Logo
Chương 1382: Thiên Đạo

Tình cảnh bên ngoài ra sao, Cố Án chẳng hề hay biết.

Sau khi cảm ngộ, Cố Án hòa mình vào hư vô.

Hắn chẳng rõ mình đang ở trạng thái nào, chỉ có một khao khát muốn nhìn thấu bản chất của Đại Đạo, muốn thấu hiểu Đạo rốt cuộc mang hình hài ra sao.

Hắn cho rằng, Đạo bất khả ngôn là bản chất của Đạo, nhưng đây cũng chỉ là một loại Đạo.

àvo C ngKhô ra Đa s Án o?as nTếi h.i
hóa. nbiế ihnT nhgkô lại nhi xuất
nếđ ,thcú lại ?sao àl :ih ngươi ếĐ mt ht ngD nêiTh hn âđy ghnôk
Dưới các quá àl y còn ,ih Đo chủ giơưn ac Đại r.t hin tgnô óc tiếc na,y
giới nào? àl Đyâ nch
còn Đa nKôgh ngưđ ìth .iđ àov đ nv hgKnô ntiế
gn? “Rất Thiên bt .hi
yâđ đâu xtu gnũc óc r,õ cvi chẳng hn l. không àl hin mt gì iưgn iNơ
bị buộc. Vẫn Đi ritó Đạo
nsog oĐ ngCù .hành
thấy bao thời cm đi Chẳng auq ưvt qua ith ơni tn úhtc. sông òndg ãđ gùnc đất, vật uhiên gian, vn đã tếk biết hắn ếđn ia,ng trời hmìn
aưx Cố ra vy, măn v hhníc ar tay nÁ óha cúth ng,c à.ny nưgi nihk hNeg
t iđ luyện tu nđ vào dn ta dt, tná chọn cm uci ta hyt ut vi, êm b b đầu. vô Y cùng ,ohc il
yl Mà muốn trói sự kih àl buộc Đại ac Đ.o tháto
thể ayh óc tìh đưc. ra cưb hôgkn biết iuL thể ưach
gnưi nhi àl y Kgnôh Đa ,rtưc inh lắc tiến lin och aĐ ht đó ihTnê ip,h “Không khẽ phát mt t,t đầu: gnKôh iak hápt đã là ra rng y mnu v.ào nơi s
thật chỉ Thiên nhưgn ti,ếg rất chắc vẫn đã trói là đ đi.” m b imgn tư nđgư :óni hkó không chưa ali s, áhcc “Hẳn hnháT Đi oĐ nhm êniTh lật àm c,bu c il nàb tgnơư nhân b nbg Đo, còn
li gp gnôhK ngờ nit hết. đnế Án tùy mt tg đầu: Cố
hôki cph hc in,d ôgnhK loại Không ra li Đa. cnò cục yv mở đ ch ri đi b rít
nói: hTiên “Thương chết, ưnđgơ tĩnh ãđ Têinh bình lp. inhTê Tân
nió: gật đầu, Nghe t.a “Là yv, hk Thnêi
nhìn ãđ rất nưh l.âu Dưng
c an bước n đi. nV
tb Muốn à,nhh thì bất Đạo hk ngôn. ncùg osgn hk chẳng ếnik, ht
yh aT gvn rất tđ àvo nuhi ngươi.
ênihn hcc năm, vài ,ngv được hkngô nếđ nogtr .ynà nơi khiến ơgnưi ta uQ thất chỉ đã
ruột. ts óc gknhô chút hin ,onà cũng hpát hgCn
hpi ?sao tốt Đa Cố nơi Án ôgnKh ghcn hỏi.
kỳ l,uâ thấy Cố iđ nÁ gkônh ckhá. vn bất vt rt gì
ùngc Đã Đo. Đi đng tn
cngù óc hiểu Đạo. ht voà aĐ, gôKnh ra, lin Đi cbư tận tếni àov nÁ C
rt hk iđ nhiên, ưgĐơn ế.Đ àl iThên nphơgư oli chính ngăn không cũng
hi lỡ một ơc y bcư b oàign. ra ếinhK
iđ iê.nTh ta.” m, àl nhưgn kihá “Cũng nnhgư Tihnê àl ôv Thiên thời oĐ, Thiên àm mc âđy gnort im, uC ahty gi hìnt đã Đo thế sua i,htô iĐ :óin
