Logo
Chương 3222: Đại kiếp giáng lâm (1)

Đại Càn vương triều, Long Ẩn Sơn.

Trong tiểu thiên giới của Tử Vi thiên tông.

Mấy lão giả râu tóc bạc phơ đứng vây quanh một chiếc chuông, ai nấy đều kích động nhìn chằm chằm vào nó.

Trong đó, có một người còn đưa tay vuốt nhẹ bề mặt chuông, chòm râu khẽ run lên.

êln Địch bóng Vô óle đầu mt hct gnoTr người. nàC
nThiê ln gi mlà ?osa quyển mất yut ta phải nTogr ghtưn kn,ih môn. ếtuhi Chuyện pnh nph Cuh mn lại nhưng này chngú đo yat
thiên tông, nhiệm hnm tu ai.g ãol chính ca nđgươ ch Vị t ũcng hnt nCà đồng Vi tông iv niưg thời này T trngo
phán uđâ, ti đgưn àny n.a ht nào ghkôn dn tr ccu ãđ áođn nCo được
hknôg bản hn với cúl lão các v dám nió cứ, yàn ănc tổ. Ch không chứng óc
Địch nCà giọng đáp. nur
úcl ogm hpá thì Chu íb mt igi một kin.h Cghun Thiên ấy, tiếng: của Đúng lên Mnu Thiên nhT ođ iph ig loã kách uhC đủ Tihn
lên: ai ãđ Tinh phẫn ,ai Tnh àl gm kích n ccu hoạt Chu hanTr rưtc Càn Thiên Chung cB rt at! àL
yth gnôkh ,táhng Cảnh .t còn ,gi phá.” gcnũ ntêhi s quá đi. cho náb ax gnươi miđ Thái b ch vci ba T ngươi uđ cíđh tđ Ta cách nyà ưgniơ làm vào hĐc, nthâ lyun Vô gônkh ắt gkônh ht nư,giơ Quay Sơ tiểu i,l .an at byâ oba iig tu có bế quan iơngư
àhhnt hóa lp guLn oas gknôh trời ưh mt násg khoảng một rtgno không, trong dni ấy áh.ln chớp hư
tr gnkôh có ênihT Hắn gđn t bếit hCugn ugi đến nTh h.tế mt v il kích gì, tc thể hinT khiến chư Chu ccu ãlo íb
ckáh gnhôk th .ta tuyệt aT chuyện b àon đi olã Ta gưni mà hay nghĩ, tơ.hưgn “Lão tổ, mik ra hgnôk ếtbi rat ãđ yx không?” hik t ìg
!àno n!ào thể kghnô nôgKh ht đối Tuyệt
tìh ngoài Vi gia iđ xưa, nếđ. ch ra Hai ,đ gôn k hó.p là mà ãlo t nưhgn cth Nmă ùncg T tổ niht xưng miệng ta
nTh Chu ưđc kích crưt đúng. hnTi oht ênThi ht căn bản khgnô mới ông, óc gNưnh ia hCnug
âyđ t đã thì gôtn nói, tnrg “Chính ưax Tử đã iV t niưg Vô gmna tinh g,năr ơnhgưt. tới trầm i:ón cn Càn Địch lão năm cgũn nigg
hmc nói, ivu kai ig vẻ đy ging ãLo otgnr mừng. rãi
ôT Mục!
cB ênith gtôn hoàn gon oic ík,h đầy ànC ar mt ntào gN úhT háP Thiên và rhaTn ngTô .ìg hPáp không
qátu lớn. Càn Tranh Bc
gưni óc “Càn ámu nên tỉnh.” gia, Vi chủ hnTi khiến sẽ at của Thiên cB nàC agi ac nc hct nhíhc Càn chỉ là nó:i dùng Tnh th hTin T Thiên ghuCn cho Tnh Chung nhân ta, vn Cuh hn.ti gia của Chu nThar tv àl Càn
ai u,rti v gnđ vơngư rưct nh. ácc t Đi iưgn n,h ngt đế ca uđ là olã hNng ca Càn àohng gànc mt yn
hắn máu không h nb Chung, ưđng dc ?hc oagi hcm ăcn khi ,ai hTn iêThn yl Sua tm chảy ht hniT Cuh ,v ayuq óc với tc được th osa đcư lập
s .ch tại iưgn Mọi uđ sững
àhthn lượt hợp đang oas thấy ngưd bừng nco .gưđn Ch gtn sáng, như ingô mt nl
chĐ ignư lão Càn Đa vi i:nó gmn mhko !t r, t
c cũng lưng ếđn thẳng. àCn gnđ ax, đng Địch Vô ámd ghnôk
ên.inh gnB
,nv ìg Hắn, cchá tm ycnuh àhnth ôV nrt gônkh ti chká v unqa ,hĐc nhoà hắn! imnh đã đu lnêi những Cnà
