Logo
Chương 1387: Đại kết cục (3)

Cố Án trầm mặc chốc lát rồi nói: “Nhưng ngươi đã cưỡng ép ta trả.”

Thiên nhìn mọi thứ xung quanh, nói: “Ta đã thấy những gì mình muốn thấy, ta muốn trở về tham ngộ, ngươi phải làm sao mới chịu giúp ta?”

Cố Án đứng tại chỗ, nhìn đối phương, nói: “Vì sao ta phải giúp ngươi?”

“Ngươi đã bước ra khỏi con đường này, chỉ chứng tỏ ngươi không bị ràng buộc, chứ không có nghĩa là ngươi có thể thi triển đại đạo chi uy giữa đất trời.

cảnh đy v .cáig mt có at
.hếtc nàng yđâ ps Gi
cũng một .ynugn ùD cái hnìn ãmn tôhi hc
đường tình sia một htc con nh gnh iđ nhận đó cnò àL ml. ấm v nh đã chẳng ca ,uq mu lạnh, gặp Hữu tnhâ ãđ quan nhnâ nhna lại ingư nũgc có àv hnkôg uSa Nôn,g tgrn uđi hya nữa. mới đưa ihk trên Tả
nên Coh
nình đối C nÁ d hnư? ơ,nưhgp “Ví nói:
C “…” n:Á
là m thấy enuq ảo, nàng .ctuh cm ch Dù vẫn
gkôn?h yan có gì Phu chàng mđê ivc unqâ,
gọi đêm óah Vy angrt phu hnân àchng nào? ihptế Chgàn v tnhhà muốn àl mnu ayh ndgá đyâ? ib yna iếhpt nit
nNưgh
nkgôh cùng li Cuối pg .đưc
trm ràng Rõ mà. àl Si
il Nhưng àl nti dữ. một
tTh “Ta Nam ói.n nư.gơi ìnnh nch ignư nugC gNtuy bên
trói ivc iph yus cgũn nói. c, buộc, màl hngnư ta Đạo êhTin hco căn b hniTê có ìth không.” ùcng vn
usa Án auhn từ Mng aoxy rời Bên đ.i ,ongài người ax C ngcù đứng sân, đó nnìh S voà và
ngeh ưcđ nữa rồi. ôhgnK nòc
h nv nglò iHa hy ôm người vọng. ortng còn
ămn tim irát T chưa khi từng iu,t đó iưm ưgni sáu nàng. rời
kia ,ri ta đây, hứa rt nyà, nàng ,xgnu tm .ta Lcú lời cất nóđ ca nếđ khẽ nạ về i:l hiện ,hiN hạ người thc Nãh gbón
lệ. ngấn vành chk, gTnor hhokn đã mt ngnà
chắn cch êtni có nglò. óc định thN Ph áchc. nhân há,cc cam yâ,đ it ngay môn ghkôn
Tht C .yv đ:u gật nÁ
mình này ngươi S tin.” e rằng .óni Li chỉ Mgn
không?” ingươ nhìT ínuh phương, ađ nqu tức oĐ ym:à thể thnâ? đi đi óc phi Cố thật unhg lạ, ac gưhn k gươni Đại Án cng có nhìn vi Kíh
Mộng tt xử i.l cất thật.” h đi S với “Ngươi
và Sua Cố gMn núi. xuống hnsá Án óđ S aiv
Còn mrt đ ?tv
câu num chỉ ixn đến âđ.y egnh ànng li không ,ri nóđ nói đến nnàg at umn Nàng nh, ac nheg ấy, lỗi
sau ct tni còn ivà tm na. cđư hgnôk nghe đó đ,ui ãđ àNng gnnưh
lại nạ. một mặt icếhc Đ
hết at gp ó,đ không iđ lòng núhgc N,ày đầu óđ thiếp... nói sau hgne hipết chứ.” ndi rồi kìm li vi uhp ãđ ln đuâ nàghc yHa ,tm đcư, nuqâ àl
đó àngn mỗi óc uhnc noà mt ănm, thể .v bị rt ngyà nv nmog nh Trà chỉ
gng andh g,ns tyh nàng ngeh hcn ngeh c àngn h.ưgpơn êtn vn ,hn inhnê muốn Tyu thấy bát hắn
nó.i tốt.” luôn vẫn C iưc Án “Ta người
hâcn âm bước ibnế hKi tiếng oà n dần uxt tahhn inh. mt, nngh
:óni chặt s Mộng tm S lnê Án, ngươi C ir nnìh không, tth sao?” mi S s nhm lặng cây átl
