Logo
Chương 2692: Đoạn Cửu Tiêu chết, Thất Thải Thần Cung động

Đoạn Cửu Tiêu có dự cảm chẳng lành.

Bởi hai người này xuất hiện tại đây, còn phân chia hư không, chính là ý không cho hắn rời đi.

“Hai vị muốn làm gì?” Đoạn Cửu Tiêu trầm giọng nói.

“Thất Thải Thần Cung các ngươi phái các ngươi ra ngoài, hẳn là muốn nhúng tay vào chuyện của Cực Thiên thế giới, đây không phải tin tốt lành gì!”

Tih Gtiế phn ngươi, Thất o!nà gnCu ng thế xem hnT
oTnrg lượng ôtnu ìhhn vào lực kiếm n,gkôh hư nrogt thể. ôv
nht hơn khngô h,n hnt ac hc ngươi nuCg ogai gonnã ra tt nh muốn gnnoa iưgơ,n sao?”
coh b ht nhôkg nrt ngươi ao?s là ây,đ có hiện ikt! gôhKn hátp rgn il trốn nơigư đây ng iKt
bị nagđ ,tgếi uC ta gơiưn vừa cũng vi hcúp â?yđ noĐ ban các nói, bị iuTê Tôn là Tiêu ânV đi Cửu s ai cưđ igế,t đu ta
Cổ và nàt ra Cung!” ìtm nghiệt hTgnư Thiên ìhnĐ hắn Đo Đ
Tôn lônu mi ếnit.g êln aM bỗng htT Đ lặng vn
Tma trưởng oãl Đệ nió.
khi dứt. nh nòc li hC chưa
nhiêT ó.in nTô Thái onHàg
ácc Thất thật nhngư gnrt .uâđ hay, noát ungC at inhM ơignư íhnt ra ,at Bất hôkgn hành,T cung Đgn iếknh Tih s nhT k gnd như li yat áCc coi ch ra vì muốn ac ayt ,ta vi ơiưgn phn thân Vơưng
lời inó, nđế aTm kẻ kh geNh Hành hnuí ếimK myà.
Đình Đế kia cH Tghnư tàn h,c Qâun mÁ Đình mÁ “Cung hài iTnêh rơi ,hni Tnghư ia hnng gkhôn nuQ.â nb Hắc unqa yunl kỳ àtn như bất ếĐ cnă xuất êhniT dưgn haó Cổ nnghư vào C hìĐn, khnôg tâm aty iênTh
Nhị n.mig oãl mở trưởng Đ
i.ón Thất hc chi gCun Thải hnT
ch,n mt bná ãđ Đo nhỏ T gưnhn hct k ũcgn hắn nhkôg hc k. bước đáng ac bộ àl lực cM àov
hânc nhhì vt pđ lao về. kia y tr nhân hâtn Hắc đất,
đi nôT, “Chưa ngươi chủ!” lúc niĐ h C liên đnế hTiên Hgnoà chho ,h háiT Kinh nb thu
ghnĩ. ưnh đã nh iGgn
Tiêu hếct r.i Cu Đoạn
ghkôn giản, hề gunH hn.t vạn nb đơn Thất hnT hồ, Cgnu Thải cần phòng họ đ
ơcn gln đua n trong khc nh. lti tM cgn nbgù
ni.ó onĐ uC Tuiê
nưgi C tếhyu vụ. thnhà tm onđà ahó
ynuq ngia tM đánh kôhng ps ar đổ. ếiknh
do iB .nyà ýl ra mi vậy đaư
thi đồng ưngi nói. Thấy iúc ưgni ,yv ba
giọng óni. Thn iTh chi trầm Tth chủ nguC
rcTư trở đó Đo ca hắn. lực tnr cảnh T đã b áp, ngđ bo vt hnthà
tigế grn ac Tih rgn htT ccá nĐg e ưgiơn, ohc Thành niMh nưgiơ ya.t ta nB ũgnc Cngu ra tB Thn s Vương
mi.ếk tuX
ra phải nên htn họ!” bọn định “Cho tìm
H mg.in đó, ikhô hnhì Qunâ ânht nhT ông Trong hcíX m
tm kiếm kiếm, a.r chém tM li
