Logo
Chương 1015: Giật về rồi! (2)

Điện thoại không có tín hiệu, nhưng chụp ảnh thì không cần kết nối mạng – máy ảnh độ nét cao được công nghệ hiện đại gia trì còn hữu dụng hơn mắt người nhiều.

Ánh sáng yếu, nhìn đêm, chế độ không gian sâu, bù trừ AI, xếp chồng ảnh thông minh, thông số kéo lên cực hạn.

Trịnh Trực nhấn nút chụp, cố gắng giữ vững điện thoại, cuối cùng cũng thấy trên màn hình hiện ra một hình ảnh tương đối rõ nét.

hết kéo âLm về. nThr rTc b Ngi c
bp trước lên thgưn đẫn t giơ gơn ahi lên d,y tay đi cái người Mấy lại! Lý ácgn đỡ lp khác mặt bi chợt trước tht li, náh mắt, mắt v hn xông ,il bp tgn ahpí âyv mt: ngngó gunx hậu tya t,nh v suýt hyt xỉu ca hnT chất li! quanh lóng tức Lmâ đ gnòl ânhc Tnh
khổng là cth l yl at không hn ũngc truyền ,đcư asu ghưNn ưnh buông bôngu ,nh đến. vật htc đã nyáh unq yang tch tế mắt tơ ưign ntgor đó tm kéo s,gn cl aki si num
ihnt không lên gađn lấy, ngừng nH bị kéo kai a.co hc hút itr bị
maú thực Vu ikếp gia Cu sinh ca xo knôhg may tp cânh Khn tay ,rugtn xiu a!t cứu iak
cảm bên t cnhh yám cl từ gđn gno l,âu hắn rcT một iuđ cùng ra cngũ haíp tòa ônhkg hin oli tai nhìn g,ònl đmê iếtb inđ iuđ Tnrh iunh hìhn hchn nét Mt rít nh khuấy ànm mờ. cao ndưg rgntu hn gngn rtngo ovà màn yht cuối iak, đang mạng íhc hưn úht ntrê đn gânn kgônh kgunh ntogr vài đã đó chĩa lờ nào yth ưgnđ âtm g,no v bao yht átph hình, đó ioth ơnh ln,ê umn ảnh thứ
rõ sững vùng tíhc gian, ontgr dưng vật tòa nghiêng ,oca mt tk không được eđn không g,c thấu nổi unxyê thpá giữa trôi nbg ưnh mình phế grn lớn, nurtg yxâ tM tâm unng liệu ngs ô.v c
óđ nh một là động Ngay nếtgi gvna loạn sau lên.
ih câu: đu quanh về m,t ,hn “…Ta gngn nhào àyn gnxu ,hpc mt âul giật cáhc mìhn nTrh mt tth cúl ciá mới chậm sau nhìn lên Hai ir átt ar v im tr cTr ?sao
tya chtú nươgx khiến Cái âm .tc thấu ýtus u lp nyga buông nh hnl an
nque anhht tai– nH tnyru yth hnge âm vào chtu ònc ivà
hình crT ovà m .nhìh chằm inh itếs thc hn io,ht nnìh aHi điện mắt ra n,l hTnr tay nrêt hmc àmn
phạm tm ámy voà kia không thẳm ón i.l chụp lúc ákhc được, hu igh tmh đni ưntg chí có uđ bị oké ưgnd hạn Cùng th th nơưv taò vi đầu thoại hai đâu it còn cũng nôhgk ,đó ònc nh, đâu là trong ra nhc hin nơi aco giãn” của ưnh cuối, tháp măt qu mà sâu vô ảnh dị thy
ar th như im màn gì sau, hắn ,il có tig cnò iH ìhnh hnìm ulâ tỉnh ó.đ raì nhận ưndg
ếign,t gnưnh kôgnh ùngv môi càng ca.o trôi ich căn càng at chân tnyur ươxng unm hcbá một bya hc ngưnơ nìmh luồng kph víu, kih ábm gcũn càng auhnq Mt nrytu t thể khổng h,ài người yth cm xoay Trịnh tinh” ùgnv Trực “chạy” cht không nđ này, th ếnđ tiệt” tứ uht ôgknh áotht chỉ c cl tay l ngux hỗn ý ontgr cnàg ành hc hút có vẫy nhh,an hctế ngg bn ơni ngưrt v dù ka,i
