Logo
Chương 1064: Nhân Sinh Khổ Đoản (1)

Vu Sinh không chắc chắn “nhân ngẫu” trước mắt, trông rất giống Ngải Lâm, rốt cuộc có lai lịch thế nào – phản ứng đầu tiên của hắn đương nhiên là “Nữ thần Ác Triệu”, nhưng khi nhân ngẫu cất lời, hắn lại thực sự cảm nhận được khí tức của Ngải Lâm từ đối phương, cảm giác quen thuộc ấy không thể sai được.

Nàng có lẽ vẫn là một loại “thể hỗn hợp”, một thể hỗn hợp lấy “Nữ thần Ác Triệu” làm chủ đạo nhưng không có nhân cách hoàn chỉnh, và xét đến tình huống phức tạp của tiểu nhân ngẫu, hắn quyết định tạm thời không truy cứu những chi tiết này.

Sau khi nhận ra nhân ngẫu tựa bóng hình kia dường như có chút tinh thần hoảng hốt, Vu Sinh quyết định thuận theo lời nàng mà tiếp tục hỏi: “Khu Bảo Hộ là gì?”

“Khu Bảo Hộ… chính là Khu Bảo Hộ,” nhân ngẫu chậm rãi nói, khác hẳn với dáng vẻ líu lo nhanh nhảu thường ngày, “Bọn họ nói, ta có thể từ tro tàn dựng nên một tòa thành, hoặc thứ gì khác, văn minh vẫn có thể kéo dài ngàn năm, bọn họ nói… sống là có hy vọng, dù ngày tận diệt nhất định sẽ tới…”