kiếm k.ia Va anugq chạm gncù
tay Cổ đ kiến hgn nĐi im!ếk h tmì “Thuộc ra inKh hc
óc mơ thức Ý h. thúc
gu.Cn tTh rgnoT Thần Thải
ưngi, ob te,oh tv dgn tc cnh ntêr xuất hkhno lôi vận Đo kch Lập in.h tán tháp T nuqy đu iptế đni
iha Sua người mt trong .nkôgh ưh đó bếni
iTh unCg thT cih Thần c.h
Bn ión ìnhm. Tiêu ôT gưhnt h cho biết, của Ho không Cửu s àl Đoạn ch
hci Tih m hTn Cngu g.inm Tht ch
y đôi hắc xuất náđh Kiếm nhân d kia tm Thấy t,n trở tm ênn quyền ra. Hành kiếm, mTa
gCun ết,ch htiá. Tuêi at nhiều óc k kia hn ,oàn ếth va Tih nhT động Cửu Đoạn nyà gnhĩ Bt s Thất
Thn gì, yàn thần gi! àml hci đều hồn, đang nưh iTh gôKhn tr ucc hTt nguyên Cgun tuh linh nh ingươ nió htp k ac chủ cường vậy nhiều óc unm
yn,à mt ơni cákh. Lúc tại
Hành hápt, imKế nbùg rtên b Tma nrt không h igưn il ,iđ cs nhôkg htn mkếi áp. nghưN khí
ươing umn ếnhi mình của “Xem nh thần ra ri! âgnd
náđh ar ào.gni Cả cưhgn b ưngi bay tm
Tiêu cũgn Tôn chỉ ra Cu Thi ế,thc cih Vân igàon Tth nCug ápih tra. hc hnT iđu nh
nàng gi Tôn, Tiêu thế của bná Tổ mi c thành oĐ art nVâ uđi đi aV chuyện h,cn tr áhpi b ưcđ uC mà lại ếc.th
Cửu v, tngưr àmy. Đệ nNìh ãlo Tiêu óha àhhnt nĐo huyết hk íhnu maT
hTy lộ y ra kinh nnhâ tm v yv, hc trong ngạc.
Tma Hành cC nhcâ h.nkgô ngồi Đạo khoanh Tông hư trong Kếim ca
“Bái iknế ch! gcnu
c,h “Năm bọn iêuT phạm mạo đ sia ncgu ta! lm năLg ac óđ
gnkôh nbiế khỏi nTh sc .iđ
cm tv chí cnh oĐ ý trấn nói ob Đo káhc tiên ngma hya Tổ nl pá. T b àl vật chế, cách theo bo iv b đu oS
hci Tnh Thải ch ó.in hTt khẽ nguC
in.ó trưởng loã hN Đệ
t.ya Cầm kiếm ra
nth ohc htáp tay. trấn pơhgnư á,p hngkô dgùn hpi ar h đi ih Bn
c.bư ca tmhê ãđ ếikm một inết Hni nh ut vi đo giờ
gnơiư iđ ãđ ir! “Ta âlu
kếmi! tux ơgNưi óc ht
s crưT cáo civ coh têni oáb thượng!” hãy hc
có ht nyà “Người đon! hcút
hnnâ ym y hai aby th b hméc nửa, thành xa bị nưghn nưig Tnhâ không trượng. c av chm ra nàng hắc
hni h,n v đã hn. yat ưctr trưởng ày,n mt nògl Lúc ncg maT txu àvo ãol bàn Đ
imk,ế c,gn tm nát nikh mhéc ngừng mc íhk kích ggnn cm hgnkô không hán gưhnN oanh xuất ếmKi nrtgo nghk Tma hcế mikế Hnàh ac umn c,hế bố hn.
hn nht mt p.áht nhi tay àbn ònlg hư utx Đ ưgtnr đạo Nh ognTr lão
.kia ếhc éCmh cm trên nêl
.kimế ig nh Hni xuất ht
ênhiT ca Thải “Thuộc sẽ nikế tv uâQ,n ta ,vy nhng Cung tt rtú ihn nhiên thn hếkni thnhà hnư Ám nhgĩ ta, gThưn hng hTn Đế nh Thất kẻ kia rt Hc C h ìhĐn ânth!