mình Lâm ásp để nSih Ngải Vu cgnũ ing n.g il avi ntrê
hik lại âm sao b,a hki trong nugl cht tđ nyà, nêt Hn lên gôhkn ònlg. uđ nh torng ìth ra hákc tm ênnhi hơi ếđn ùd kêu àov lần ếtib cu aso u hn nghĩ kêu Sinh nâdg việc mình nmg, mà ếnđ đngư lạ cgnũ dồn Vu htc th ngay b iác cùng, inh lạnh
ghnĩ kp ơt hôKng is ika. giơ ly ngi mn cTr nhTr huni, nli yta
đcư yãg ơih ps nắm da, aT !ir gnn y cánh !ir !yta hCán mt cánh úigp ,ir uma tay, ta ayt mn uV tay, hSin đưc
va thì rat tya gôkhn giữ oaS ikm ơh,ngưp ,lên ocn itên yta náhC tnh lượt: ch? vào hcán mt hiSn Vu trưc nh đối đt yta mt hia hìnm nch va ir cth trưc r?i nc gyã âchn
mắt tohi dn Lập àov ac áhn Trực. iđn ugnl màn đu đổ rnTh tức, hnhì mấy
trước nh đã niơ một tđ imk Trực cách bưc gđna nlê biết .átso đổ àon hnn nhơ trôi hênin thân Khi ra an lúc nổi êtrn đ,ó hTnr đi bừng mi ra nát ôghnk khỏi nh,t mhìn ònc n hgknô t snh
angy hôgkn tcá bay Ngải âhnc hắn, một nco thì ùgvn knôgh ra nãg đó, nhện hn uêgnyn người vy ra “ái mt khe óđ vào hàc nhn giữ ra lượn bya gutnr aym uV tm ir aod àm mLâ is ntrog ơt khe va ónng bay iln av bơ, av ayt Sinh lni mt nv nứt nâch ngửa ct íh.k chr trong hôkgn rối nưh t nứt hc í,hk đen theo ov íhpa ngób đng sau, si tiếng kịt aig sau,
lồ ôv kia, tận Mt hưn gntăr òat nlh nm cthí tinh, tháp ni neđ ntà ntrê th quanh. mt at oac trên hgnk kt số một lgn ch lồ paíh nugx nkgh đỉnh thiên nlùg tôir vng
này n,h hgônk nưgd ra, đủ hSni ,ncg váng: àny “Này, ơih v thc rồi, ta Trịnh yat nv nhìn toh th tử, sen ngcháo do đi mi ml ndgù độ av nói vừa c mLâ to iơgnư àm bn S ohte ngươi aos leo v enm Nig qayu lật ta ãđ avi như còn đầu gnư,i piếhk týus đứt !tm Vu rTc nêl cnhá Thân mb ìth hcết hútc úcl rồi?” linh an
này tiếb ànho imnhg toàn úlc hoti ưgnnh là ac! không iơr hc áot tỉnh nôhkg piúg icá voà ,đuâ ta av at khcá mt mi riơ gnã ir rút il mex soa, hn ồ, Vu iknh mau nTrh lại, tm ãđ rồi đưc Va ĩht,n ly Nưgiơ ưtghn ovà li at ct chụp ưign là vớt nên hơi ri pl iđn óchng vc ra hìbn hnanh choáng,” lại! ảnh đó Trc a:r inơ uêxyn d sau
hìnN i,cá tm nhnì ,icá mt nhìn áic mt
mìhn nbê ngạc hná lúc một không cc bgn dường diện” k ìhnn cóih àm rtngư tơ tỏa is lóe kihn đen hgôkn ám Trực tk sợi nhi Tnhr thm nó m,t tm thấy mt hnư il,t hcn ra xung từ trợn tròn “sự mt ưgnnh aso nv la híc kóh ãđ quanh, noà ,ưhntg mắt nhmã gnotr trnog imô u đne hiện btiế tơ il hiểu uxt n.h lnê agchn àyn anđg vn
ngnh undg mt tm do uđ: cùng dự đen…” nêrT ?âđu màn Toàn uâl nggn hnh,ì gncá im sau này nội của gì hnnì chp nrêt lúc Búp uàm ưing iơngư khác nhỏ hcp gnơ ,mt