Logo
Chương 1011: Tiên Thiên Thám Sách Thánh Thể (2)

“Ta thấy ngươi chỉ cần giữ vững tâm thái này, chúng ta sẽ chẳng cần lo lắng chuyện ngươi thức tỉnh ký ức tiền kiếp nữa,” Vu Sinh trả lại quyển sổ cho hai nhân viên, đồng thời ngẩng đầu liếc nhìn búp bê nhỏ, “Thôi được rồi, đừng lải nhải nữa, chỉ tổ ở đây gây thêm phiền phức.”

“Ồ,” Ngải Lâm “ồ” một tiếng, rồi suy nghĩ một lát, lại vỗ vỗ đầu Vu Sinh, “Là đang khen ta sao? Ý ta là câu về tâm thái lúc nãy...”

Vu Sinh đã chẳng muốn để ý đến thứ nhỏ bé này nữa...

Mười mấy phút sau, bọn họ lại lần nữa đi tới sảnh vào của Tĩnh Lâm Liệu Dưỡng Viện.

ir ýL nlh, in any nnê ónng “Cũng bao .hc nình àgny hia nlh êunih ti,r rồi, sc Lâm nngg Gió nygà trời tr tr àv ri, đu cmơ,
...
nhà Ta onl ly một .ngt nước v
được... hôgk?n cn gi gnưvơ ucQ cũng yV thêm
gì “...Thứ iáqu đây?”
gHn ‘Ám it .kia úC..hgn. mt ta il hcuynế iđ
t đa lạnh, ac! Đ
hcán tM h.n is tơ bay lờ lng unxg aty iln
đó, ơmc mhc nh hộp tay cTr xách tvế uihế âgi,y đng một iàv bgn chm rhnT nhìn íhpa dậy, về đi mlõ kỳ nhiên .óđ auq
hln Lạnh thấu ơưxng. utb
ăn ưađ òcn na áci “...Ta áiuq ưach xnog đây gì at lại mcơ ếđn ri?!
nguồn ìnth mc nhng hình bng bt lý thc gtnro aig cũng art hình rt do cúx Tôn uđi óc goin hợp,” tpiế ngáđ chí.ht Thần được, gp một ba nV Sinh hưởng cgnhú cnò c ảnh ng unêygn pih ta đu gani manh ô ênihn dù hunyc ngtùr nm n,lgư hnơ mọi năm thì không định ión cíkh tt pđ áqu mhin hit na t một uáq ux ovà nhiên đó k itên nh uv,i nhiên túch ăCn nhiều... đi, có bgn ra iph chút sự không Vu tđ ar nàgoi idà cũng nl ôhnkg mng mơ cnhg óc a.o..s là na iak tri usa vi htn hn thực ìhtn b âcu đoạn, cũ, mi trước, ác àl ,h gì cth nnâh “Quả uiv ngch oàv
vẻ àg mc unxg ivu Lâm yd nhỏ căn đgn mt đồ, ý il nhìn Lý tùy rTc il lấy rThn voà ođn hnà xào óng vào tạ, inó hcn hnté mếgni đi gi,nm u.hqna bên nhìn
óis angL chóng nêb iuT auq Hgn m,h xuyên ti ưnđg nhnah Sinh. hnc Vu Khi đi hn cưi Mo
thêm dừng :guns ar chuyện, hn tm thể nh âđy il dường có Nói gbn ión mang ưnh người.” b “À, một iênhn nưh ,vy chợt ,il nếđ
Nàng uưm hãm tò ĩgnh ôTn ơgiNư ao?s giơNư óc hại àl ?nghkô này kia ih, nđg rằng b khác ngiư asu mâ hTn gĩnh cunhy
iđ ákmh hhtcí áx, “Tiên tử mb náthh nhthá th vc, ht nchyu phong phá d l nish đường gây ó!đ mở hct
đ..i. yl nol tm ta igpú y ngũc
chỗ lười ?à ..ión. tếh Đồ hnl “Ngươi
t ra nhíu mờ enđ những Hắn vết à,ym coh ìnhn nigh yba l lõm. tơ sợi
iTu H? oM tm Mgna vẻ Hgn tò mò: a?i theo
xem óin ưiơgn thử Sinh: nmu “Ngươi c không!” Vu óc
gnH óc như ..ò.Cn uiT vy M:o sao?!” lmà th
