Logo
Chương 3270: Hoàng Thiên Đạo (1)

“Đi ư? Các ngươi cho rằng chúng ta còn đi nổi sao?”

Ánh mắt Tô Mục lướt qua mọi người, chậm rãi lên tiếng: “Cho dù rời khỏi nơi này, các ngươi thật sự cho rằng trên thiên lộ sẽ không gặp lại bọn chúng nữa sao?”

Tô Mục ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt trở nên sâu thẳm vô cùng.

Các cường giả Thái Sơ Cảnh nhìn nhau, ai nấy đều kinh nghi.

giải không thể đưc y? là aso những biết, đi ai Đến óc cnò thích nh ynhcu cả gnpơhư
nb ?ư mạnh cho sợ rằng đnế htt bn ghcnú hoC ngươi vậy, htcế at sự
không hắn hogPn cđư cái. nhịn một tử lếci
gi, Rời cn khỏi kịp l gniơư óc đi còn nhtár chúng. bn đ vn h,anhn hc ngay các bây
coa tđ của giúp ,tír nh óc táhi vy ut chp vi iưNgơ at i.iga ưingơ tới cảnh ht hiôk nth đã
ấy thiên s hnng áith nch Ai êuik igia? dám không óc ơs trgno coa tn ti hcc
ngb tm htp cùng. ôv lê,n uđ ngẩng bén cM ngt Hắn ánh tđ Tô hìnn cs
đ?ưc btếi “Ta ón.i adgn Triệu hiK hcáB màl tay sao
hắn vi tgn ht bếti hay Chỉ s có hacư. chnúg bn thật không agio
ovà irơ Tihá cường uđ .mc Ccá rmt gi Cảnh
đã ếibt óC không? iơưgN có ếtib ai cu l hay ngươi ĩaghn àl không?”
Tth lnê rgn nh sự sao?” ta ln b bọn ad hco
t thngoá tan tử ,tm hai đỏ đồng ot hcc i.nếb cht rgnto trn sắc oPhgn
gì, àml nêkyhu ,ti đến Bt đi. trm ri ucâ, ngươi Hoặc i:ón Hắn Huỳnh mt tức lập để các âuđ k ngươi at các từ gnig
.đu Thiá ngđ cưgn tlo gi cáC gt ơS hnC
giai.” chưa iáht nch cường có a,t ưhgnn cúngh gi được coa tgếi Bọn thể tếgi in gúnhc chc
s hngKô không s là ế.tch có aĩhgn ôghnk chết
l.ông người gtn gnt nh ln ugln pnuh gào hgPon l phk v đột nâch gtến,i t tử các ếhtuy mt ra
“Tỉnh ir sao?”
chẳng ôT nh. mắt, dừng đao ,cM Đ ygan nheo chỉ buồn, nhìn iác cả cHo trên li tngưr ánh nhnì một tay mắt cuối cùng ghonP nthha chăm nũgc chăm tử rnotg
yat với ar nhgcú ta únghC chỉ tcr tiếp được. cần là
K có mi hc Khải ácBh nithê cbư chúng lên .ta đuâ lộ nói: iuTr
nb nnh, mt yv được ươNgi thì Kinh kia.” nh Hng ginư vi cùng ath đám hgônk đã
bi.tế ngúch đáng ta as,o nB ar sợ không
ánt Mt phía. lãng luồng àlm ar ầm pnhog tử uhckhế utngr khí ầm bốn ly mâ,t
csh hn?ơ đơn chẳng chúng còn phải ign at Giết
gi gtôn như ưgni sao? hncúg nhưng ìht Tô hngn htì ch “Giết ngưc như dễ, ta
họ, có h dưới là nhất th àngv đui óc Mc nb ínhch ơgnưi ábo à,ny bn mnh ùht để duy mắt.” ht nói: coh l,mà Tô sui “Lúc
s .àyn ưđc ôghtn kônhg htt cynuh h ĩhng osa nB
nóng đè đy ,nné T nme ếgint êln gm kh c gu.nx hai nhàg nvga ám toeh ănl l idà ngnh hn ngh
htn đã .đi dy vc uNế oá,t tìh yv gắng nthi thần
tn người đường, àm chưa n.ày tuS ac it tới h nói cd nb ntg máđ nghe vậy s
chúgn nnhg ihk này là mlà Mục ac gì? cvi đhíc
Bỗng n.ihnê
lm Triệu bẩm. Bách Khải
gnnh .cákh nơi thiên óc kiêu phát t ccá txu Cnò
ăngn hc ôT bản nth nd mắt người cả htoe c,M v hpía nh egnh im nói. hnÁ hiênn
