Logo
Chương 3297: Thà chết không làm nô (1)

Trong hư không, khắp nơi đều là tay đứt chân gãy.

Mảnh vỡ chiến hạm cũng vương vãi khắp nơi.

Trên boong Đại Huyền Hào, tất cả mọi người đều ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

Dù đã cạn kiệt sức lực, nhưng ai nấy vẫn không nhịn được mà cười lớn.

huynh!” ưS
nùcg ac hùt cth Mi đ.u bắt iuc cũgn hínch h,n
Hognà Nguyệt ũcgn bất gortn chút .na òlgn M,c óc nTùg ôT nhìn
ngvu iá,c uhC tm tay Trương đầy vẻ Vân n.it t một gơgnư
tâhn xtu àonHg gũCn Bát Cảnh khí ulny tinh, Nguyệt. từ là Tùng
Trận h hnếic c,iu uđ Mục t tya. ynà, đu đến ar nhgkô
nổi, chp hy,ntu đã iv mệt Mục. không có trnê mức àhnh h th đứng đến tya ôT ngồi boong Bọn dy hc l
hn sư Hắn ugyNt c num Hoàng htn y.àm nìhm yuqết tth yàn trúng đã đyâ. chặt th đ ôhkgn ìv mê vị lại hiểu của s dược nhíu gì, aso Tùng
nđế ãđ ghnc any Tnhêi at tyqếu ri, il ognàH Sư h bn nhđ ,uyhnh cùng! uas v t s ncùg ođ
m Tô Thy lot ignư mi tới, Mc n.igm đi đồng
ar lệ ncò tm vài ơni úl,c thm nr mt người Cười óhek chí quang.
uCh nâV đ!i đi, ùd “Huynh tc đi hnt thì không Tnrươg unm at soa nói: giận c định
c đang Vị ý xté hgcn tnôg này l ch òd Tô nh?
gnùT Vân oék goHàn tyNug ingg Chu, tay hi. áo nhỏ ưnơgrT hk
ếyu lúc clú êuit áuq àyn lớn, hoa hnNưg suy th.n h nb ũcng
cứu ưgni này th đá,p lại nhôgk nhưng rt ra ckáh h,n đ hccá hn unm máĐ áob óc yl íchhn dùng đ ãđ ơn. ìmhn
àyn trò v l ngtô nhgC gi hc cgũn lại hđn cũ?
àgnoH thì umn “Dưa ng,t yv li vị nhcg Đại uynhh yHun hni.nê gknhô cứ ép t này nếu ,Hoà
nghệ x hắn ânV của ot chỉ ũgcn khí Tu Chu, ra tthu iv lnuy sao. xp ếitb không rgưnTơ
iv chiến mi ếhicn ra ni giai lấy iênt mt hạm a,ty sua nlyu đnế ungl vy chân. đi hnư địa hnyu yàn Trước cuống giai yta hm không c
qu. êniđ nưh ođ, mặt nT cảm átph Nguyệt ámđ như mắt iđ chứng hTnêi stá ,nucg đang với nàt mt gùTn ngiư mđá ugcn yàn Hgnoà am thy úlc hc ri nếki gnoHà ìmhn va
,iđ oa?s dng ùCgn l tay ôgkhn táB hgcnu ri li rồi tinh, Chn hgnc tốt nh
óin ir, !l at ta hpi đã không Sư yh,hun
ac ri. b huynh, ,sch nưgi t e,xm huynh unyHh tgiế đo đã nêhTi gnHào do
“Ồ?”
ênhin ìth nơưgi Tô hnt num mun iđ ,vy Chu, ũgnc nói: cM ngrơưT . thì đ,i Vnâ
hn vy, mọi ac àv ghnpo ihu nưig ưhn Mc họ. nb ãđ hcn áct Tô ulâ sớm
Tùng àognH ý s nghĩ. trào lòng Nguyệt âgnd Trong
aV il gimn rơi sói. hổ, táoth ahgn vào
óin: tông chủ... òCn Vân .ri nh ti gTưnrơ ôT ciư uCh
vi lg.òn hák hniếc vn iĐ ếtk Mục này, trận ca Tô hài uq
Hgnoà cM quan sát ùgTn y.tuNg
ynuhh, huynh—” “Sư
huyền nb giết đng gi hy chiến chiến êrnt hạm ncgư ếihcc đo, một r,i mh niThê họ b àHnog aiig phá .óđ sạch av của yaNg đã nàot ith
đồng đang ôkngh hni Bn c.h đu màl nrưtg ch môn, ôgtn hip họ gi icv dưi
íhchn này hCu. là Vnâ Người ơrnưTg ac ưs huynh
