Logo
Chương 3246: Thái Sơ Cảnh đại thành (1)

“Ta không cần gì cả.”

Triệu Bách Khải nghiêm mặt nói.

Trên mặt Tô Mục thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

Giá trị của thái sơ cảnh võ học khỏi cần phải bàn, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm thế phải bỏ ra một cái giá cực lớn.

khó êgnuNy nhiêu tu năm mình, Hắn nytur gniư yhT àhtnh. hạ cố ntorg in Chân htt chắc uh mt ôhkng gũcn gai mt ý aht óc hcaư yuln s iuTr uq .yunl gbn nìhH thực trăm qáu nay, Quyết oba k ihp pht
,hc tr giá. ôT umn ihp cM Nhnưg nhất có sơ õr, hđn hui htái cưđ võ cũng hcn
họ tc tâm khi nhiều vậy? đ hưu cần it mâl Trcư bn mi,đ àno kia như niágg
nếĐ ếiuhc c y, ihk uhynh đệ hnep ch là tiểu cần đủ.” tm
gặp xem ưg.in nkhgô nưh ãđ iđ y,àn cnũg auq C Mục tí ghn
nh ,gsôn gnb ũncg òM thnuy sôn.g qua ưgơđn nb,g ngồi hinên mhõn ôngkh hannh qua gnhc đá ht th
,nưgơi chúng hc uNế chết đã r.i cũng at có ta biết ôgnkh abo huiên như lần hếtiu s uđ
đó tên nđê,i av mnu àl t. còn sinh ra phân tay mt kẻ Hnơ a,n ãđ
e.hnp Đnhá ccư tm
Mc .cưi tb ôT
có àmL soa ht?
ch.p Hoc Đ không
i.g àl gcnư íchhn Đó áthi hnc
miệng, tay nyà il mới uQếty yàb cM. ytrun hcm rãi ácBh cúl coh Triệu ihK hTy xuống m hnHì nâCh ,mc ym th phất tng Nguyên
định ôT Ta htn gcnh l không sẽ cư,đ được?” Mc
ac hắn? ntgươ lia cưC ovà
.li công hn k ihk Bách pháp, ir Mc cn iKh éhpk gn hépk hig bằng thận ếpx tht chu tc đại điện ,đin nôgc oàv athm ngồi vừa it ri ca cM lp đáo bt đã lại tm đầu iurT xuống ũcgn c,h phpá ng,òl lại.Thấy òcn
ìhnH iph nôm ôT rutny ưingơ ah Quyết ra ta, cưđ hunyh Thủy này, nôkhg Nêgynu Nhưng g.àino Chân iv
rgn óc nluy Nguyên Ngay ư?” còn thể thành hôgnk nơưig cho àhthn luyện Thủy c cưđ ìhnH nigươ yếtu,Q Cnhâ ta
t chỗ. íhcX nihM ưncg gi một Chn li Đgưn Táhi mấy ơS khác
cM õv chn to tm th gásn gũnc t học. ngt môn iáth
cM đầu. gt Tô
iph nnhưg épph hco s h Bn đồ, ongx hnniê bọn t yl Tô cM b ri h bn h ư,ngi hngôk .đi iĐ ly cp. giết
khí. cgnh Bách iKh chkáh uTri đpá úhtc
nàhh. ơc Đó là ygnu cínhh nosg udnêy
đó, Trong ham k đánh ưcc chẳng cũgn tí.
chi t Mc nh gnàr gcúhn đã .at ngông quá ôT àl cuồng,
nhgkô còn “Hắn ht được, ghnôk ơinưg hìt ư.cđ cch chắn
đ.gnư pc cn, tmì Ai đcư đi tiếp mình trc yn lên oxgn bổ tự đồ là yl
dnâ âmt iA hya suy đ nìth gnĩh ac ámđ th ý c?h èthm
nv ágns một nc vn khí. ch T phn to õv
n.ói Mục igng rmt
hìnH Thủy at ihk ra nh Tth uas yuêngN đưc at hy hinêt lộ. nCâh bước yQ,utế hc thể cngúh cùng gnv nlê
mt àmy mca yđ Hoắc phc chậm Đ ra ưcb v không ,glnò .inogà
Hhìn óc uTir cu.ih luyện một àthnh không Mc cl Tô sm Tyh chuyện uđ: tìh cũng hCo th ,Qytuế hBác mt dù nuêNgy Chân Khải phải
oHc ó.in Đồ
bao nv ón đem gaio ra nên, bt hcu b ê,hiun k dc,h k thiệt.” at ra ngươi “Cho
“Nếu ãđ vậy—”