đ tb đim nưdg hiSn Ch kích ta cth ra u,iđ nưh gaii hniếk thní áont một yàn mang ânnh đui vậy,” đến nghc íhhct ô.hngk ưhn hntí ngờ bgn việc gaii đu này uNế Vu gt itr iggn như đã đến cập ihn htc dẫn là nđág cũng uđ nhân nn ,it về chẳng ngờ tho uiđ chính hắn nhiên uđi ếytqu ìg một đã nogrt nói duy .c.. chính nynêgu xut t hắn định, nigh htì nhất cnh ó,ah đ,u vừa
aqnhu gXnu khắc u trở itb đặc tgnor nên hkonh ưnh ưngd .ám
trách il, h ca dưới eoth s s rp bày xin oac ngiư.ơ nản chút tức rưngt ,cnư nêil “Ta ar iv cnhá gmna t,a ào,n b yx nm hnmi iv tar irtn ưnig àgnv ncg n,l là điều s ác lớn ác pl đầu cc đáy đứng tgrưn unế bt gnũc hTt nyà vic k ácc trình trong ưtcr Vni nếit itếp đâ,y những v đã heot
khá thẳng thường, lại s bao ,lhnĩ sao uyT ,tnh Đc hká ápđ hnngư vị hnêni mức không átc h thuộc Vin unhêi ohte đâu.” yàn a,co at cũng ơc àyn khó lời Liu dù thp gnưrt ctr là Vin độ nđơ ngưD chẳng ynà rt ac uih xét ókh yut Cần cC, btếi, kai ‘Tĩnh Vu onà nihS cuc ninh nb na nói, aT nb lĩhn ohat âLm l đ
nhiên h,p Tcr đagn nói. tay cổ, đu 66 ngồi l rêtn s đgnư xổm ăn s L gnĐ hui cgnù Lâm ôgN aquy đưa nbê gnb Trhn ơmc Lý cạnh
thì do ímm d l.à.. Hay “Vậy iptế ri Ngươi oM về nàh óc hi: tin xếp sao? sắp không, hiơ hc ,ômi oteh Hgn àl ált một tức? lại Tiu
lút tiếp giám nTô uiL Lmâ ht mi thiết vnêi ìg ninh iiag nhnâ ơc lén tvư nh óđ sát vào nhíu ,s ?aso ĩhnT ln Viện, gnưD óđ tonrg nào hoc yà:m páht điệu’ bị Hồng để nĩgh Mạo cn hnT uTi qau óc an gưni iơ.Ngư..
chuyến it một iđ g?Hn “Lại Ám
nhinê gnươđ cl gian đt htt àdi, sức hn ếtv êb mt không ù(d nđhá b ca bền mt õlm àv Ly trên óc hycnu đcư bnhì nh il sự Hồ gnàn L qu ar đá k mài civ Na), Búp không thi cc uc àl àm tgh.ưn
vt mong gcnh gưrtn ákhc .Lâm oCa có nl tđ, hci nhúgc hTn igN il n,ió đã ‘Viện đã di ta mÁ Shin rt hTn, theo manh íhc Vu àny đcư nTô iht ếun nc mt nhMa uNế pih mi amgn tới gnb ca Hgn v áThp Toái Phá ìmt nv gnrot vy, oàn ghknô có thể n,a im ht ‘Tôn ht rtgnô hữu v mya
ihơ sao tyh nbg hnl cm ýL ta vậy?” ac, êhnin
mõl Rồi đưng tếv uht dài hn không xa chợt đó ánh tm mt êtnr ca b một hút. ácch
Trc miếng ơưgin gnđ vậy?” tm lại “Ấy ýL gnb ,ơcm hyt Trịnh inêhn đi âđu Lâm tiếng, “Ồ,” hai ca, y,d
tt o,lã xuyên hc lại nem h.àhnT il hik mờ ùngc u ànođ othe nrg nhỏ uV người iGi về ngkh tr từ cây nSih l ri nrg âm qau viện àm âsu trong ngdư đường m,t tiến cây vào
ghtn làm lão àl hiểu,” đng giưn vin nvgà trả ia, khom á.ig ác thì ovà tắp, aT ngđ đu thật hnngú yta nếu b bóng k một coa ngưd iưng, tB ln cá rngto ra s đó áct iph àyn,
...
đ,i igoa gọi phải Vu “Cứ hpti mèo phần :đu nl nhSi trong Ám còn gật iv ,hĩng ngH. nghĩ
cÁ thgưn iogàn. nThi mià bên iruT trên nygà Du ntgr Đó đất àl Lâm ơin Ngi kghon
phải.” vy cũng “Vậy,