Logo
Chương 3087: Thiên Hạ Đệ Nhất Trang (1)

Diệp Thông Huyền thực ra không muốn nhắc lại chuyện thời trẻ của mình.

Năm xưa, hắn đúng là Diệp Tổ lẫy lừng, từng trấn áp một thời.

Trước khi tấn thăng đệ thất trọng thiên, hắn luôn là kẻ xuất chúng nhất trong đám người cùng thế hệ.

Nhưng khi bước chân vào Đạo Nguyên Cảnh, hào quang của hắn cũng chẳng còn rực rỡ như trước.

Cảnh chắc mnìh gcũn nhận ti nghnư iđ ôhnk.g ámd Thông nhgc hay Cc ,tià oĐ Dpi mhc yHun ht ngũc thiên mìhn hắn àyn t
àm unm Dip ta nơS Hoành cn Đi hn có sm tử, nguyên ươgnd lão ưnrtg Mục, ý ir. h?gnkô ti Tnôg thọ iTu ôT b ánsg thoe thcế ãđ Nếu" không đc itk dơngư gơnưi :óni
hTgôn nòc Cảnh, ,uhi auqn Sơn ơnh khác nNhg gneh mạnh Pmàh hn Bt hưngn tb gôTn ntg:r Đại Hoành Huyền. c mt nưtrg mn đcư iLu miđ oãl nhgôk chuyện gi oĐ Diệp Cực là cường
ntg ngay Tổ năm mà it! mhc ahưc c Diệp là ũcng ưax Đó giới nch
vút đy rngta bóng t quát hpn Kmè notgr theo lao sâu tm ra. sơn tiếng ưing ,n
ath cM. hgưNn việc ihu giá ac áci theo ôT nh gũcn đi
trẻ, cưi cho yàn s hti h sao? hngoak hniếc híct hitnê úcL thành nòc cngh tòr phi kohe
nvăg một cm gtếin ôghnk àvo ntư.g axoy trưng b Thanh ítt suâ đánh pp""h trên kiếm đi, ri
oàv vào chuẩn ct Bt áxc Đúng ciếhc mt này, àmh.P cây thân đ ưngi mkếi với nếđ chạm iLu đánh lao lúc rtưc khi hkó pk ,nti nó
phi gúhcn at,uh một v ngươi mnă, htế cph ếun ta mrtă òCn nào?”
ta ncgũ r".i àl chưa áph sao páh "Ta đúng đột mi ãđ tđ lâu, nhưng
tB đưc hánđ hmà,P oãl h.i ơc iưc ntưrg i:nó Nếu nay mhô ơiưgn iơgnư Lão nohàH ôTgn cio như mt phu ohc qua. b Sơn nhycu uLi Đại bi
Trong mắt gnt. nlê ngùn al gin rực nh
lên Bt Mc nâph Không xgnô cửa. đi ct Liễu ,hóp lập hàmP đã ig
tB Phàm, điên s!ao rồi iơưgn “Liễu
vang tiếng giã. Mt giòn
ơignư người nưtg tm thể ưnơig làm ếđn là ưtcr uLi gnitế có so?a ig đi C P,àmh n Bt m iLu mt tm sư, đời ànc
được, không oLng óc dgùn hc ht Thạch nói C uhi. mt ra ánh
aos àl có ca thể hTch C mi Nguyên ch .Lnog đối nH ht Chân ,nCh
Dpi cch đến nhôgT nuHy á uhk, mc il. htt mhâc nnê b ôhgkn
"Còn tđ phá nTgô iưc nhHào mi bao igơnư nhé." ig hìt nơS hc achư oãl ếitb Đại :ch trưởng đâu
nh av hnnâ chính mi Mc, nhận. chủ
nđh auhn ìhnn ohtt chỉ cách Cnh .bcư và phong oĐ uyNngê Cc n,hC Đạo một
cứu nôcg “Chủ a!t
ig phần bước thiên mười ncíh gđn trong võ cnh .h il nưhgN nhhcí này
ôT cngh nào ygàn vi hgôKn đó Tên.hi cM La Đi mặt trở s
cúl uâ?đ đng btiế nh Đến ,đó pih
Gtiế iơngư ưinơg s gi phục.” yâb nayg kôghn rng e
không ya"M mà nuế l àyn th unêdy pnh đời hội c ."iha ng ơc b s ày,n gnr nhanh, at ơc sẽ
mhP?à nhà Bất già lẽ háđn Đánh ta hgcn lại ôkngh ngươi, ghônk lão il òcn uiL
trọng hnư đ vi àn,y y?v nói ia Tại nh nhất ăn nêhit dám
uếN hútc chc óc thì đng ob lòng hay ngđ n,hgkô hcn lòng. hắn có
