Logo
Chương 24: Tặng Đao

Tô Mục đối với tu luyện võ đạo gần như là một kẻ hoàn toàn không biết gì.

Hắn luyện Phục Ba Đao Pháp, cũng là một mình mò đá qua sông, chưa từng có ai chỉ điểm cho hắn.

Đêm qua hắn giao thủ với Tam đương gia Hắc Long Trại, lúc ấy liền phát hiện lực lượng của đối phương vượt xa người thường, có lẽ chính là liên quan đến Thối Thể Pháp này.

“Thối Thể Pháp… Ừm, ngươi chắc chắn chưa từng tìm hiểu qua.”

cM đi cất tay, ar bước ngoài. phc
aNm ri iln uêiC,h khi aSu cM đi Tô tghn khỏi iĐ ch Tư. đến của nôT Thành
nb dắt sẽ al cười Hình ngựa, c gii ht Là Còn b đu thư,gn phải—” biết. nth nvòg hia ,ngitế nói nogài hPúc càng ra Nma iđ ?muá nuế nrtg riuT hay s Thành, htt nói: ngươi là s càng nòc săn ăngh nhl một gônhk uếN
h,n xgn .đoa nih àTi dùng không it lực của
hi ý lni hn định. Nhưng rct tiếp bỏ khi usa giá,
.cho uđ Tô cM hìnn có ưb,c v lại, mt ctúh dgn yaqu nghi
b mng óc Sẽ đó!” kẻ
mt huCiê ng Đại Tôn không Tô il ođ.a ntg hắn hathn Mc
ánht thành nhà nigư nay rụt nhút hưn ,auq ãG tm ômh oas hcká uqê il ?yv êmđ ếbin
Mc àl .gcn “Đây cnùg knih
hC !đã
chạy úhtc ni.ó bt Ta Mc sao?” gia thì ngờ iưng có Tô r,i Tôn
từng việc Sau đao ếnđ đi mua v luyn đao, hgnĩ khi hatnh gcnũ ùg.dn ôT một Mục
Nam “Nhưng b vì bỏ ich bằng ếun iếb.t t.a đuâ ,ãn cũng Mc rtyu gknôh Ta s một hàhnt t,rn đánh tr li cưc bitế mph phen, dài, bị yhaT uqa m?ya ni:ó thở lại och cơ àđo có Tư Thành
í.rt n.ió at x ếuN ytù phải, iđ hngkô nâhn Mc ý
ch inl xong, vã ióN v kia rời vi đi. nĐưg
num Đại chút êiuhC ganB iuêk iag à?on ogn hnp nió: hếT Tôn không? ipL
ảo !nìmh àl của chắn hcC giác
Tô ?ihu aso ,àyn còn úLc Mục không
gi tC, tên hTi áhpP iTh Thối ,Nhc .áhpP hTi là là iTh hT chung, Bì, hc Cân, đu ihT Th
b chủ đây.” v Nma mt aik êtn thợ aT inoàg aưđ hmp ếnđ igưnơ đã Đường ếtip hắn óc ôT không đầu Thành hắn thy ,Mc hnpâ ìnhH ếnđ tìm vào miđ iNmh hn,ad ìmt ,ht mới, uthc ir nh ac quản nh crt vi gđn săn phó: đi ư.T ,àhn V
Ciêuh a.yt phất mới Đi nôT ngô c,M auq u,lâ tm lúc htp mhc chằm nhìn
ũncg hai ta không ngươi, “Đừng cảm hnư nh Phì!” vì úpgi g t gơNiư ìh!P vậy! ta, nế:igt Tôn inó chíhn àl cnũg cn Đi óc êhuCi mnì.h
iđ nigg đi rgn a?os gcnô áph asi aNm Long cH Hc ưnh iTr nsă chắc s och công nưgiơ gnưiơ Trại, các chắn gLon nThhà áph ếnhik
úcl in.ó có gai, à,l do nél uêCih Hya biết, rênt Tôn igãy iĐ mặt ngươi d chưa ia l đi.” chạy v hnân ra
icư gnài chủ, âđy? Đi “Đường đến osa li lộ cđ úic nói. trnê mặt ginư iuêCh ôTn trưng, ra n ơih
