Logo
Chương 3167: Bất phân thắng bại, hư ý chiêu lãm (3)

Người trẻ tuổi dù thực lực có mạnh đến đâu, luận tâm cơ sao có thể sánh với những lão quái đã sống qua vô số năm?

Chỉ cần Tô Mục gia nhập Đại Càn vương triều, hắn có trăm ngàn cách khiến Tô Mục ngoan ngoãn giao ra bí mật của mình.

Từng là Càn Đế một triều, hắn có niềm tin ấy.

Huống hồ trong Long Ẩn Sơn còn có hơn mười người từng ngồi lên đế vị.

gì để ra rnêT đágn rt đến y? ưgni ưnhgơp cuộc h,n b óc iđ mức
Càn ôV ... Đế Địch: nCà
giả tài nêhit ó?c mà đa ơS umn ìg Mt cnhg cgưn iTáh ,hnC nbá bo bộ
Càn thịt, Cnà ếĐ cnh tr cắt Càn hĐc h mt đưa .hn êithn kin Quan cho như binh Vũ, đau myà tm nugx bên vt
d bt Hn quyết. do
Đch ógsn ngc, Vô .nl l Cnà nêl nogrt nhki Càn vẻ dậy ếĐ mt
nrt tv ătrm Đại mới chi do ănm s Cnà tế .ưđc ,là góp triều thiên tgrn nyà vương mt Quan đu htn gmo
Mục cả nĐế kinh. cũng hip Tô nhc
aT sẽ công ri aúhc t,crư Đại nnh. v ayuq hgênhn hàn êht ý li htú ànhTh ta huư đã C.àn
ra ?soa mc đến hào này gnpóh lại tay nauQ Càn Vũ
ưniơg r, Vũ nếđ thành nng :ión nào? Càn v mắt àno. il hiện nh at achư ônkgh mng mc thoáng mun óC uanQ thế là mới a,i at l nên rõ “Ngươi ếtbi ý hÁn
vt hci c c vào ngưvơ Sn.ơ mt hoeT im đu đưa tế tđ ngLo Càn năm trăm n triều, Đi nitêh phải qyu của
rtui hắn họ? uđ hết, Nuế Càn phóng hpi vươgn àoh aqu đã uđ nưh li òcn iĐ nb iv tt
không một ità triều nàb Đi ynHu ưhn .tay hpú, cũng ơưvng gnn hC ao,gn c riêng tr y inó aum đt dễ
inhb c.M ôT v tr tay, tngh énm tph hêitn Hn vt píha
kgnh quả nhiên h ci cb ơvưgn hut đế ca cph món iĐ từng không itu.r Càn gnơưv để ,iưng trị mt như lồ Dùng vy
tuổi? l uđ il mt gnN chẳng trẻ người, còn y ib không k uh âmt
tưgn ayh gvàn unế năm, ni. ra thạch, hpn không ca gtnư bạc aB húp ătmr iưm mt hếtu đi yutt linh th uqy con cả s
đáy ac. cũgn thoáng ati anQu ũV nTrog mắt tm cếti uaq Càn
àmđ th aoS òah có đcư?
rt ahy hp quả tth m,l “Nói nd.
nhận nc ,Càn quy lòng Ch vưt ngươi ư.gnt inươg Đi sẽ hngn tưởng xa được bgn pch
têrn ig iĐ nco htế măn mn rằng vơưgn htu ngh s itu vô hếtu ,igi Càn là đều btếi iurt số tir. ihP
khôgn naQu ngơiư Càn ngươi hnkôg mta,h Trong s cười .amth lòng s ch lạnh,
hnt là nh thấy ca đi. khoản ci uytt iđ tng ntgor ln Đây
ếĐ là ghonà th đế nhi ta hậu tại ta. nàC iah àl ta tri.u Vũ, it,uh ínhc “Để nCà igi Đi duệ ca ơnưvg ưmơi Cnà của đi tự anQu
àit dễ tìh x ãĐ ,ob yv thinê địa rồi. íhcht
Cnà chĐ ngig Vô Đế Càn răng, nhgniế qu.tá cao
y. bản nhitê bo ,nh àCn giả đa bn chút cM uni.h tmâ ưncg nc không Quan hnư gornT mắt nhcg tià ncă nghĩ
t nh càgn àgcn phnơưg thứ unhi. rt muốn Đi ági ,nl ly t
đám tm ihc trị vt iig. ncò tế iGá htế vtư àny xa ac nhtêi tiểu
iđ li êrtn ncô.g ,hui cM chuyện ghknô onà cũng ưđc hưnNg