người áng:c này đồng “Tông chủ? ơng sao?” uđ gnNh Nguyệt àognH mnô Tùng
nuhy.h đ âyđ Bọn it h cu
nàhht họ cơ khỏi th rt nl đây, binế một l. Nếu il ih an nô bn óc sẽ nhân ir àyn ôgknh
li, tới Cuh hcm trước àv páđ Nguyệt. rãi mm cM mặt Vân nTrươg oàngH đu gt ưci ngùT iđ
Nuytg áp.đ gTnù ànHgo
ưs niơưg tt uđ người đ, àl họ cch bn “Tiểu chắn hc?
này gp. ioL ũgnc ihếm phải ncgh nuhcy
gnơTưr ngắt yta, âVn pth cM li h.Cu Tô
b không ib huynh toá. Thiên qáu hCu đầu cnò ođ óc Trương Sư nâV áp Hoàng nên nói: bức lâu, mới tỉnh bực
ncgũ của Hoặc lên nuhH htn rntog năgb ếht iig bó trên ngưtơh mắt táhi .l l hná tếv t onPhg khác một ưgn,i lng ita
thả .đi ếNu iáph giả tm mt hgcn vờ Hgàno ngiư đ,i tc iak s nTihê tn người igưn nh nihTê lập ri ac từng người rytu Hoàng đo .tsá kiến Tưcr óđ tht đạo
t ngađ yHun mc iM knghô àl đã àlm lmà ingư it và trong hợp iph q,une i.r yàn lúc Đi ưđc còn Hào vn
nâV nói. rmt Cuh Trương mặt Sc biến, cth gnig
trung ulgn nhân tr im cuống. một đó mna v iv tm hcnâ ax hc ,ngiư niên è,r hcác đng gnđa tay một
thêm nl mới mun ovà a.n đạo, tự khỏi ơir tếk khgnô êTihn àno av áhott tơngư cc nàoHg Hắn
àHgno bọn Đối quả Thiên h nưgi àtn nhưng l gunh thật, tth h bọn với tốt. đ,o đu
dưới soa đnh kẻ ?khác hip gntưr hcu Vì hnt
bưc t tuyn.h khoang ôT chậm yth Chỉ iãr ra cM
ưrgơnT onàHg .huin Tùng hơn nĩht guNty nhbì Cuh âVn
tếch Hào!” ta Huyền ôTng iĐ at gbn trên ta s óc kghôn ưgni i,đ chủ, không đ!i đui ngcũ ihp tchế Tr sẽ
yta paíh đưa v Vân Chu ch .cưtr Trương
inưg unhg hận những cũng đạo, tàn Tuy Thiên Hoàng quá nnghư à.ny.. hn căm .ir
các đ m Tưcr h oànHg hgnĩ cáhc ,at báo sẽ c đây sư đáp.” gncũ ãđ chiuế
bọn uđ Vnâ tg h gnưrTơ huynh kôngh uđ htt nói: ingư Sư s Chu nịch, t.t cần hcc sợ,
óni. Tùng nginếh ngàoH grăn Nguyệt
biết .s mđá Hắn tm tr ngưi đáng này ctrư
iôhT được.”
Tgnù v oHgnà hđn vi kniê Chu, cú.t Trương hinmêg Nguyệt đầu lắc mt ânV
k ngươi sao?” l đ Sư och hacư còn đ, làm hcká
ia. uHyn k ôkghn ca ôhkgn àHo hpi ếhc ngục hn tb ,tù do sẽ Đi của ta t
“Vậy, unm Tô hưn ri nhìn Mc nưgiơ ?đi ưphg,ơn icư cười: gnkhô iđ
Đi sua rời đối điu đã Biết đâu khỏi hắn. va sự hik quay hn đu iđu htt tếgi chiến ynHu hm ươghpn H,oà
cu vi s đệ lời chủ nhận ôT ,at và phụ ta các úpgi huynh tông đã v ra.” ưs
M.c Hn nc pch đánh uqytế yta tâm iv ui,l ,ărgn
ácc Nguyệt, h ànogH đa h ãđ t cu Ti ùngT mạng.”
cnúgh ta ngtr chúng mạng nđh cứu này tay đ chắp Mc, đã báo.” s asu nùTg “Các nhất hạ nhìn yhnuh tnhí ,at ó:in Hoàng Nguyệt
hạng hc ,iang à.on Huynh Tô mt thế c tgnô il tr bitế yâđ s ri ưgni àv là ucc giưn thi mọi
“Đây àl ngươi?” sư nhuhy ac
chủ.” Tgôn
c.t ânV huC rgnơưT inó nihđ ógđn như
mi hcếci ưign oàH iaig của ếhicc .ođ yunH bại ad iĐ này, hynu àvo nháđ ãđ h bọn chiến nogàH êTnih hạm Ch
quá ry gũcn at nuHhy gôkhn đệ lâ.u nưig quấy sao ,oiàng dù nit