Logo
Chương 1032: Dấu Vết Đáng Ngờ (1)

Vài phút sau, Quốc vương nhàn nhã ngồi trên vai Pháp sư lang thang tỷ tỷ liếm vuốt, còn Kiếm khách trẻ, Mục sư thôn nữ và Người ẩn nấp bí ẩn (Tiềm hành giả) trong đội mạo hiểm giả thì vây thành một vòng tròn cách đó không xa, vừa hô lên những câu khó hiểu như "Vì mọi người trong thôn", "Đừng coi thường sự gắn kết của chúng ta", "Đây chính là sức mạnh của sự tin tưởng lẫn nhau", vừa đinh tai nhức óc đánh mèo.

Người không biết chỉ nghe tiếng động còn tưởng ba người kia đang tấn công Ma Vương thành.

“Mèo là vậy đấy, ‘thực thể’ cũng không ngoại lệ,” Quốc vương lười biếng ngẩng đầu nhìn Trịnh Trực đang muốn nói lại thôi ở bên cạnh, “ngươi cứu nó, nó sẽ phì hơi vào ngươi; ngươi khách sáo với nó, nó cũng sẽ phì hơi vào ngươi; ngươi không để ý đến nó, nó vẫn có thể phì hơi vào ngươi, nên đôi khi chi bằng đánh một trận — nhưng cũng chỉ có tác dụng ngay lúc đánh thôi, lần sau gặp lại nó vẫn sẽ phì hơi vào ngươi…”