li y có. t chỉ íkh tin ébn híChn htế cm tm in ôcng mới sc gia mà những hctú nh ưcđ tự thế người htàhn nhận từ ntêr
hôngk Không ì?g th ưngi gơNưi at ir chạy ti cnũg aol. làm yth phi tìm nl li óc
chính nhgn hc v nhc h:cn ,nâC ,ìB nưght ta Thi Th. chúng Ccá môn tứ Tih Chiêu đã óc ,Nhc người tới, iĐ Thể nói: hnp gi t.C Tôn õV
nôT Đi Chiêu nói.
ytu gônkh hkgnô bùn, óđ gnxô d,gnù pha nòc này anigg nth h đoa cđư. pih hkí ta lợi năm écmh ts tí binh tốn cũng trẻ bạc như mau Thahn nhưng là lúc mi at
c,a đã bcư Đao hcân ,oeđ aigng nchíh ra là hồ.
Tôn iĐ Chiêu nió.
ic ù.ngd soa tạm thể oad cũng chặt
ogi.nà người Mục đi oeđ pch hn iv ri gô,nh Tô lặng sắc hiơ l aty Thần lên phòng, căn phức ,tp ađo ra yxao
Cuiêh Tnô bc nói. ib Đi
num thúc, tha vẫn h.n chưa hôngk Chuyện ìnHh buông kết êmđ iurT nv h,úcP qua
ếht oàn óc ,ếibt Nơưig óc mt Hìhn nhgkô? đu “Khẩu di bản không kíh nhỏ.” ói:n Trui Phúc giọng lạnh trước b cc kết ión s
Rm!
cgũn aod Đi này aso :óni yl sp chặt ôv ndg nhiều.” đi.” rồi. ci nôT đao ginươ ùngd nơh nthah phá irT, tốt nrgot Long đi uChêi của ùD mC ơNgiư ocn yat gncô ta ihp ón Hc
oh lc ý Tôn của h.ĩnl ta tâm at nói: .cyh Tô xin thể kôhng gnài đầu, i,ag cM gNnưh
cũng hiT unm nn.gă Th ít Nếu ch mới thn ếinh hk ngơiư nb pih ngc á,ckh ănm có Pháp, là thế nmă cl
hắn nHhì hcPú iTru knếih cm yth trả ng. ihơ tb lời ngược ngs il của ,s uâC thcú
,ànhhT ôT hgôkn hnơ nhân ta .at ưahc Mục ac aT Ta àl cht hc tibế Nam iđ á:đp ghn hc ingg at thn àl ai rtm săn igi điều ưđc tyh .ìg ht biết, k óni tgn lời di quả
hútc lắc nn,g b l hmìn hnit đầu, tyh có ht. thương mc Hnìh il nhgo áqu có Tuir thần Phúc
iaog yâđ ôTn iưc kgônh sâu Đi ónđ gì yut ưitơ đậm. rtcư nb uêCih hai hnbì lnôu h tnhì nhưng quá có Nói thật, ưign ưntgh sự thật ư,gni
Mục kh gònl đ.gn ôT rognt
voà hhnta yoax ngiư thné sợ mình như òngl đao hối oàv h.àn s iđ ,hn th gnÔ M,c
ơg,ưni at Páh.p li bn thêm ch được Tih nm iV iàt ngươi đỡ, ac iúgp cch ta năs để Thể
hy đồng .ý th là ăns iig ta ếnu maN nânh mihn yv at T,nhhà gvn nhất thể th “Nhưng đi có nhgc óc nthh tm ,uc at
ihk ht hnênhg đối né, ãđ Một uếyqt nhgkô áhtnr nhđ đu nh mt. inl
yaox nd bt ông êln v êhuiC người, ihn tnrê cM, ngc Nụ chm tm mt nTô trong tm dĩ. đc iĐ ánh cười riã ingư ơri trnê il,
igá Tư, người á,n ngươi hmc nhất mNa av Nam àl ôhng?k phải gơNiư nsă ãir av Mc sau Hình heng thợ tiếng. nói, Ta gii ànb ôT àn?hhT đầu đhán nlê Tại hnThà gin b Mc,
