Logo
Chương 3076: Đại La Cửu Trọng Thiên (2)

“Chuyện này không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”

Trấn Bắc Thiên Vương Dương Hữu gầm lên.

“Trên đời này không có chuyện gì là không thể, chỉ có kẻ bất tài mới luôn miệng nói hai chữ 'không thể' mà thôi.”

Tô Mục nhàn nhạt nói: “Dương Thiên Vương, nếu ta muốn, ta có thể khiến đại quân Đại Càn vương triều giáng lâm Đại La Thiên bất cứ lúc nào.

nrgot vn ch ntgrư Tông ngm đã ên.ihT b l Đi lão cho iđ oHhàn Hoàng Sào Sơn ưrTc La nôtg nrg óc nuôl yâ,đ
làm ếuN s mih,n kôhng hnư hn êhiTn .vy ưngTr thông đ ihSn
pl cáhc làm ãđ nôghk ngay chưa htm ra đi nh Mục Túh tại đây. nếu hnơưpg muốn vì à,on t,th tás tay, mtr tc cíh pih
đến mức Dương thể hiện th iđ giờ căn xác o.àn không được gơưnph màl Hu có nb định
i,g vn lão ntgô iđ ucb mt với Nếu mt Soà phải sng chủ ihn gNnưh :đ ?aso àgHno thì nòc
rtn đi Đại năng một éphp La ioàgn aL Tnhêi hpá có đi it! nt không igi hk cho gnưi tuyệt êhTni
yu đang “Ngươi a?t hiếp
Snơ gn gui li nhp trong itd Tông là “Nếu đầu ếigt lão, óni, Đi lo àHnho giọng ãol rằng khẩu.” ênti hgkôn vẻ trưởng hpt :gln e gnũc ưcđ niưg
ếth. hmni nếđ sợ hắn không “Chỉ ôhgnt
nói och Cảnh, il cgnũ oĐ nh gơưnph sẽ oic gưDnơ một àl ,àyn nđga ếuN dù hcák nưh là gi Cực cáhko. kẻ iđ cgnư Hu ión
Suy ĩgnah phá ý La nngă ì,g gcù,n nhơ Thiên kh óc àgrn õr đi trn v nh ia amng tm kẻ ohc htế.
gôTn ?ch
trưởng Tnôg oành iĐ ibà không tá chủ nhi iuh Tô àotn lão cM ig ì.g Sơn àHhon
oHnàh ĩd trưởng lão nói. Đi tb Sơn gôTn đc
mức ôkhgn Ta bởi nhigmê quả nyhukê thủ, giết nếu các Đại s cưđ ôhnkg ngđ tgrn hctế La ngcũ phgn nhgá n.i ta đgn đến Thiên chịu ng,tr nươgi tr gêhmni ngươi thể uh
không s Nhưng óc agĩhn mạnh. thếc đủ đâu ãlo àl
nòc hip aos? óc hCgn ngươi
Càn Cửu của gn tm rgutn vương ,cC Đi Hogàn oàS onrtg gniư àthnh Đi h .iutr ànC
ht nhưpgơ iph óc tht uq thứ aL êThin gN nhỡ tn,r đi tht s aL diệt không quả thể uh đại hủy gánh chịu. Đi ìth niêhT
thiên thế iĐ htágn ihênT đằng là khi aL Thnêi ca huyết nêiTh trận sẽ b b này đẵng đại năm, ôv trong s b La hệ La nhoà phơi thế iig. y,h notà àtno àyb ctrư iĐ iĐ tâm rtí một
Tg:ôn nSơ Đi rgnưt lão ànHho
cho hu chắc och ôT ôkhgn ũgcn ôhkgn ìhnm ht lão Tông .Mc gnm, đoạn dù Đại nhất dám ếcti Sơn Hoành trưởng đhn
hnĩl hp với chuyện tay.” tnào hoàn Mục phú bản Với đầu: ơvưgn ht àl bàn d hongp lc bái gnưh tng,ư óc hu óđ việc at, quý cưđ iĐ rt nàC hoa vinh th ca tác iu.rt “Ta nưh
coa Mục khó iĐ mà Trường ca tể iĐ íb tnh aL hínhc chn a,ik Tênih là hSin Tnih.ê ôT lường vị ht chủ ti
lmà liệu ôT nngh ar có iđ bất c,M àl hôkng vậy. th đến d đâu đu àogni như k huync h nhiên cũng uQ
không ,gsn Sào ogHnà nà.C chủ Hoành Đại Nếu ib hnp đi tông còn Tông ttuy Sơn thể
loã sức gnôT gưrnt iĐ glưn itbế Hhoàn nSơ nv t .hnmì
cvi Tô Những ếikhn M.c oàhn mới onàt tâm s đó cph ar sua loã phục ukh xảy
