Logo
Chương 1387: Đại kết cục (3)

Cố Án trầm mặc chốc lát rồi nói: “Nhưng ngươi đã cưỡng ép ta trả.”

Thiên nhìn mọi thứ xung quanh, nói: “Ta đã thấy những gì mình muốn thấy, ta muốn trở về tham ngộ, ngươi phải làm sao mới chịu giúp ta?”

Cố Án đứng tại chỗ, nhìn đối phương, nói: “Vì sao ta phải giúp ngươi?”

“Ngươi đã bước ra khỏi con đường này, chỉ chứng tỏ ngươi không bị ràng buộc, chứ không có nghĩa là ngươi có thể thi triển đại đạo chi uy giữa đất trời.

hnĐì òt thắng?” nÁ đã àv Đình rốt hi: “Tiên ai C mò Thiên ucc
tiên cch nch cách, ânhn có đây, áhc.c it cma .nògl óc aygn ônm Ph “Nhất hđn hgônk
gio.a nói: ri đối lâu C àhnTh gehN phương rt vậy, ìnhn Án
v, thấy Tht êrnT mNa Nguyệt. Cung tr nÁ ngđư nnìh Cố
àno? dágn hóa trgna “Vậy thàhn chàng puh àl vẻ đ?yâ ib iếthp itn mun hânn ig ngChà muốn thiếp mđê nya yha
nl yv. Đành iph sau đợi
ghNưn
na đcư cnò Knôhg ir. egnh
S :Mgn
ưđc Nàng hn. rt mnu gp lại
Án C ió.n ônul ưci .tt “Ta là nv người
nÁ đó onPhg .ch C h iđ Sau gp bn
isa hay uđi Ngnô, quan uH gp cngh mu uSa v nhtì của nahn trên đó m óc nhận hn Tả rtgn đường nữa. và àL ôkgnh thân ngh hnân đưa đã ònc hki đã htc hn hln, cno tm l.m lại người đi mi cũng ,uq
cũgn uQy phá trong đến iđ đạo không vậy. địa ct êtnih v d gnàd
nhìn gơiưn ta như nÁ hỏi. v?y C lại oSa
hừ b nlh ri tiếng Thất Đ tm tmr v.t hc.y ngCu gutNy mNa
phi lihn hiu Án yx ìg im ra lnê, ht Toeh mệnh. cch óđ nuych nyà nl ênn hn chắn rt nă khó. in. đã được.” aos Lúc ađ iđ nhôgk ươgin cộng àm thọ Nơiưg cùng C không tinh, hưởng mnu th ,óin
:nÁ C
v đầy tm giác. nch ta
Hai lòng nv tngro mô họ gnv. hy ignư òcn
con hưn C ,y nh nÁ lợi anb đu ưđgn ac mi c ếuchi s nuth .vy của nh
nÁ óđ rời C nhìn xa người aus oàv nđg ngoài, nùgc S Bên n,sâ t đi. uahn Mộng xoay
đời tb gnnà ,óđ đục nhìn nưgi,g mt ãol úcL iôđ này ìla g.ì ôkghn ngu th ac c trên nằm tm sp u
ămn tiu, từng ikh tim mười iưgn ir đó T itár uás haưc .gànn
il mt Để n. tm chiếc
hưgơp,n Án Ví C đi ói:n d ìhnn ư?hn
nc. đầu. mệnh ir, ãol cách phu sp ếHt ca bà lc thọ iĐ
khoảnh nng mt khắc, .l grnoT vành đã gnàn
mình chưa ihnTê ,ndug hknôg .umn iơưng đại bất tc ôgnkh gnưtơ khi hm,n đ thể uiđ i.l đo c ưNigơ làm
đến ếnđ âcu hn, đây. i,r nói ta àngn ónđ num ngkôh nnàg ấy, muốn hc của il nehg àngN lời hgne ixn
cạnh inh gưni êbn o nàng. Một m bóng xut
.ưđc ngkôh lại iuC pg ùgcn
nThah M.c ànthh igoàN
nàng chết. iG đây sp
áic mt unyn.g mãn ùD cgũn chỉ hìnn htiô
mtha không?” unm ơNưig gia
Tth Nam “Ta inưg Cung i.nó ugtNy nhc ưin.gơ nnìh nêb
iutê Nió là đi ahó rồi.
mâ h.in ào thanh hgnn ingết ưbc Khi cânh t,m xuất dần iếbn ồn
Tàon( ành)o thư
vẫn th Trà mi b ngnà noà óc trở ngmo về. đó tm ngày chỉ hắn n,ăm chuẩn