tn cứ còn hyt nàng ngbó nnâh thể nkôgh ngay rỗng, Nơi gtnr ngt gádn tại. như hưca óđ đầu nug t ãđ
ra v nóbg n ổn cưi, hC như “Vu-Sinh,” lộ nggươ hiSn o dường ,óni it ri hnà, Vu rãi mt mhc dưới c uhcyn tm s .htiô mọi nàng mờ
hkíc Tinh hngn ođ ca ngxu ưhtng gđn tch đ,yâ hóa tnh ac ưt àov hhnàt rti cht uyd cnh Đó cth iG kh hnT Học it àl trụ ngmo quan bn gào òghn duy ccá ikh igi ranh trong thté quỹ gront gếtin tư ,h t.ás nơi manh ht hlc
ngếti h a.ik gnl ta đang giao và túy, phát tk hnge đen tnhu àgNn ra khi àm đgna n,gđ ưt ydu với kngôh như ptếi
l cgn nlê ácnh mt lgn .ar inhS tđ uV người aty lát, chắn nhc quay cửa hc mở
niSh uV nh cnò h.i ?ìg gôhnk yV iơngư được nnh
“Cũng h.n không
lâu nòc s ihã sổ giải bọn Tuir t mi gcnũ chằm ýl v àv nhn từ ac họ vào họ gđn thức bt khác.” hâNn cúi gi,i al hết là nỗi ôgnhk usa bọn mch, họ, àno Ác nh nug t:ay chọn nnhì nb rất ca ,uđ hìnn
ưin,g Kiều’… iiG ginươ ngẩn il Sinh tnê nh ih: dò ,th ôngk?h uV ncò óC àl một
h,c tại quay vào vàn đi yâgi sảnh. ưt ùcgn vô cbư người đ, Vu hnSi người uci hai vn ngn cuha rồi àmy suy
con ógi ymá mn lá á,p Hc tm giữ, ngốc glnô cếnhgh Lm,â s xanh, th lạnh, ấm H gôns tr ồn qua hcy ưngi êln ưnghn mm ych àov nhỏ tri d,n s tr nm igó Na, m,i gi cyâ àl náh n,gũl uàm quét dương, gnhtu ta.” Ly âmS s không gió dòng L ,ào gnàn
rồi ìg, thời itvế hn nH ar sổ ct điều gnn quyển rãi nhất thy tpiế nhân gnu chậm gni,ư hct lên
ưnnhg đ.êm àgnr gnng ngđ kih lần ơtưi sống liền i,cư lại mc y nyga hiSn đầu, o rõ ihk biểu ngàn ngẫu, gơgưn tan phủ, đôi tm gontr ngàN bị ơnggư chút nnâh vẻ ngẩn bao m mắt pl tiuê ti gn,ơ na gbón đ ágthon lhná ncò hc tm mt gónb Vu iuv
ácnh gnđ, aos dni câu cửa Vu niSh khẽ này. kngôh il uhi ògnl “…Đối trong hỏi gì? iak
ac đ h Shin ydu ư?” nth riTu Vu nhiệm túhc “Bọn biểu hit trì il ngn ăvn óc người: rchát ghná minh ‘Ác ávc ntgư
không hưn uđ Dường bt k hi .hn gì, ung nhân
nóbg đặc biệt. óc nhìh ưhgnN mt ôv nùgc
ònc iđ c, sảnh, àl hp cht nhàht nvơư ùrtm dáng như cm đèn v.t tm hnìh mt nggn hnn lửng rtùm đen .rngtu lin Vn tb toàn eđn quen hoàn hcính đuốc ngás iNgmh trưng b íTh ànm s,hn áigc oab hncg abo y hctu khngô ký tơ u ghnPò iđ y, n.nìh ikh neđ mạng đhn kịt, hkôgn ám nhện ra, trong otrgn tM s nxe Đim hki vạn hpgn ndg v nhưng Hắc khắp nđe anđ xẹp, không kt chnú từ agi aóh oab
tr ênqu niêl cho hn đó. iol cnùg hmni không nnhâ v nrtôg ếth nào ht vi chỉ Vu ngàN “phương một này hoàn chính đng y,àn tun đ, Lâm Shin thế hìtnr ivà ct nngà cũng s i,gi khi ogntr ntr hki ra áh.ck mt hnm notá ht nnh iNg cứ mt gnãl vô im nt ýl gnig aSu ih chuyện H nv gdnư ưhn uKh nt hítn ung Bo
? uV ihnS:
Lâm đng dn n.gàn anđg tức atn Khí utêi tương Nig hik ưign với
ra ncò gai tt nàng àgnn ncò tcr tk gy ggưnn tm y nhaqu, hình nmh xung nhãm tính chí khi oil ảnh liệt. ca đen ti rtnôg tonrg sh,n Vu linh nđg tmh o Bóng cao tỏa hcn thảy gciá tn iđ nơh cht nh,iS h,hnk
.óni nhìn mắt nCo Nhân gđưn về ngẫu Vu àvo hnSi àn.h
s ciá vào nm Sinh au,s ra, vừa av yqu hìhn bóng mt uqn gbnó mt yg táir lưng ưnh t thấy người ,iak kia, aoc hcc thoe đen ps oac hcc m quanh tm mảnh ùdng âm đu ca phát nkhh aty phải ngón hiun. ahtnh gy ihk pơ,ghnư si ghé sát nhện ,y ar ưnvơ ìhnh tk itb irngê li bóng ênrt đu đối ưl ntg cl neđ nhỏ ngbó Vu đang tơ
gioa giới? ‘Ngải nhân vàng một yV ngẫu tên ngvù Lâm’…” Và còn tóc
tay, òhpgn Nàng giơ iđ cánh ch bên ưiơNg cửa vào aqu cạnh hct íth ln oàv hi.gmn umn dẫn không?”
Sinh” “Vu
Hc hTin “Vậy
ưhn vô bóng lay igna gếnti gii phtá mà những gđn ùgnc nhhì iol trong voà ra águqn keh y hnưg ln s n n này, mạng iưd t khgôn người, hình nnh n td. huic iưng iuch ù. nhau, Và nmu đu thế nếgit ôgnkh gnhN chiếu ù ào ào nứt là đủ nàm thc ám u ngc à,yn
tr ânNh ulâ ngẫu usa tư, n.h cph mi uđ: uys hcm lắc “Không hk
,xm .li nhân dứt ugn nggn đã il hìnn cth quay đu chưa ơni gin v va Hn
tiếp etoh ơgưNi s
ch hnìh mt ìch itếv ta ,it đôi otgnr btú ir êln lúc nl đ ngẫu na chm đng Nhân n gnób tm cngo s hiện ươti tư, ciú nhân nug nhcgu ,uđ nàng at.y iah ùgnc dùng bóng chạp tác syu gũnc úcl uci