àl Đạo phải gudn óc uC Đo âu,l nTâ do hti gian uyt ôh.it hc ph ngnhư uáq àm bià x,cíh cn
ưnig. “Thiên?” C Án nng
C hnư làm vậy?” hỏi. soa k hip Vì ếiuh Án
do óĐ ođn mình lại? là đ th
dàng gặp cđư li C làm ưign dễ không vậy. gn àyn Án như aos gũcn
knhôg đy. Ln động hn này
đã .y éln utty giống đngư mà hémc tm lút ôhnKg iếtn htc vậy đt nđo ac Bởi ra noc chôn ovà aĐ, kiếm, ếĐ nêiTh hạt
ó?đ thủ cường nđo đã iđ ghưnpơ gnăt
gưnhN điều ràng Têhni rõ vị này ngkôh .đó muốn
chc ưNig aik? ôngKh lát, hỏi: tếin Án Cố ovà Địa đã lng Im
đến nưigơ n,yà thiên mảnh T đã intê gnyà úhc đầu ý đu ếnđ bắt at .ri đa inơưg
ca đường áhott mình, c.ếh riêng s ocn ly hgkn mi Một
ihp clú đgún hiện. pg Đa Li xut này nhôKg
nó:i grátn tử mặt cưgn Cố nÁ trực từng.” cCh àny pg ìhnn “Nhưng maN pg thế aưhc rồi.” thì tgn ind
Đo Đo. r nnàg uaq ca aB hgcn àl nhánh Đại
đi khẳng rất định, rất ,mnh hnNgư óc mạnh. pưgnơh th
bitế ir ngươi êhinT “Vì ìth hpi iơn li haò Nghe nưgi Mnu óc có nở ưci ,yv n khỏi ,nyà tm yàng đ.ây ôgn?hk :nhã an,y mhô
nv của àl bt vật. cht nôgn nòC mi hk bn
không Chứ aco hip ht.c bản àl đ về
C đó. người đời đều trong
với s ngờ. ,nphươg cũng bất Đi hgnc C nÁ hiện xuất ac đi
tch ht thấy mọi ết vẫn vẫn tnih trước đã đó. Nhưng ưđgn àl onc ,y àl không
cười amN t gp n.ói tm “Lại .ir
nch C cảm ìnhn nÁ chút in.kh đối hty pnghư,ơ
điều gnĩh bảng Án đến ih.kn C
là nrátg. Y ngr, nma cường aiv mt t
hákc mtâ h.iôt àl iđ Chỉ đã
C rgTno nig tyh nhkoh kih nnhì Án tm nam khắc, cường h.n âhnn gránt đá, trên
nhTáh cưđ là cio nnâ?h ũCgn
tiór ubc. iúpg othtá Cũng y khỏi
nào. chút óc ahó hgnC biến
im nghĩa iđ civ nmga il rộng il icêhu ng kih ac nth mở nghĩ phi hy rất đó, irót vn i.ưgnơ nhnha đi hu Ta ơưgNi oĐ đ ,il đã ức uh nhgn tuhn ếđn iv hnmì umn ta đng buộc, cũng ngươi vic .khái Bi c ơhn, vì hinTê nngà ýk cảm nhnh,a cấp có n.gv mt b gkôhn htêm tohe ihcêu óc sẽ ýk vn vy. ă,mn thể do mt ít ch thăng vì
chưa ,lc at na.y kih ơc ãđ thch đã nhnì aưx ưnigơ nyàg đnhá hcc Năm như iph tu nếu ưđc có kia, ưignơ vẫn :óin môh hôkng ihênT oĐ C v mc hkái khi iĐ htành nÁ
oh ãđ hngkô li vi cm vì mở ncò ôhgKn C lần Địa, an? unm y ra nÁ hỏi. “Nếu sao
Thiên ứng y ra s mỉm nưgđ at Bi ió:n àl ch no,à ta noc mà nnhì êrtn ưic ng ưing thực lặng tiôh. póh bt ra nmu mxe ta .nyà quan âmt óc ncă vì l k Đui sẽ sao, phó nb ghcn
th Tiếp nd .cth ânth y đ,ó thc nhthà dần hóa
th i,đ bản nTêhi thay t.n tch iĐ Đo ntrưg
iếct y Ý mun đi lĩnh ta y o,àv vn tình. àl không không
àl thể hC ihk tothá ly đó. kgnôh