ý óC đ ngươi vô umá Cnà !cĐh huC ayh không?” ôV êln nTh uChng Thiên ihp hn Tinh
kinh ý t íb cub tm mật thì y ngr lừa oãL nên Chu hinT nhch. íkn óc im cgnhú phải Chung, cũng muốn nhoà ođ Chu giữ nmu c Thần giải của hpá íb Thiên iTênh
thiên lại, ếnđ anqu iah t iga Vi h êint im ưđc T hiểu iht thiên tiếb nb mi Lúc àl được ac ntgô T tinh. lão này, mi uđ đồng ln ignư rgn Vi t cnò il vi yv gcũn h tông
agnđ Tnih Chu những Chung. bội. ãđ h,kni lin àm còn ngúhC t cánh, đủ tđo nTh pnh ãol gtrn đi cúl Cuh tự nb b Thiên ôngl thân đ nửa cho cướp ođ Thiên Không hơnưgt grn ônlu ânnh
ưh aso Tựa cớ biến ưhn mt mấy g.ôhkn ngôi ôv gai
đỉnh cũng đầu, như Sơn iht iêhnu ítchh giác vững. óc hếink oaB hnC ưnh hắn ôghnk cm gn hkí iháT đứng nđg óphgn iháT cường ig èđ tc,
sáng gN hTú tưởng gnv !tưgn gành nrg Thiên áhP pPhá úhCng đúng là gia tông ngồi th tâm is cần ngang thiên ch nôTg Càn và pl ,ta iv
áhn lập tm nêl tc olt đgn Mọi àCn người Đhc. nd Vô
nhđ auqn tới này Chyun nilê Mục! ôT óc nhất
s Tnhiê Cnà hTniê phá mạch của uCh giải unM nhiT nCuhg iha lnyu ca kinh, uh hai là .hccá thành íb nTh Mt yhutế ta!” aig Chu ođ óc tm
Tuty knhgô đối !đưc
ãoL ig dẫn Vô đầu t.ingế đu nCà nhìn quay nêl chĐ,
uhC úlc ,cyhun nh giọt đu Chung. niThê ty,a tươi lên Thn Bc Càn Tranh grnTo inhT hcr một muá ónng nói
urn htân toàn ôV Địch Càn tr cổ, bẩy. ly
i.h đồng gniư iM thanh
nêl ahTnr Bc Trên ưic mt àCn một inh n lhn.
đ ngdù Bc al igưn lnê ngoài đánh thôi. mt Càn là n hc ,ciư Trên uqa óĐ chẳng irã ihn Tranh mà nói: li chm
in.t ngtro thiên cường rt htn bt h,i nhất mình ngđơư nc ai, ch húp nH mt một Càn ôv s gi gôhkn kém t haut kỳ cùng nrg định hnm int hn Địch những của hhtnà hi.t
óc vậy phá màl của ãLo gii mới inTh noà tổ, mt th Chung?” Thiên cuộc hpi Chu htế rt Tnh
hắn nôgkh án.gh ni tuyt đi này, Cái
thật thể người cTưr mặt ưỡn nhgn gcn. này, nh gnng không s đu
trước nay, mt cao ib óc nrha.T cB ig là này nhi êtn Càn v ãoL t htn ãlo chính ònc nph sgn
húT àl Thiên bộc yâB dám hnât ngôT tế!ch đnág hc, Ng yl đúng phản gi ôn hnp nòc
hắn vụ nhào àhtn.h ioc nmih ùd so,a đã của như hưNng ncũg
“Lão t.
trở hTn cgùn Vi guhCn, “Chu về êiThn cui Tử nihtê cũng .ta iTnh vi tông
y ưngđ đt Con nđ.o
Ai rgn nmu của c?nhh bí Thần nhTi hnt mt iph đo àhon uCh nói ngươi inhêT vi phá uhgCn Thiên nhđ iig Chu kinh ìth
óĐ olã là vấn t. ca đmá đ
Tô đi s?oa gôhucn thật tông êniht Pphá yv hay s b hắn v là phải tm hưn từ iếchc hc Mc ig òtr, agnm ht Lỡ Phá cghn
không ó.c “Không...
hắn đồ mở đã miệng, vy ioc ac thân như đã ìht t itn ngv híđc rồi. Loã
Vù!
.Ong
ãđ ,l nhti hki b bo đgn bị t đt im đm ra hnêTi kih nÔg hoàn hin l đ đu hckí hTn Mt íb ôhnkg l nhCgu oht hc Tinh biết, nođ. sẽ kích nl th,o Chu đưc tiết mt tinh hhcn.
thgn Thần d,i Tinh lên hnc một gónhp Tinhê sgán ri.t d động nglu Chung Chu