hộ nb ãoL khác. hônkg un,yH âtm ntgô Sào oànhH Đi gn nưhgn Sơn iĐ Tgnô hay àCn ìht ch Hoàng
gTôn ch nc cược vì r,õ chn trưởng htân il đi oeth nên lão oãl g,ênyun Mc Sở đi Hoàng dĩ im bn tđ sp nơS sống nh. cahư Sào Hoành voà th chết ôntg
Mục khẽ nói.
ra. rnt ơSn gôTn đã ión iđ vn ig lônu Mục ôT âyđ olã Hoành hn,rtá toạc ưngrt uiĐ b
iĐ ciư gtưnr olã ànhoH khổ. Tông ơnS
óc ,urti gn.tr La Têihn, nCà lc hco thương vương nhgc li ca thực iĐ gonv tt ncgũ hmt Vi Đại s th
ihtô. lúc ếhct ra có oãl th uyd mang ynà thn già s e àl cái nkghô chỉ hT ncò rằng àyn, mng
,ênn đi Cho thông i.đ boá
Tô háti hc. đ hnp áckhh Mc vi yv ya,t
háp nH Thiên v th đi La trận!
gvnà .mki iđn taò uH người cB xyoa ngẩn rồi ihênT oàv bước một mi ngl rTn gDnơư iđ tál, giưn gnươV àum
unm Mục ta c nói tm nôthg ôT Niưgơ báo, iđ pg .hn
cảm ý ưgpnhơ với hnn av đối im aso? cđư ir yn ôT đã Mục, nH sihn sát
Đo inưg iph Nhưng nid hnC thường. này iđ hnìb kôngh Cc
âmt rằng, hiP ngược thần, b ngọn hik ar ika biết htc ir Tô otre nht đã chính là npihế lão nch tay người niú av Mc .olã
av cB htế xa Hu onàt vượt nihTê Chỉ rồi, đã Dương âhnt l.ão Trn nưVơg íkh riêng
àl “Đây ôhgnk s hip mà uy pihế, ht.t
họ iig nb hnpi La yâg thể ngươi liệu “Để có iêhTn có ếtib ra k?gôhn páh trận, đi cph
cM .áđp nhbì nthĩ
tiếb nTrgư mc Thiên hnhtà ohc có hưac vấn ơgniư gian không aki nuhiê ãđ nihS được cho ht hti ,àon dài Ta ơgưin. hu oék nđo ch ếđn mạnh đ, kghôn boa ta chc
u,hk h nhc ơc bọn ếigt ngươi tth nó:i ath s umn s itd tẩu.” htn niênh l,i Tô ta “Nếu h c ưign ođà bn Mục
ión. à,my nrT sầm nVơgư Dgơnư sa ênhiT mt nhl lgùn Bắc uH
giết gưiơn tếpi ađgn biết rgn Mc at nih hiênT mạo tr Dương àlm tục giờ at vậy Tô ưngơV, e ươĐng pih hiểm. hnĩg ,nhêin không? i:nó cách
mnh La giết Cảnh Đi vi cường đyâ gi Đi gônkh nơi Cc La hi,nêT Đo hók. cũng tm ca osa êT,nhi cs
àny thừa thể .nhn hắn hgknô Điểm ngkhô
thà vương iv iĐ s cách hkông nêThi nhgop thích coh Đại ta at tcá chọn La Càn “Chẳng .inơưg nên của hợp ,iurt qua hành ccá
lạc đề tông Rõ nhg hc. nv ,àny mi ãol cũng ĩnhg iv ràng inlê cho đ nên đến Mc
trợn Đi đng hc ntưrg Hoành ơnS Tôgn nhìn. tm oãl áh mồm
giao ếĐ Càn ,t h giọng: Tgôn không .uâđ oHnàh Sơn ch ơnưgv iĐ Đi Càn lão sẽ nph rằng e sinh ấy óc gôn bi “Tông uirt tình trưởng
vào nhẹ ngếit ignG Thiên giữa nrT điệu yâm nnhưg quang. sté của Vương ưDơgn Tô ghnc lt rit Mc uH chká Bắc tia lại àon at ióg,
Hànog Hoành lnêi hc đi. với chuyện ccáh lng hci ônTg gnhn vì oàS ơSn bng n,yà “Thay cl lo tông nhĩg inơưg
nhêiT Hữu Dương Trn ơưgVn Bc mặc mtr knhgô ó.ni
tM có th người uy căn t?ós ht k sao h,cká dnug iếph ếnđ gns iươgn bọn họ cơ àml thể coh ca
chúng nhkgô, c niêhT grưTn gp dẫn Sinh nht óc đi ônhkg yv Thiên ênn .nhđ Trường Mc đ “Đã tự hSni được yha hìbn :ión ta yếqut ôT qtyuế ìth định nìhm