gtnư in. là Tth tưởng ht s gkôhn
ưiơg,n ếikp ãđ ưnơ.ig gnùc cho ta ac ưt Bi tay uic vy nnhgú vào, trong đầu
dni c.ghn nhìn thấy, để ovà nc đ Điu thẳng ,nó rct
t ãđ đi như đường ptáh à,yn tđ theo nêl chờ con đi ưcđ hki nlôu nghơưp hắn chân i.nh hn, Dngư õid
là có ơgiưN nói: ĩghn Kôhng ht Nam ri at ig tm uys t .hip ált n.ihTê
cả hơn òcn ếĐ. Có l Thiên hnm
osa hpi ta?” “Vì oàv nÁ Cố đu hỏi.
àl .oĐ yth ig nhcgu óc được uđ tT ht
biến cảm ũgnc Hn ntìh iv gcùn an bước chẳng aóh hnhì nugx i,đ vã, h.aqun tâm nnh
trnê mt một ar yaNg sau ođ ưh ihn nma nhân đó, hki trung n,h i.ênn là đá
kết u.nl phi nhCg ra Thniê ếĐ? nÁ đưa C
uas do đã tiến phải àl ihTên hn.i ca thôi.” óc in:ó inơ mc Đại ìht ưax ũncg hin nghc âhtn Đơgưn bt ra nơgiư Tưngh Năm hại, La phát itn k tr hKông hc hnêni àm tốt, thnâ lợi khi àov thcú Địa, thể ôV khái ptáh vn
Đi niơ hKgnô cao đn,ế tng óđ gcũn nh chẳng ch hắn của tm muốn oĐ. tyh phải khác cm aĐ
àvo đi ếi.bt nkgôh muốn mà ohc đã tlú ta Y lén
iĐ ế,nđ nhìn ,Đo oĐ nói: ,th mhà có hgưnn nm vẫn ưh ĩthn àm ànhh t ôv yv, gnotr Cố đi, nH.àh Ngũ Mà Độn, Á,n nH Đ.o àm uyqn oba ìhbn “Đúng ư,ơnDg hTiên Đại nTihê Âm mi Lc t
đi C ,ưhgnơp nhìn Án từng n:ói pg aT g?ơnưi
nt nưNhg gùcn li đây. gany
Đế nữa ãđ xưa Têinh ustý công. htcú Năm hhànt
tinh k nh kíh ct cm ,đyâ ngđ n.ào nhn con ưđgn Gi chẳng tb ênrt đưc kghnô,
.oàv năng aT y àcgn mun càng ,cn đi
Chưa enhg từng người mt .yv đến như ai chn
o?sa Chẳng óc Án Đo Cố àhnth nTâ Tênhi? ìhm:n Đại igt im hip Tr
mt tinh voà hC hyt không c đường, htế con thẳm. oké nt dià tựa sâu
đi ùty mt nươig gunnêy hTniê ,Đo uđ pitế toáth ly đã tiện đyâ đu âyđ có này. đã vi iđ â,uđ n:ió đi sắp nơi aT ht oba cúx thì àl oĐ bắt r,i ingư nếđ tùy h thúc ntêi nti iưc nhêiu hgCn bản gchn ht n,ăm gơniư àn.o đến Đại gniư iĐ
hề hnnì là ơin grn chẳng rt tốt. mt tuh aĐ hoc gnKhô áođ, Y
vẫn bn Nhưng một.” àl ysu cho gncù, chất
đây xưa ưngiơ Nmă uq phi nhân, ta giờ ãđ rồi.” rt lúc nếđ là úpgi
y gnam .ciư ý Mt
có Thiên, vết Cu ph.c biệt iphn ncàg ph oĐ n,gn dung icv càng ud Đặc
iB iđ oĐ ưhn tr thc hn gtnrô haó o,đ thế sự noà. ucc emx vậy, muốn
rãi nH tưc.r haíp dừng l hcm nìhn bước, về gln
hônkg ng, C ngờ il li v.y tb hc Án đến ôgnt hại
s il vận ng.ưl ngos Đạo Đo Án uhi chịu hếc cl Tnêih của nhgnư chút hành, thể óc có Đi Cố oĐ, ưc cgnù mọi nhàh a,r
n,nôg bất khả khả iếkn. Bất
isa iB iđ đgưn. mi vy
aso bình một đột Dần êrnt nco trời, dn gnư.th ntg il htmê đường ihk hiện uxt đá,