.tchế gươni đi phải tt cmh, Nếu các cả đu
ơgNưi ni:ó rt cuc Phong kiến ncúhg dám nếđ nói lnh ngươi chưa bây àno. đáng y, tgn il tử nb mt mức vì còn gnlù nt nhng gcnh s ig
hoặc cường Mt ig nghi hcká Chn ơS óni. Thiá
tù?h “Báo
máđ ơNưig đã vi nêduy ao?s Hhun gii tu rêtn đhn cm ôv stá tàn thế hty Hoặc c il ig nđg ôv tm cớ cường
là tR bn chúng ai?” ucc
ấy ngđ ý tông trên àngi ôT nnhg hc, oth l? thể rất có ngđa .à.l. k ithên
!m
qáut .ln Hoắc Đ
phụ gKhôn ncgũ nàoh nghưn pih gnkôh àton cần.” áuq gknôh hu,tc
chưởng, tm t. Đúng v lên Mc npgho ,y clú tđ thẳng nrtá nêhni vung
cghnú Tô gnúhc bn boa õr àv muốn inươg ê?nuih uhi àl ưcđ nó:i nb ,btếi ta Mc ưgNhn ia,
.pnơưhg mt õr ctrư àml iđ “Việc iph hbác nph thân cấp ca àl
gcũn phỏng hc Hắn náođ ôthi.
“Lẽ nào ti ta úcgnh cản úhgnc êniht umn gnnă ?gii nb
nChg ..l.
hthna vậy kia, ámđ mà noghp nòc ac giưn c s.ng t nếĐ chủ trong yta nhnâ ếthc gnũc nv ođa
chết ưgtrn nhi có ìg pu,h phải mNa tìh sợ. chết, đại
chậm nh iãr lên gnế:ti mi cúl ua,s luâ Mt
gnôhk đúng, đúng.” ngKôh
utch pc thái “Nhưng hcn cao cũng gi uáq àvo aigi gnưc ph .đmi âuđ bổ
ó:in th ámĐ a.t ưcha Hoc ,cHo nhưng ưđc cch gtếi ginư có đ iak itd bọn gtnưh knhhi Đ nHhu
yn sợ. ra nghĩ tm gTron rTiu ágđn glnò ý iKh hBcá bỗng
ưinơg ?ai Hoặc?” osa cáC unhH il là ti Vì
t rmt mặc. hngoP
ntà ac ngơi uci Nuế ngôkh b có uvt hi úgnch cơ ta gcúnh ám điểm b nb chỉnh nhiêt l, dưới trên vy hcs hc s thú.” ahnn hgôkn th óc sát tonà cấp ,đn ngh cngù cếht
niưg bng gsn ac ncgũ hu ngươi .il hócK khiến thân nhkôg ht
lời mi nghe lộ aV đồng gnùh. bếin, đại otl đu hiã v người cs ai mt y, ny
vì Nhưng lại bn chúng sao tàn sát htế ?igi cHo nHhu
ếth!c Huỳnh ta ai một s coH gknôh
iM lưt êln tgni.ế lần người
gh..cnú. “Bọn
ưgnc Theo th c vô như,gt ig ihc vậy như nhôkg duyên ôv làm ra .c nhcuy tid l ếht
gi,i ht thái itd một phát thực hnc phương hcc ca pé hgnôk đi nutrg yh lại ig tầm ònc cgnư óC iđnê, thế phương c cnh lc giai mt thường.
sẽ Cgnhú sm bọn iph nđg cgnũ gc?núh at mnu
da ai “Ngươi đ?ó
Bhcá pt bt cường rgnt thể im mệt đáp: khiến tnoà úhgcn “Bọn ra giả gn rồi ấy thái Tiru rơi ch.kí trước, tay óc nhào mỏi vào gnnh Khải
suy như .ôith htt đâu mà hc người đám tr ìth vậy, ccu ũgcn “Đó iak ?ti đáon oCh ca từ s ngươi
bẩm, oBá htù! lm hognP tử
ùD tht cngũ mxe ãol mức muốn i,l va áoig s nb nào!” auqy nđế nmh t ahy ĩnlh hgúcn ncúhg
đcư màL chúng nhniê ,yv ?gì Mc nb il tnh p:đá
gntor nahht tay đã oađ nà.y ađo nhn ar ca nPhog bếit t vy âhnn chủ thanh hn nh, ũgcn
làm miệng itbế phải agđn Các mở ànto hnkgô dò ưgcn Cảnh hnào giả đhn Tiáh i.h gì,
thẳng tính ipết Đồ trực tình htn, cHo h.i
Tô thn Mc inêhn .óni
nghúc nnăg cường nc at nêl hip cgnúh Mt như Cảnh óc tth Thái quá Nuế y,v cl sự d nmu ig g:ếnit thực bọn aso? hcgn