àl ngươi ht tĩnh, ũV tay. màl tài mong mt hêTin Đại cầu, Càn v iv vương Quan rgotn imđ ra ađ bo nói: at riut àCn ch
phải đi osa? lão mời hCo n Lngo ìht ar ùd xgno ácc háck tổ t,h Sơn êln vậy chẳng yat phi gkônh t ãlo
nhanh th nđế muốn Tử ếQtuy uC vậy. nuyl àBn Niết hhàtn chắc vì iưgn iak ámĐ hắn ế,tbi chắn óc soa
Tô Càn iĐ Hòa đâu? triều gmênhi của vương đâu? Th uy vi đàm ,cM diện
âyĐ hàthn olã của hu.p híhnc ý
thy cư.đ nbg iNó tin lợi nhkôg hg,nc chỉ miệng at oàv nhìn chí
kia Nếit óc tiến tm nh thần ndgù tu tốc àby vi tùh đời. uC ac tíhhc, khiến tăng T ac íb Bàn iig phơi gưin đã ht nhngư trước phú uyQtế đặc mắt ònc thiên tnhí để rcTư
iág Long icá áĐm vt b vốn chuẩn yn,à Sơn hci e chính ết aòh cuc n ngr lên đưa ca hênit à.đm
nyà “Chuyện
sao?” “Vậy
ưnig Kinh gũnc ntr Đi háp hTành ùD d. chẳng bảo Càn ngoài hápp nmu ,h aso có côgn
gđn agyn óiN tt,h Mc tâm. óc hpn nágoth cũng cả gntor chốc,
inhb n icư tv n rgn Nm ênrt a,ty một tnihê rỡ. Mc mặt tonrg Tô trữ
Đại chuẩn nhh.àT rnytu đi, mâ ulgn lao voà Càn iat Đế ct nCà đn,g irơ iôM vô hắn nìhh kh một Kinh xác lp trong
ý auQn ac thấy Mc ànhht hnìn Càn vn ơ.ignư chưa ta cười hnt: Vũ, hgNnư
hn cđư lc mật óc cần ũcgn .nay cth íhnhc ếiknh gKôhn hôm ngĩh biết, bí
gcnũ cẩn rồi Mc khỏi ôT knhi l luồng tm rt hnt ra niệm vào vt têinh ly tay dò đón thả tgr,on nth n.gc gơi binh, tm kgônh sc v tmăh
đng trong. bo nhìn nbê áci đã nH rt ra cliế một iếbt gniư tv áig nàg,h àl ca chỉ
ý? hhànT
at iG đã có ?hc giươn tin th
ac ,t Càn lệnh Cnà đã ônghk chĐ ếĐ ãol tuân. ôV ônhgk th mhn Nhưng
đcư ôkhng aso uch th só.i bt htì ghưNn mi
Kinh sẽ Đại tà,on na int nàC Vì hnhà.T rời hn nkôgh tùy vn dĩ
Mục. tr v sẽ t ngũc ưcđ onà lão một ếhT
tál ôT Mc Vũ nKih nauQ Vô Mt Đế ,uas Cnà rời àCn Càn và khỏi nh,àhT nrgưt bay Đi v thủ. nơi giao incếh cĐh ànC
thiên huết igá ihc Cnà hnp triều. óc ănm bng vương Đt ac vật ab trị gn trmă ưmi tổng tm này Đại tế
cM m.t ôT àhthn cph đo inưg đã hóa tm hả, biến ưic quang, oayx lưu ha tm
n.g đã h,n ấy, Càn nghi gnhôk toeh tới ếtip tyrnu cho Qnau điệu uâc ca tai lúc phép Đúng giọng
tổ nghĩ khó Tô lão Cnà Quan với việc Vũ òlgn il Vừa tới inl c,M cĐh Đế Cnà nrgto Càn chp đàm hnc ôV hòa nhận.
,bo ãhy inêht hêinmg ri at cưtr gtn iưng.ơ tếh ca nghị đầu: ómnh túc lắc nhắc địa ,ý s tm đ tht ơgưin iàt at cân tnhhà Nếu cM ôT
ôT óc xem li E nhkôg. nrg cuc cM th tin đgán hay chỉ rốt muốn nói hn
ucc xy rt yang đcư, tuy hucny gknôh nhìn gì, ũV dường cả làm Quan ngnưh ìg Tô nCà Mục. ưnh không ãđ in biết t vẫn lão ar cũng Hn ar
“Người chi đâu, hniêt cnuh tới tế đã b đây!” tv ngam
hyt ngt úntg thế khí như đã tui tm hào ntg cũng cả irt, nhưng ôT hn xem gany ,gii cM rư,tc úlc àyn huT Càn .urt Đế xót