htt Ta thì tổn một nói, ncũg tngh g.ì thua ánhđ Khải cược iưc lời Bách phen, ,to hncg Triệu
ln uđ là như gặp ,iKh đúng ádm lớn Nhưng phải. hn hBác k náv irTu tm itnê áhnđ
“Ngươi?”
iKh ưđc hc chẳng giá tm tr ênil d. hcBá mnu chỗ uriT ônm sơ bọn “Thái phi ,ta hncuy dù nghiêm àhnht, õv cảnh nó,i mặt cũng
S hcn ơc ưnh ac tới đám Trui đã Khải có học. átih õv hBcá ohc đến ngoại magn hntêi hcáhk t ưcđ xtu inh Mục hội
tm Triệu bnuôg hcế câu onh. ihK cháB
ac hnhyu, ngươi! àvo ưcc ta ila gưtnơ
Kih Quyết Bách “Ngươi hìHn hyT sao? uêgNny ânhC bĩu lynu lm tưởng d :miô Triệu
vi Chân Nguyên đó yTh cgnh gươni uếtyQ có vn Ta oas o?sa phải giờ iv ut của angng Bây gan thì at ìnHh ?ch
oHc Đ lm b.m
ý yht đó “Ta sau gasn của nMih muốn rõ Hnhì ưĐ.ng ếuy,tQ dẹp íchX luyện thành ràng yTh dọn ac àl đám cM quay Tô gưni âCnh Nguyên
ngcũ nb àdng àl ptóh Mc, nắm ùD khó ôT d tr họ.
tính, énn cb bọn àđhn h dịch gin ch với ĩd, đắc gioa Mc. gnxu tB bàn
đã sua khi b. hn từ Nhgnư aqu, th
nghi h,n nhưng nbg Mc như Tô nti chiếm tuyệt auqn hữu c áhcB ơs ìmnh. c,h kgônh ac hiát riTu hiK th ưđc đi ôv ti yut hữu ac xem inlê chn bằng
ta?” một Lão cưc gưinơ sao voà u,Tir ?ir ôhgnk phen nryTu gxon
đứng ếđn gđna ôm .tgn Hco áhnc chờ đao, êbn Đồ ngoài
lại lúc trên hsc ht người. c tt yh Ai trước gn Turi im La c,thế
khó, Không không iph tn làm c,ưđ hit áqu aing. qáu
ihK Hoắc Bách hiệu mt ar .Đ Triệu och aưđ
tmâ cơ! nđgú Nơưgi lắm
lần ckáh il lần những nhưgN này ưcrt. hn
giưn mấy coi. Sc đều ghcn im mt dễ
dùng bt chân t ngươi óc thể đt it hìHn tb aT Qết,yu ưcc giới, nihêt êuNyng dt!i Chnâ Thủy đt it
ntrê nigư ưg.hpơn nũcg crưT gếit hn hđn được âđ,y óđ La t nv chút rTi,u ìg khi iđ moi
Hoắc i,gn hn Đ bĩu môi àlm nói: thấy ni hôgnk không?” ũncg hc ưcđ iơNưg
,nghpo ơs giúp cảnh ot có àl oil th môn thái thái có tn ch, cđh. Một giả ti hcn nên thn mt thể tnoà itáh tu tới ulny võ nch sơ ơs nưcg vô hàno đhn
ê.mth ,Đ b không tk inết itáh c,h ãim nch õv sẽ ơs ngig ũcgn Nếu àon hnôkg cách cảnh Mc áhti Hco sơ gia,i
cưĐ.
Muốn hc tu Một này phương cường nhC gkôhn nNyuêg mi ulyn Quế,yt chút còn Hình hy ig .nvg hTy hàhtn ơS đ thiên nitêh ph y.lun Táhi Cnhâ ađ thchí l trên
ếhtc vy đây ig rTui. cường mà óc Nơi La giết đ cs tm
itbế óin riTu Kih h không Hắn Bách .qáu
ra huynh, gếti hangĩ Turi nà.o ý “Tô ,ếitb La thế cuc vẫn mex được gniươ chưa rốt
Triệu aty li cgnũ t t mt uth qtếuy h,ết ôkhng ch hy để àon. là ôT aL hán được htà chút ci, cM ncg
uTir int aos? yv ta nơưig huynh, ếnđ il
có võ uitr cả khó mt trị uâc iĐ ch. Ta eghn này giá vnơgư cú,th nói nnưhg hơi bằng ưiơgn vn cnh gnc ca sơ tm ônm kônhg áhti nyHu li,
ta phen. óin, ihK mt ácBh ếtpi ưcc yv Triệu tc hánđ ếNu bằng nhcg
thật.” Nió
tm mt iat Tnêr aqu kinh gn.c igác bất Mc thoáng
nd av uđ võ thku đi gưni ,mm Hai ngbó a.x va lưgn