Logo
Chương 3122: Thăm dò, Càn Đế (3)

Cái tên Tô Mục này, hắn đã nghe đến mòn cả tai.

Nói thật lòng, trước đây hắn chưa từng để Tô Mục vào mắt.

Nhưng giờ hắn mới nhận ra, bất tri bất giác, Tô Mục vậy mà đã lớn mạnh đến mức độ này.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Càn Đế ngửa mặt thét dài một tiếng.

ơgnưv Cnh cường quát Càn ca d giận vị Mt ig iĐ ên.l ritu Đo cC
h ếĐ .cM ìnhn ôT phát và Càn bn hapí, tih ca đám cthu h th inh qhaun kgnhô
Sinh ếĐ đng đang ơưgnv Đi Trường tmr. iv v Càn âm tm giả ànC ehot đó các pk cường triều iuđ Thiên, nh nd hKi
óc dm, nòc Lúc Thiên iđu kịp. vià vài chc là nà,y hơi nTrưg ht ch nh ch inSh an cn Mc ccáh th Tô
vâ.y loa iĐ nhi vừa cường oahn áiTr il kní lên, bt l,i các ritu mưu gnòv ac lỗ trên onta ig ghn haon Cnà vương xtu
iĐ nưc đệ gơnưv em Đại ac Càn yv ta. ãĐ ca uirt huynh là han chính mt,r Hnuy
nB ncò từ sao?” dám họ ihc
igưn tmr ca uhnhy tệ .âđu Vị mt ncgũ đ tốt này nghkô nhìn
aty mtr chút tinế,g ôkhgn od hừ Mục d đao r.a Tô trong mt ntiê lạnh cmhé
kenh Tin,êh “Khá rồi.” Trường Sinh ếcht hoc uađ êtn ông
gi khôgn vơgưn Càn Ccá nhc ngcư ch .uytqế Đi uirt
Mc nHi hci bẩm: ôT thm ig vừa đúng lm đánh ta chưa lại hắn. va là
chút. ưnơvg agsn Huyền đoàn đạo sứ màđ triều àny hpiá tm Đại mt ãhy uSa
cđ íhkc Mục vút Tô uytr tức kcíh lập lao hgnt àm ghknô hướng một thừa v Mt thủ, khác.
bước, một vài miệng ghcnh Hn loạng gcohn huyết. ngụm phun ar
ùd uđi ôghnk bn tury ũgcn nưhgN pếti n.a họ mád tc yv,
!cr Rc
đã ũcgn b nơg.tưh nH
Thiên ln gian ontgr nưTgr óig tốt, àyn ncũg cho knôgh đui .uâđ e gưdn àm không óC hniS tngơưh iph ưtơnhg sgn ngắn htì dám gây Hn là óngs b nmu ht lo .hn na thi
Đế .nhg mt Vci nàC hiện xuất b vngò đã ùil lỗ khiến âyv yđ
Sihn quay ucâ, đi. i,l người buồn Dứt íhhct na êhiTn rTưgn iig b thêm chẳng
hà liều hip gm?n c ngay chc, bn không mà nyhCu B h nm cũng tất h
gi Cường ôknhg nọ .nugtr ct đ cứng pl Cảnh Cc Đo giữa
hathn khoát tya hn hai ugvn ra chém tay .it iế,km Trong stiế hin một hc,t ếimk
nổi.” nhkiế huync nnh hắn óđ Mc đã àlm ,ar mXe cht ht hpc uq không oàn
Thiên, đã ct ơgniư tối Trnưg cm Mục nhl, ếĐ cười trời? ar lm Càn Tô iShn ếnđ nđg gcnh unchy àml àn,y l ìg bẩm:
hnt, Tô Cửu li. hình uvng Đi ahnnh vị đ tốc đoa Mục, onrtg nlê thân óha gqanu, lóe ép mặt num hcn htành unxg, aođ àCn cméh cưtr iph tM yđ Cc tir óc ôT ilù cM
tiếp crt nh. gnd kgnhô cnh aqu bnê cM ưlt Tô hề lại,
c!xư áLo
êhnTi l.n hinS hét Trường
íb ika l iĐ aL t nTê?hi ôT được Mục tm ãđ yl gChn
nihêT nluy ncgư uđ c htế, tốt ngTrư hđn ùgnC bn tu Tô àl gi cM Sinh áđgn d, htếc đó uqa htì gns sao. h ,yht nên h.nơ tiếc. thế đương không ếnu tìh htt c exm mà Trẫm cao nv
vang ntâh sau. yd nàC Đế ngtếi tđ, ngược ar ìhhn b yab đánh irt n tM
ưnĐg mà ig mché cM yv aođ ôT ,nhC cường ưgnđ tm một li Cc .iđô bị Đạo làm
iĐ nôhgk .uđ phải nCà cư triều các núgch notá ìth unm t il nvgơư hnđ yv ntíh đã ta ar aig s,c ngươi
v â,cu gưTnr lao quang phía hóa mt tm cưrt. vút ênihT hnhtà Sinh hình htnâ đo lưu nmé il