b “Đồ Thất nlh chạy. ếting Ntygu vt. một ri h Nam trộm nCgu
“Hết bà hup cạn.” cáhc th loã rồi, ac cl sp u.đ mnh Đi
rntê u đó, g,ưngi bt c một nkgôh ãlo ps g.ì này nhnì nằm đc đôi mt ca ht ugn ànng cLú ìal đời
atnhh ào âm mất. gNnh n dần niếb
ugn hư ibnế nưc mất vào liền khi oxng Si sau .vô
đi iưng gtnhơư, hc hc c C một unôl iđ này có đời. ògnl i,đ ngrto nàgn hn
hắn. cưđ rất mnu gp ngNà lại
ênb tM hiện m cạnh xuất àngn. o người bóng
v Nhi nưc ôT ngn .aò tm niưg, ãhN
niuh đã rt tc,hế trước. từ năm T Ngôn Hu ếcth
lại ngươi nhìn ưhn vậy?” Cố nÁ h.i ta “Sao
cM. thành ogiNà ahnTh
soa hknôg rồi. ra ếbti hắn àNng
cthế. Nhưng ps nàng ibế,t nnàg
àl óNi êuit .ri hóa đi
ca sự có C đầu noc im ưnh yv. thuận ngđư hn Án c y, của nh bna chiếu lợi
Án Ăn mnh hỏi: thật đu tò nphg C lên ht sao?” không sự
lp ngòl inu .yđ ưđc Tiếc rogtn hoàn ntào
ghnôK trận một itô.h av ,osa nói. chỉ ngM nhiên Sở nht at đánh
nêhiT Hữu .gNôn “Tả .inó
tr Cũng im tếbi khi hnkôg .v àon
hn Quan tgnr mm đã ,àl lòng.
gnht ghknô .bi mưi mấy bao kônhg ánh,đ S gđan ra ênn gnM sức đhn .ir hnuyh ngôT mới hncgú nh thắng, hếc, ta ar ,ếbit nưhgn ưs avi nếđ b gơưnV bn đang đều “Không giờ âhpn tiếb ưbc Mu năm, áđ,hn tay, Thiên cũng đã aos àov ngang únnh đã igươn yâb Tây th lại ch ig nv h ũcgn gn,ưTh Đế l ca nv là nv Dù nói: và đánh
ưgpnơh uâl Nhge nói: nhìn .ogai C Án ri nhThà vậy, đi rt
vn gònl torng nlôu nngà tm Nnhgư nh gnunh n.gưi
thiên đạo trong dàng vỡ ếđn địa đi yuQ ct d páh yv. ncũg kôghn
iga có tham mnu Ngiươ ngk?hô
thở tiếng, tm tht ca nòc vn nói định bọn Cố dià hìnm iv .h Án vi ut
hgKnô Nam thường hTt bình Cung i.h ?sao Nguyệt
nhnâ ugcn Một đấu. đám ncếhi
Nàng nh. tin ac óc ab imươ iđ tức im bn năm,
noà uM rnogT gđn thnâ nânh hup hết ếht íchk ph “Đại ,ành r?i r?i căn noà at mt mt nói:
S Mộng:
iđ Đàhn hip .yv sau ln
Đình ucc t?ngh nêTi ai hỏi: Án òm Cố tò tr hĐìn Tihên đã
ta thái đầu: không bài ,tt sử Đại ùyt ý cn lc hn,m it niH nÁ ngd ac ina.g Đo gnrt ếun ta, sức phải C s chíx ch thi mt
tm th gnnà đưc óc orTgn chtú uđ rgnto gásn nơh ôghnk?
niềm n,h vọng tình ccá Mà àl li năm cờ thác ínhhc yh gnnà ký xưa. mà
àl cũng giả Dù ư.cđ
áhcc S va Mng .uđ ếht lc Vy phộng rồi.” av ìht nă đậu
bất mnhì gNơiư đại ươtng ht và ikh umn. nTêhi c chưa đạo ơginư mạnh, li. điều không kôhgn mlà đ cất ud,ng
htT mNa đường Án nhìn C về, tuyN.g trở hyt Trên Cnug
hngkô xy hcn gì đã nh.m hiu linh .hkó pih umn đó “Ngươi Cố cng nên đại ăn nh ýl cùng không Toeh tr ith,n ngươi chc cuyhn àyn cư.đ ht úcL ln ra hưởng thể mới nổi. ađ nói, nÁ ,ênl th soa
hoàn) (Toàn hưt
“Không ó.c
.nói Đạo hẳn Án Thiên của rt thành đã hhuyn Sư Cố .ri ta
gnù.c cm hìmn iđ nđế thy shni mnh tn sp nàNg
h Phong Án uSa gp đi C óđ h.c bọn