bình Sắc phán nlh với hđán gbn cnô b gi tníh đ,u igươn b “Nếu âby íhk cthế mặt uTir ?uđ bản úPhc uiđ tưhgn đi: hìnH niưg bản tohe kiện của ir. đã nol cho “Đàm
htp Tôn t.ôhi ri. dụng ,ayt gi ybâ ũcng yv, hôTi Đi nói vô ión: ìg Đi êhuiC
đi Tgn ngort Đi hôgnk thanh g.ơnưi nhìn đao v n cM, ưrct huiCê Tôn ôT mt nếđ tay: mặt
nht nhit t ưnngh Đi ý itb,ế Mục k ít ac bt cm thật. htáp đcíh xut gì, ông Chiuê àl Tnô
cM, ac ri đi oké iĐ cửa, .ar lciế ra đến cho uhi ônT mt êiuhC mi
li một athhn .v đi hty trong Chỉ đao ưtnrg sau tay Cuihê Đại ra, Tôn nhà, lni ntorg hhnna cnò mc ưcb átl chốc vào
c có gưin yđ lại mâ qun như người nnhưg mt ,ưng v chim cs bén rTên hơi đôi ,mi gôn .ihm gạc, băng tm
hyt nhiên đi t va nghe Đi phía Hắn ếđn a,c nbg Tôn uiêhC sau. ig
sang kách nên đi, dhc Con d gưnđ iđ đường cno ônkhg? óc sai không
dn thẳng Phúc. ,êtn ìhHn nh mt hki ếnđ báo b nil iTru cưtr auS
uam àb ưhn đàn v,y l “Đừng iđ đi. m
cihuế leo thể tb đ a,oc v rít uếN nêl có ta.” có ơgưin cũng cố ht
vào đu Biết cược ó,đ nhngư ym k đhná aob aym k htng người?” đưc
cúht cngù ht ,agi igá này ó.ni “Tôn ôT áqu óc od ýuq Mc gò,ln d gđn
không chọn tạ ôT cM uến óc gia, aT trở hpc nya ađ “Dù với lựa óc Tôn về…” gns na, hucny tya hôm nói, Đi at chák. aos th Tôn tsó iđ :êhCiu noà
cM ưci nói. không
pht v quay đi tay. hípa Mc lưng vừa Va
Ca lại. nhgpò góđn
Tôn il tm inàgo hnaht muốn gtn ht d còn ômh liu, gi .đao âby đã giúp hắn óc nay iĐ Chiêu nh
õV h li ănkh ir. Khó lưu Thành, Lăng vy nếu lắm hnthà mới được dân ếibn bỏ đi trốn, tch ihp
iơh bạc, Mt lượng ,tnh cũng tmá úthc ohc iph miư tm ađ,o lgưn tt émk loại bạc. loại yb mấy hnaht cn ãđ
Nnhưg đồ dù như tâhn. cũng àl agbn có cbh nlă pLi ohc aBng dường int chẳng nrgot ln nBag phái ,ìg hc Chủ
íhnk nc nb amN ưgơin hgnNư ti ?ìg tb clú đi, giờ dùng óin mnu b đầu cho hTàhn hta ,inưg ,nơigư hiện đgan ưT
ts útch ghk?ôn ru:t t “Ngươi ươNig lại tui Chiêu uh qu yàn có ếbit ca iĐ việc ônT
hnchí uđ ngoại Thể trên angB số àl tm bốn đó.” đmế ac iLp truyền “Trong hc óc ngcúh Thối áhpP nghn cl ogtrn Lăng nàhht ht ,yta ht thế nhà,Th ta ógnn
trận Mc dn dp nlê. bỗng tm đang innhê ưhca do d tiếng lcú q,tuyế ca vang ònc agyN đp
.hiP ìnnh Triệu m nìHh ãri Mục nói. Tô gimn Phúc, hmc
tr đi! thôi quay bỏ thì quật đầu.” trẻ. hônkg ca cưng thời ta Người ts đi, m ti,u này gnkhô v gánD tnár giống b uđ ếbit gncũ ôhTi ưngiơ
thmè ng kgônh Mục ông t nôhkg hk.ác ibtế ìg htt sự bn s ginư đ đ hntâ ếuN muốn, hkác óc phải đgná ighn Tô ý