Logo
Chương 3107: Bên Trọng Bên Khinh (3)

Ngươi đừng quên, chính ta đã vứt bỏ cái mặt già này để cầu xin bệ hạ giúp ngươi, mới đổi lấy được cơ hội mười năm đình chiến.

Vì chuyện này, lão tử ngay cả huynh đệ ngàn năm cũng vứt bỏ, giờ ngươi lại đối xử với ta như vậy sao?”

Hoàng Sào giận đùng đùng, trừng mắt nhìn Tô Mục, ánh mắt tràn đầy vẻ ủy khuất.

Tô Mục bật cười.

tnh mt sắc ,óđ sâu ơni ac hài óhic ùhP ti b nbg ùCng uqnga al.ò Diêm at imk imk lcú hc,n ar ct nhiên
gưni c ch. kcáh ncyuh nói dìm ungx huynh, đừng nói, thì nàgHo
dê.nuy ngơưi hpi óc uih ơS hcaư ưgơ,in ngrt nưgnh ca vẫn tâm đột Thái ca nc Thời t.i aT cơ phá Cnh muốn
Lỗ ngùi nhận htcíh gi ôtng àl chưa .c ta màl nươgi ph oab “Bây tgôn chủ tTh chủ tốt ta ta mt iùb nói: r,a ra, nhiều. hơn Ẩn gi im
tới. lc gn Thủy thu ưcđ tht ếpti là đưc Sào ênudy cgôn Hoàng gncũ ac gêNynu chẳng oàS lý nàoHg e ohhc bo ac yhT, s chi bn cáb ca cũng chính Trương it. ghnkô Mc iv hìt thừa n.oà và hútc rằng có đi áphp Nguyên rgơTnư runty ngr ohC cúx do Tô cm ònC hiát hcưa yâĐ
tại vy tđ nếđ mỗi giúp hắn? Thái C,nh áph ưgni igúp hc “Ngươi ãđ ht hákc sao Sơ
nưh .vy.. khí chhpá “Đã
cM hắn, Sào Thc ùD úcht cm ,ra hgnôk gũnc tốn gniư nba sc Sở dĩ hc hnm ih.tô cũng nh ngcũ hiệu đến ynà àny hnn gi uq mc gin ngôc rõ nd Hoàng đầu thêm thêm àl Tiáh đi kônhg việc hpáp tm àm sc phương nào. chính vi h.nC Sơ hngc aso nh
óc icá k tông ètmh hn pá uếN ar àv chủ àml gì. gTnô tìh chng binh không quá Tgnô cũng ai kuiê nhiều không ghế mêDi này hắn ,ni ơSn hPù inogà iph tnr àvo nãh ing àhonH ntgư,
hn Mục ngĐ hai hóa xayo àoS. tử n v tay ngi,ư ôT vươn ra, paíh n nàgoH lúc kim nùcg íhxc ,sc chi và àhthn Lỗ
,hc ãđ hắn ứng. đã gi hcátr mang cáv háng ưnơtg nhiệm tông ubc pih ir, s danh ngNhư
bo cl ayb ra ìth ,ayt nugl ưlng oàS cuồng cả gnigá tc xuống ánhđ Mt ánhc gưin ngoài. nàgoH
gùcn ra L này. gndu áthi từ sc ìth lực Tô chi thấy có kế, gnun ấy ph nói tìm nhm ùcgn bi ugNyên táhp .n thừa đó, lại gcnũ rotgn y th nh Mục cốt duyên sơ Luồng óc hyu chỉ L nit óc n ai mạch ếun tm tb của v ơgnưTr ht là người di th ,yTh
phải at thì t dìm nỗ tđ chí L ươgiN Cnh ht.iô lc, xuống cl mnìh phá ũcng muốn u:đ hi ơc n ôv áhiT
sinh lương tmâ àgoHn “Ngươi c mà ?hơn rốt inó ia nhiu ccu ,mxe lên ta hai nói: s giận hy àSo
hpgno, Ta ohc giả iđ ,at tđ ũcng ch tu ta nđế a.ob gpiú s igư.nơ nđh cũng mék gônkh che Đạo ta uNế Thái phá Cảnh, ngươi là huc cnưg vi Cảnh Cực hắn
gnhĩ ht nmh suốt, nắm ưgcn nêl ncò ưhac .rtnê giác phản quyền ãđ ứng, unvg bất tôgnh đhná hn cơ uyS pk
khác, ngàHo đư.c ògnl ókh nnh k là àm âyđ tính tay iGoa uiđ mạng hpó oàS hpc vào
nói. Tô htn đầu, bhnì Mc lc
giọng nói. trầm ngàoH Sào
ma uq gdnù nđg Niơưg gạt có để mấy ta.” li óđ la
lòng, b tay ms chuẩn đã lý, bàn cm tnrá rnotg đt n mình. tâm hoc cụ Lỗ ý cM c lên hắn nén đ
đp.á sắng ts àoS ongàH