Đ grtnư Cu m nĐo mTa mnig. Têiu, lão Nhìn
iĐ không tay hồ. àhm ra hpgưnơ h
àmu xuất aTm nih hn mt ưtcr nđe Mt đạo H.nàh ânht mếKi
tm tm nàng lên Tih của đo hic Thần nhi htT nugC tm rTnê nạ nàh iôđ chủ, gm.an
inh ođ utx gintế nh ihK ba vừa nàng trcư mt nàng. dứt, thân
ta iĐ ãđ !ulâ
mìT hết!c
.uhncy clú aGi ión
nt quanh vô ôh.ngk hư tc ếikm ugXn khí
thT T nuCg rntê uđ Thải óc hnT oĐ nch của .tv inưg bo igưN
m Thái ôTn Tnihê ing.m gnHào
tếv có Trên pigá bo ế.ikm cnò tm
Cu i.l sắc ngs Đon Têui tnh
mt ncũg yâg có ht hTniê Đình gCnu oĐ útch và h, piếh ch ar bọn im yu och họ. Trong nb
Đìn,h ac C mi manh àon Tênhi có Thnưg hgôkn? Nigư
bộ toàn gontr yd kiếm tm, amT hnp hìnn ó.ni cơ gđn hkí vào ếmiK m hgưnơp ,nh dung xung đi thể nqhua hHàn
đó ac ếđn đơn đấy?” còn một ngươi, ht iđ yta lại Cgnu ta, nhân Cổ torng g,in Thải Thượng vi Đình Đại áhtot đã chiêu đ,i ca vt Đế Thiên at ácc không năm giao hTn hTt Tuêi ăgnL ưhgpơn phải
hồn!” nht nhKôg óc
oab nTh htáp phủ.
nêl qynu người quang, y hc htu émch .hnân gaqnu iếmK xuyên
ch nhT chi ign.m m hTt Thi ugCn
ch hnnì Thất Tôn iháT Tihnê chi nhT ó.ni Hoàng iTh ngCu
xuất mTa Kimế kiếm. nHhà
nkếi h bọn ar nêTih nàthh tuhc nhg gnnh ,này hết h Đạo ưVgơn ym Tổ c,h hni để Mẫu àtn hC,c Dti ,igi “Cung và Bất htế phục Cc H,à hết cl thu Cgun Tếh iđ lực Đng acih mtì Tnhiê nhitg Đình!” nay Thành, Minh
t iêuT hin Đo h tnâh, k phải chắc Lăng nưgi cúl đơn rằng giản, àl uhêik ngnyêu ihk nhui đu âm Đại ngCu thầm và chắn ohc chiến hci ht yv, ghknô ếĐ bọn ta. b ưnh cục
b cm av cH một txu tay êvni mt b,àn hnân qua.hn hik hn miag ihn hkí xuất gm t y knhg xngu ,niếtg àbn hiện, anig liền niêv khgnô tngro
ìmt ơignư ết,ch mìT cếht!
và nghi Đo Tnêih ?yta đã hc Đình gnưi ar ugCn gđna “Cung của ,ng
êThni nTh nTô, aM ô!nT iTáh tTh cXíh H àgHon .Qnâu Đ
iT mt ngực, hiện ob .ipág xut bộ lng
mB!ù
nb hn ta Đo Cnug ta xtu hnôkg nữa ht,ế biết!” nơH hc đã đoán
“Đây n,hìĐ iv g?unC đi sao? Têinh Là kẻ có agđn ayh uđ àl ta Đo
T “Cực cV! gQaun
X!to
óin. gCun chi ch iTh Thần htT
một ra. Sau méhc imkế đó
T mt oĐ nb mìt kiện cho hắn nab tv! bảo giúp at nch Nếu đưc,
augnq Kiếm árhc hóa màn hc nk,hgô b kimế phía xé n.âhn v hư nkgh y quét ntàhh
quyền gcnư nh nưhgN bộc cđư kia knhôg Đạo cl tnr r,a htáp .tv lại ih ra bn ruit có, pá, nkhôg bị đcư cảnh thể lại vốn táhp Tổ bảo uđ lc uy uy kih tphá nht của cnă
nkgôh ht C r!õ at gncũ