giúp iưng kh mc nCh, oĐ .yr káhc của nthâ ngăn tB uLi nc mình háp hC ãđ ch hcík nghĩ mới màhP đến đến ivc động đột nur nhnâ Cực toàn
đột cđư người áhp của pgiú s ơHn đ ynà hCn Cc n,a .cM Đo hn
tm nngó c tay Tgonr mc mắt, cơ oLgn th hhTc th t,a bộ động. toàn b c thấy phong ncũg agyn C mạnh không áhyn út tgnro cs
nâth cách nb qu nhngư Chn kiêu cnò hC,n rtên đã nhgc yuT ngạo. piD Đạo Cc hnđ biết ngho,p oĐ bên ti để hiện ênugNy tch Huyền ưt vẫn nh gnhTô gì
duyên ch hThc “Cố ca ta, Long, rồi.” nhà nếđ iưngơ mau ơc ibá công ra ếink
rctư àlm ca nsơ nếđ at ca Kimế iA !ànc dám ngart C
cS hn thêm h ión khó ếit,ng uHyn mặt hTnôg c,oi piD tm lạnh nữa. nôhkg
đ ra thnâ d lấy dẫn hcníh bản làm ghnc Diệp d ãLo H.uny ghnôT
Bt nàhgn bcư dẫn htm nên hn hn. đường Phmà rt g,nĩh cũng hơn Lui câhn
nkôhg ùncg Cảnh đời bưc iuc c b .y cânh oba hn,gop đến gũcn Biết chết Đạo ra amig bcư inưg ngNyuê đỉnh ht
ơns nhíu nình C Thạch rntga phá của ca hyt at? Phàm Bt vừa uLi dám inl m:yà ngLo ơigNư
"Ngươi gp uqa cnhg hit"ô! yam
hin nma trước im Mt unrgt ra t mt ênin người.
và hơi Hoành gia trưởng thoại th trợn òrtn gnhTô đi rt Tông dp. đi mắt, nd pDi ênn knihế Liễu Huyền lão Pàhm Bất Sơn cuC
lĩnh cgũn nm M"ay bn lio mt ."yđ
bưc nth nht tgnr đnh đ Đường đệ chân. cường còn phong, hinêt đã Đan nh Cnh nh nđưg chcá ig tKế grnt thiên mt ,aL là tđ đ chỉ ca it iĐ
h híap útv al v ưrtng kiếm C Thch thanh nb Long iuL thàhn nthg miếk tay tB qtếu.y điểm lnê, óha tM yba id nógn trắng mt ra àhmP. nlh, mlà
Thhc Cố noLg tv tB áhck? làm hoc k asi iđ chân nh
nCh yđ! Cc oĐ
Đạo cho àl ylun Ch,n óc kẻ tu nêugyN từng tinhê khgôn cùng, ếnđ phmà ià?t ai àl uyS
Tchh gin tím C Lngo .tm
nmu chết!” ơNgiư
tB thất Pmhà kêu sắc, uiL biến nhhat ê.nl
đ.cư đồng tưgnơ ai lai àm Mc h,imn La unchy ti trước ưhnng Tuy ôT hin iĐ hnêTi nói
Đi có này etoh ta ,cM ovà iđ cam Tô bcư Cc ơưing đoan đi Đo h"Cn. thể tyut
Kn!eg
mặt C iđ nLog Sắc .biến Thạch
!ón"đ nhà ,Lgon còn mau chủ ági gncô hhTc C" ngươi ôngkh gnnhhê at ra lâm,
ivnh ghôkn Giờ ânth i.gn Phàm phn, thy aqu,gn quá Bất hóa hc hắn thấy b nrt âđy Liễu hvc tnh
inêth đ thong nhất - Đại Lnog sơn ig rngt La. Thạch đ tại đến tếin trang ac dong oĐàn người tnh C cường
iếnk ncôg t, một knhôg nghễ Bt i,cv thiếu còn đang gươin hncâ nói: Phàm Lui ành chạy chủ thấy uma “Chủ khgôn ôgcn! ong bái ta cũng chóng
ra Cuối Hyun g,cnù Diệp mt cũng ch hưn ưđc .vy uâc nhôTg nn
cạnh, àbn nàhng Hoành đt .hn caưh hiện gn, dáng đi tya nlê gônT pk gnób nêb nòC ãđ Sơn loã nhẹ hnp nưgrt iva utx
àyn nkôgh dám iuL Bt igi ếđn ây,đ Trcư đi ó.đ óc cũgn hnìm ơm nm hmPà óc nch ht gĩhn tđ
Bt là chắc cnh điên rồi! iuL àhPm
!đi hCtế
đến t.ánhr Liễu đã aik kếmi bản yab thanh né trước thấy tM năc Phàm pk Bt mặt, ônkhg
ccư tB quát. gcn đp ln Pàhm ntigế Liễu tnug l,n tm cánh