Logo
Chương 103: Thối Cân Tiểu Thành (3)

Ta thật không biết khi nào hắn về công phòng, hắn chưa từng được thanh nhàn tại công phòng bao giờ.”

“Vậy nhà hắn ở đâu?”

Hướng Tiểu Viên không chịu bỏ cuộc, tiếp tục hỏi.

“Cũng vô dụng thôi, Tiểu Tô bộ đầu ban ngày không về nhà, buổi tối khi nào về cũng không chắc.”

Mục .ih
ưNgiơ hy t đ sợ igưNơ không tth tht s?oa sự nói ì?mhn nit ac
bc. mt ,uh nâ “Thừa ưlng
khi đi ht nigư btiế cho chc ngươi phi óđ đ gưniơ nph nhưng ,ia nđh mn at óni im hpi ngươi .ht c,Đư ếnđ gn gnđ đpá a,t thn
nưh yv Hn sao?” là ignư
C!c
dim iuT rTnh Tô nhỏ tm iTu b uđâ! của đầu, điệu ưnHg cch Viên, ìNnh gưVn :tc ưnlg húpc bgón ôgnkh uy chậc
Dương ếi:tng đi, civ i,l Mc Tô gì? âns, cửa tìm óngđ óc ta tc nâs Cm àov nĐó “Nói
ybâ mC .it “Nếu hncgú xem ,nh nơDgư giữa hi at tng gật ưcha như ht óc gi ơnưig ưc hẹn đầu: vậy tồn
Soa ôT đ?ây M?c ưgnơi it li
Y k,ia T,ư umn il Tiáh nhp nthâ cnò ươgni ưnhng bếti ca ếgti uđ Thnàh yàn ìv hmin rt nkhgô kiêm kẻ nhhàt đầu ac gì. mNa cBh Tư, sao Tuy ta giúp gnơưi đcư B iha gnhkô Bình lại
T hy tni đ?
il pnh ac vốn m,C trí ếđn pnh i,đ cl nữa có phi ngtư quân átm gnDươ phn ,hmàp num âthn kẻ pàhm, ngôkh quân hắn phi miư th.p ti,ếg âtnh có nđế cTh iênl lẽ nph v tgnro chín h hơn qnua thì
người, ihu tgiế chính đại Mục, th nhc chắc ôkngh gquan mà làm. ca ý đã himn Tô Hn
k giết là :đu ôT Đao iênl ,Nnhâ Tróc nđế không, lc at? ôhgn,K Mục gưni uqna Mc ôT
hiTa htm hcí ig inơưg rT áTtho ếgti tyếuH kẻ h.cn gnưc là nmu oánH iph nch,
cC!
s mph, nđ gđn htc Ph Bình ich ,rút qnau ti ngLă nLăg Thành và õv õV ch õV tô.ih mà Lăng v một àl ch tướng nũg ch Trn nàhTh nhàTh ĩnhl âunq iáhT quả Thành Tư asu uyh
,y nhm ihg cái tên haíp Mc nhớ tya về Cẩm. Tô lm ìcah ,tưl hia gDnơư rồi
!cC
nhTr thường nch ca bui ưcđ àngy ũncg xyênu này gnưV ổn yàgn nhgôk nyê ôcng gônhk đầu.” ếđn tuần óc Nma mđ,ê n:ói uTi k nay, đêm ưhn “Hắn bộ khó lao ht sự Thành it Tô
aT sợ tiện.” knhgô ngươi
lại.” đẹp tai s lên sg:ná uđ, mắt Tiu điô ta gnTor uayq tạ aĐ ngHư Ban Viên ac eól
ngươi.” ơhn tâm, yên vi ưigNơ ,nhìm gmn cnò ca tính coi đi cứ trọng at c
cái p,haí bốn một ohc ùgnd ión nh quanh chn Mc âm nhìn cigá đủ mC ôT genh nahht ra tyh tên. chỉ ri ưnơDg
nói. Tô Mc
Không civ cưgn li hưởng nh cưđ, igươn kôghn những ếđn .tay còn úpig ra
ta k tm ta gitế thay ,bc iưc lượng n:ói nào?” ưaĐ htế đó, ôT ngiươ Mc
ch,út s nghi ac ia mun cn hc k thân hànhT to để th nyg mt maN yâđ àl Mc ôT uđ ngkhô ngờ iđ uhng kai, phn ếgit B tnh Tư. cn
cl của ngơiư Sao gnhkô htc at ibtế đ?
Mục nói.
nih đến hct “Ta đ ưc n.h
oah ra. g kt ánhC ca mái ok uđ ra, một ól m mâr
kỳ nođá. sm Mục ôT thực grnoT uys óc lògn ãđ
bên, ráhtn người Cm nsga Voà gDưnơ m a,c tm nói: đi.”
hTi Th chn. nhC, Thi T hnkgô tm aoc kẻ ,iph là uĐ đó gnhưn tC ht
yàn lại người nói: “Ta Cm sắc mnu nôhgk ìv êmht Dgơưn ycuhn ng.m bỏ chính àm
nói: ơgin,ư .k nghiêm Mục iv “Năm một từng Tô giúp óc ta xưa giết sẽ ah mt ngươi nyàg
giết unm ơgnưi K aunq trường?” tnrgo ignư là
tm yv. người ước dgưn ahi gcnư lại nh mC ,hn không ũngc mìt ãđ của nđế năm như quên ưax Dương
na git Dương kh mC lần mình.
och ơgưnD nnhì ngạc thcú hỏi. M,c có ikhn Cm ginh
đ. Mục, tnh: ươgni mC hìbn ca hiện cl nươgD it vẫn chT sc nhìn cưha mt
ghnôk nit sa?o htăm c “Đến hn,ân
m phàm. đui hc Nagy h,yt hắn óc phi ,m đầu k pnh gưDơn óc đã ht t úp nyà tnâh umn cho Cm itgế úp
chân ưcah đến iht vn Khoảng gặp .Cm mch hn Dương kôghn gian ynà nb đt, được
rmt giọng Dgưnơ hỏi. mC
đơn hắn tm nthâ tnhu giu phận, tth óc hâtn êmht àm ht phận che óc ng Mục Tô àl nmu ch s oas unm nhkgô an. Cẩm đc,ư ơgnDư
ôhnkg nưiơg aĐo mặt Bch Y Nhâ,n nBìh ưngi B Mc. phải nhgkô Cẩm, Tư, Thái Tróc úcl n,ày đầu pih nagđ gcũn Dngơư ư,T ôT đứng ưcrt àThnh mNa
Dương chn Thi mi igNơư ac thủ Cm lc nói: mn,ă hắn. uđ nào hcc Bì th không là một đi
ia đi bná một nhgôk ngih Mục, đứng htù c vô Trừ uđ lại li gn Nam tm phi Dương B Cm k giết Tô ca nThàh ưT nbg hắn c?h
nó.i ôT cM cưi
nnh sững lcú, cười Cm tm khôgn nơDưg nêhin được bt ir inưg .nếtgi đt hànth
cn ó.đ v ugnh án cho ihp Nió bt b ta giết Cm người, nht a,r th êthu gúđn gDnơư ok ơgniư qyu