ct cCá lp giả dừng tiur ưgơnv iĐ cưng .ưcb Cnà
cũng ar tya Bệ nhkgô c ngay Không yht sa?o h
hnda inó rontg hôm ưh đại Mc nay nv gặp, ênnhi Sm bt va ôT khí .yuntr qu người, nghe mang
không thoát, quả đ uq mád Nuế thực cM tưởng tượng. nrt hu
bỏ được ùd ăngn Tô aonhk không, och người s cM năng bao oe,ht biết nuhyc gncũ ônhkg đến được, hya nói huêin phải óc uiĐ gmn.
M,c ơc cỡ vi thoát như àl óc Tô hổng cưng àođ l chính iĐ ig một. ănm nàgn hội nyà
ngtiế Đế nlê h.i gôknh nhịn nàC được
ct na. nH ra ayt gnkhô tipế
im gxun đến Vtế hin thể ika im tm hắn rạp nla v đổ ãiM bên. vết nưgc giả nhanh ámu tânh nóchg àlm ôT ra ax ,md aus ra nêtr sagn ayb áhct iđô, cM đó tâm ikh umá. dưới, vià hia
ôT nhatr là ưrTng inH ưđ.c lui iđ ig với uđ hSin là yv êTnhi đang nTiêh ngTrư để Sinh c,M t c hnis gmn
tm Đo cC tinh kẻ phun ac đt muá oàgin ka,i còn Có ũgvn mt trên do nhìn ưtơi cM vị ôT .ar ámu thấy, mt Cảnh
niơ t cM Ti á,nhl nbgó mt ho Tô uv hoang lo nêtr turng gánd u.xng đo iơr ôngkh
l nnih.ê .ir n Càn at đương lm gnvươ triều Đó ioga pl tm àl họ iv umn Đi h iếtht bn bn bang
cM biến ándg mất i,t khỏi hắn ngNhư hnnì óbng mắt. àhnđ ôT tm mt hiện trơ
ai àl Tmr magn trẫm ât,m aqun khngô thứ gniư hp óc âmt nuqa ch lại muốn.” mtr th tác ai,
chn Chỉ ta tính chu nCà ir tya ếĐ ri aig nương gni no,à Va ta hcc s s êtn ir! nh kế không ogia hn iak đ chẳng htcú yên. nhìt mưu tình óc đang đ,i c
?aos ir táoth “Hắn chạy
biến mt ế.ngti mt cS kih Đế ciư ,iđ nôhkg lnh ànC
hpi Càn htn nt t này, nhàn n.h mc ct ghnc giơ ,il k h Shni Thiên càng hn ri “Hắn tối nàgc Đế đến không tay ưgTnr tht nói: cm đi, nngă hcu
ưing vị hCn gnotr Cc mắt cngư lhn nháy auq ngt tưl kia. Đạo vt v ol ugqan tm ig nv khúc, ngsá Đoa
ếtuyq cái Huyền tâm Càn iĐ uđ iĐ cm đối đến với ưnơgv đâu Một triều ?nh vương éb, tuir s ta nh chắc ghôkn
Càn rênt ơig Tnh nh tya ,tál ếĐ lên cch đi tm ri ar .uhi cs biến
Đi e hc gHnà t aL thôi. ý hisn ngươi óc mật đ bí chẳng th nếđ vậy, có ươing nilh ht nihs đ nihêT àm â,tm của rằng trường inếhk còn
eho.t gnưc giả iĐ àCn hnoa ácC hona hùa
t ànC Đế tốn ni.ó
Uy ếphi trẫm?”
không h nê,hni nhẹ nhàng rồi, Mc hnư b ym .ognià v ngủi trong cũng nng av iHn chiêu
“Hợp iv nH v tác. mất, là tác Tô àv hiêTn c,át nhìn ôT Têhni Sinh lạnh: hp cM ghưn Trường ưTrng ph àl nũcg átc hp cưi nhSi Mc vi nibế
hênTi Càn àny onrtg gnkôh vô ,gdn yv chân ht mc .ni nòg.l iơh ngưTr mg êTn ếĐ cả ngcũ inhS cầm àm uáq aygn lên vià
iuđ Đế nêb uryt .cM chn đy d, ri chân tm tc Tnrgư nhkôg qua ếtip mất, vẻ bếin gin êThni Càn Sinh ôT gnn,g ưlt bcư
vật!” ếhP
cường mc ghun đao oĐ cC Cảnh, gi tàn. thực áuq ást s trảm Mt
tm nhnì nShi c,ái nùgl hn đu Tihnê Tưgrn lạnh i.nó yauq
ế!Đ “Càn
n ig ơngvư ynuH ciá ngađ iĐ n Sào nở ihp ý: hkôn?g đầy irut iưc àl kai ếĐ nhi ogHàn nơi nàC
thả này Tô nđh nhất s hip iưnơg hận.” nay đi, hmô sau Đế, nàC Mc hi
h... “Bệ
niết óđ, mới uMn igà thêm at tir nàto hai auq ãlo tí hpi gn.ox bnà àonh pá chế an nth ưcđ lần