.gcn ac àyn, đồng itpế vươgn c aigo gnăn moe vung oàv uđ nxe koah g chân, nào oèm vẫn hgnn nug onghè mék vốn hiện thế ađ hình tại Sau như gm ngôn hẻm con tuv tình bắt èom tếit meo kh lni áqu mặt àl yat aít ic đ nhau a,ti ac ngort àv ànn iêđn ti gncù từ iv ih itnếg ln chỉ trong hươngp ucc ,đó ust iv vương Qcu oil ìtrhn amú rt Quc gónm htăm v ng
mày đã lc ta tơ hayo tm hS,ni gn không oayl cm Vu sợi hưn mn hnân .li cn, ngừng ht n cau “…Không nnhg óđ uD đi nkhg ngàc uâ,l lúc gnng càng inTh r,i “Hình ir nđế rồi Triệu hcế ưhn ngtă gun mt đẩy ra nhn tyh ta hnng tiu hạn lio mt lại, xa gì ngcũ éko cc hc ơt ươnv c ,đây th si cÁ trở ưcng
chọc ccá uđ àl tb ct không lỗi mLâ ngươi uxt tư od lập Vu gNi áhsc mex “Ai, àm rtngo chọc hang đào đu,â từ n.ih ngã đu ra ihp mti Sinh:
lmếi nvơgư nt.i “Đồ mgnó liếm uQc t:uv
ra tí tcúr hpía đó hmêt ra ngã tòa gnnh ổn nth thực bắt a.n im sau ió,n xuất mà oèm hcnúg từ iHn tđ nhiên mt lấy it gtnor ngã tràn hm mlà định tơ’ ngoài,” tngr, điểm il uQc èom đã ơưgnv nòc ếkni uđ nưggn si hiện ,đu li, hki nba kôghn hTeo năgt t,ư từ đu àyn
này cnógh uV iSnh hngn abo hẻm nhân thì nòc ti. gnm ob tn uma nhện nđga lại mLâ Nig lúc phủ x
đang vi trượng hgcnó l,i đoản ri đi cuQ gvnà ônht éok yuqa gdn ngiư ươ,ngv iKếm một n ig v ucgn khách ba hành một àl bên. iv agns Mc trẻ ưign nnhha mặt nvug càoh nigư kính đu phấn imT và i,cá cúi hưng ntêi
il tối?” nghCú ãđ hnn nbê này này ‘bắt at it tơ r,i hm pnh thíhc ngnh nghiệm .goàni nnh àNng na hưn èmo gi t ygnà “Vậy lớn yâđ hco vi cno nghi ngnh trong sao qáu th hgkôn ìhnh tơ khcí is sợi íuhn những yàm, ứng
ndg th có đcư va cm ri àv ahhtn mnìh tht háck áhpp ,óin v hik hnơ đôi dài, thang, ãnh vậy ư,crt vgươn bcư hny xung có niơưg yàn ta nhàng khi ìv vi ri, ir đ c agi thật vừa nhẹ mt ln người bi cQu nlga giữa thành hẳn ri, iđ híap là èom s cái omè ri. thể ưs èmo ta,” cũng ếipt si itb óin còn nápg ioga aT ưnvơ “Được nnàg il
ôghnk nghn nygu iag hnìn Tui mèo giam ngẩng hẻm ntrê vn iãyg ngọ Hgn i.t nkhgô nco mc, ngng đang b đen ,ênl đu thì unrtg Mo nhện
nc thấy vào àm,y Vu lc đó nghe tc c, pl ca ngẩng vậy ôv uđ thức không?” gnun it hnêin yht ngNà chẳng có cL nình glun mìt ơgnđư sâu gc hẻm Sinh nhíu ht gì c?n
rêtn kính òcn vằn gi gnona l ig,ưn oèm ,đt nm gcnu vi rp nđe dạng đgan về àov cả iơh đã phì ãgnon oèm nó. tt iđ đi ngtù đgan vẻ mi ra va onc phục hgkn haíp nyã onC nlog agi m
àl hôkng onc đưc: mà.” nnh ngNhư nín cùng cũng nhịn tm âl,u mèo hi inưgơ hTrn uic crT
lên uV tưv sau ngád rất đạp nikế Trong sợi đã tối, ámi nnh đó chằng đó, hẻm nhẹ rtnê L crút đội ikh bnóg lại ênrt vọt khi hy,unc ión đan nêb nhgn nhnah anqu Na thn lúc ,ngũ xen đột nch sát àhnng ơt iưgn t,ch rt uqa hđn nch li đne nđế hai coa Sinh. nhiên gn nàghn hàn hn mi ra vài âyig òta
ucâ của nương nhìh v có chtú àny nv hty như uV mc yl uôln câu đ ihSn nói h gtn
sợi gnôhk tm, gunx l,n hnà ióhc mai bạch uôđ,i mô đnế trông một tơ trước mc có quang ơt đnế gsná tm yL ah mla nr,utg r groan uyế mid axo đt êhuti kia. nưh t áci đạo sc giữa lóa t đi mảnh cũng gần Hồ v đôui oax oxa h tm si nàng ar chóp nhện gùnd
ưil ir vương mắc óc ,ti lin “Chúng tux m,h ht l hyt kẹt đu bị lao đây.” otnrg hiện nói, biếng cuQ
ếht suy vi nh lời, liền để vic kịp hn iv hình acưh ngád gnhĩ lnug cQu khi hoàn giao nthhà gpưhnơ, omè nghiêm hTìn Nhưng tiếp àvng cno bên ca útc m ti, kia o?nà v iđ ưgnơv ađ thy ãđ tu:ng nó nggn
ú,thc lc thấy… hnn noà mìt hc nghiêm ctú cm cm mt .óc “Không “Chỉ ngcũ Lâm rất đ,u hty, rồi Ngải
lna is sợi oeth không ưhngn khoảnh cháy ha ơt H tơ Ly ,li lni ếinb mất n.gd nhn thu ah h trong đốt ,ràtn đen ckh ôkhi ngt ygnnêu dọc b ,íkh phc tơ H
n k.né uC dài,” éok nhi mình, vô háhnT nói ac trúc, tựa nnh, tháp hn “Mạng ra
uiT Mo: ngH “……?”
h sih.n Yuê “Thiêu này ,yh ôngc, không ht itá :đu ckh Ân nữ gnng ct itếuh