hưn hắn, đồ! triều “Tự och c còn chưa n đó đủ vn b Snơ xem ơgưnv phn oiga Tôgn Ta ?cl mình li Càn nhgC iĐ đã oàhHn sao?”
tb gnhc ìg ca iàt việc hôgnk ya,t il ơC mà áci inb gì, gạt tôhi. gyn hóc cs rn,g mđá đi: cưđ àSo cả!” nyuêd đủ là chỉ ìht nogàH vô nl àl dụng đó tin Ta ch hmn àlm pht cn óc
ôT bt đ.yâ mtr :óni đu giọng Ta cM
htì nh ôT về lòng hgknô nvâ kôghn iđ không gì sâu bn có th umn c,h tâm. htíhc này. yttu nbà mà Hn dã lo Mc nhàn muốn nói, htní hcnuy vn nhycu hTt nb
tm cư,i mlà bcu ta ngươi iđ. hứa ùgcn n,Ch ìTh chm ũgcn Nhưng ngươi Tô tth ơS ngnưg vào trước, ta cho unế ca .civ s tb ni:ó giơưn tb ca ihp cM Tiáh ưcđ đi nói
nhưng hoàng chết vương đế. nhiêu oab Huyền hkgôn chu quyết nưh hucny bếit Giống gũnc hắn unHy nhận. urit itur, hnkgô sống vơngư Đại nh lmà Đi nl, Nigư yuhknê ca nac nhất ghônk đã
h không vy àti tường.” ta Tông Phù biết, nhân hay ơgnưi àl inht iDêm như vẫn àm li
iđ. v, sgàn ns iaH chuẩn bị
anquh khí nâht Tô tức cbư pthá r.ti lên ùgbn tc png c,bư Mc ìth một
oàS thẳng kim n kịp hià cM. sắc b ct lao gàonH nnhì àvo th aưch Lỗ còn đã Tô õ,r
,loã àngoH trưởng nnóg hc v.i
tnrê ôT Tgrno tc ưrtng Mục d ob khoảnh ưngi hkc, i.d khí
lc hắn, êiDm cnũg uT L Phù olã như nagy hề yđ tuy cực rtng nt nlê n nào. iv cao, nh.át íb nyà ýl duy c xuất Điu uqn ca lại chủ không cân ếihnk ng,b Kmi ghN aho thái tya iDư cảm tông nhc tth phi gkhôn tchú nnăg àbn nhưng sc. cưđ uônl ng ca k tìr
Tô cl đáp. đu cM
aưhc hoc gì ơnS mnế à.yn hT l, Trương i.btế gyunêN yQếut, đã ãlo c đ och thừa mạnh hn cs ngcô ln Mc tht bại Bản mt vậy miù ut Thủy Luny đ unaq ca thnâ ôT Soà ànhHo b gưhNn luyện àl hcí thy gpúi hiểu ppáh tià chẳng ognHà chưa
Lỗ Dêmi cảnh. Dẫn tgnh ùhP àvo n đi S,ào Mục togrn bí ôT àgHno etho
Rm!
gnà,i Diêm gnTô ngày sao r,i “Lỗ lmà có óni hgnôk ntôg hùP nếu ch ađù na?y
một việc, hco không việc cũng thành là ưim Đgn vn inó đ!
c r.gtn gùnc nggưn vẻ tr oàgnH àSo nhìn L liếc n và mặt nhau, nên hai
ayt hoàn iđ hắn chi ivc htn n,uxg đgn bnà ôT Đ niệm mạng ínth rnotg n mc mn gnĩha Mục agin iv hươgp.n của ac nàot
tm ôT gật iv ơi,h đu ihu ar âsu inưg Mc. htí aiH
phi hck hcn Hoàng ms sự õr đến, chừ. cúht có nh mặt vn ihk s tbiế nhưng hn Tuy num l iđ konhh gì gcũn Sào thực V ,tm c.o này ggni
gưcơn đến ôngT hc htế lcú v.y tông Hoành ãlo có dũng nơS iA uếy ht hmnã nghị lại ngờ
rTưc trhác uyHn Ngh gyênnu ãđ cho di ôTng oiga ica êDmi hcn ưign Phù phụ - di cho qnu. rui,t - bí iĐ nh ,đó iKm trưởng vương yàn nđế lão
ânnh theo n uhn.a ar Soà ut cnh t của tXé ,óđ mt onHgà Tưnơrg khía Lỗ áphp bt nà.y Công Ẩn L ãđ L gnnu .chn hkôgn gêuynN Pùh ágns Tyh nch bí xem truyền giống thể người n íb oàn ot unyl Dêmi
chp cs nayg xtu b ưnh trni ácch kia mặt kim cáhc náhy gưdn ihn không bt àhi gani, hn. tm không thn ãđ ưtcr ipế,nh hgnok Mục tc thi
i:ón ha ìg? ưci hả àl Hn đối ý “Lời yàn ìnhn ưh,gnpơ