mềm gòl.n nh nrtg đã uanQ àl,
ch.ết sp ưgNnh gànn nngà ếi,bt
i.ún áhsn Sau iav óđ nÁ xuống àv Sở Mộng Cố
gnùc nhưng cub, Thiên ta óc b ôkng.h .inó ănc uys àml thì phải gcnũ vn việc hco tiró hêiTn c, Đo
uyhnh C n.ió Thiên hhànt oĐ Án Sư trở at ca hẳn rồi.” đã
àv ni:ó đánh, ơưgnV ra b byâ bao ôgnT giờ ưs pâhn đã đều iưm ưiơgn ta đánh hgnúc i.b ôV sức nđế ra đã biết nôKhg Mộng Tây chủ không nv àov iav chế, vẫn im không Mu thắng h h,đán ếĐ my hnyuh Tưnh,g ađgn ,tnhg năm, nhnú ênn rồi.” “Dù ig cũng của th gũnc ưcb l tay, il vn êhinT oas itếb, hđn ngang hạn nhưng S gnađ bn
ynà gnM ión. mình có hc gnr .tin S e iL ơưing
mất usa uống vô. ưcn Mì nil xong ibnế hư khi iS vào
m enqu thấy cảm nàng là Dù uc.ht vn o, ch
ònC là v?t đ mtr
tt x họ đi Mộng .il thật.” cất “Ngươi Sở với
àon hki Cũng mi không tr v. btiế
tyh sp Ngàn tn ếnđ ìmnh hsin đi mc mhn gùnc.
Nguyệt .hi gCun Nam ìhbn hTt tnưgh os?a “Không
nay uâq,n “Phu gì không?” cvi đêm hnàcg óc
Tth vậy.” tg Cố :uđ nÁ
cúht hnơ nàng gásn gTonr ưcđ ?nôkhg thể một có onrgt đầu
ac ,l tht có phải ơưhgnp, “Khí tức Tình th hnnì Án iĐ ơưign ưngh :ymà nuíh iđ cng inưgơ n?hôkg iđ ađ C k nâht? với quấn uhgn óc Đo
T Hữu rất mnă ế,tch .ctrư cếht ôNng uinh đã t
ri. không biết nNàg hắn ar aso
ư.cđ gi nũcg
âuđ không rồi mặt, “Hay aus được, i..pếh.t ghúnc nghe ó,đ óđ vi nl đã glòn c.h là qunâ kìm ta gp àNy, đi nid il hup hết chàng đu phitế nói
áhtc vọng hy Mà cờ hắn, .xaư năm tình li hhcní gànn mà các ýk niềm
S av ngM cl thì rồi.” npgh ăn đu vừa hết đầu. hccá yV
Ngnh bnếi tanhh ào dn m.t ồn âm
c yTu gắng unm bát nh, phương. nv ehgn nhiên hnda nàgn sống, thy nnàg hyt ntê nghe hn chn
tu ht h. htt C vi còn hnđ hmnì ca vn nió một Án iếnt,g iàd nb vi
nghôK có.”
Nàng nm,ă đi của ct mi ba ơimư nb óc int .nh
ìM trộm àl mà. ràng Si õR
nói. ch S một tnh at “Không va trận thi.ô áđhn hiênn gnM a,os
s ndg ta ý niH C mạnh, mt lắc tih íchx nhkôg iph hc thái àbi ta, nÁ inag. s nếu ,tt iĐ :đu nc ti Đo ca trạng sc yùt
nói. inTêh Hu Ngôn.” “Tả
vỡ tm cưn ôT .òa ãhN i,nưg Nhi ngn
tm phu rồi? ếth ncă ngrTo hnât iĐ tm nâhn rồi?” thế hn,à ta :inó uM nào ph gđn àno ckhí
cây s ó:ni hmn “Sẽ Án, S chặt ao?s không, tht C s Mộng mi ưngơi một gnl ált ri nhnì nêl
Mt nnhâ gncu .uđ đám chiến
il tm àl .d tin Nhưng
thương, grton chỉ gniư đợi, đ.i tm đời c luôn hắn nglò C ch nàng đợi này
tr h kai thực n ưnig ir, at tm bóng t.a “Nhã ha Lúc xuống, il ànng đến đy,â ónđ ct yà,n về :li khẽ Nhi, ca inh
ngưnh vià ìg a.n sau àngN ãđ tin đó kôhgn ưcđ tc còn đi,u tm eghn
aos? thật sự mò phộng nhm lên uđ th nĂ không òt Án :ih C
oCh nên…
ògln tnào ưđc nuối lp tgrno hoàn iếcT đầy.
nh tm ignư. nàng ntgor gưhnN lòng ônul nhung vẫn