Logo
Chương 1115: Người Quen À (2)

Vu Sinh chớp mắt.

“Nhưng chẳng phải ngươi nói bọn chúng đều...”

“Phải, chúng đã biến mất khi thời kỳ cổ điển kết thúc,” Bách Lý Tình khẽ nói, chậm rãi đứng dậy xoay người về phía phế tích thần miếu. “Nhưng cũng như vỏ sò còn sót lại trên bãi cát sau khi thủy triều rút đi, luôn có những ‘mảnh vụn’ lọt qua tấm lưới sàng lọc của thời đại thay đổi, rơi xuống một góc của thế giới mới.”

Nàng ngừng lại đôi chút, khẽ nghiêng đầu nhìn Vu Sinh: “Giao Giới Địa hội tụ những hiện tượng kỳ quái nhất cùng đủ loại chủng tộc khắp vũ trụ, trong đó ẩn chứa vài ‘dị chủng cổ đại’ còn sót lại... hẳn cũng không phải chuyện gì quá đỗi khó tin.”

.ưt mrt Hn yàm hínu
th ra clú đmá ào như uic chỉ tih àl như mt nó.i nth ,y pnuh áp iác trn Lâm gtếin ta nãy yv ra ngđ lúc ãbo đầy txu tđ ca trong dư loạt gh,ne là có vừa i,mếu Nig mt ngđ gnrtư lgn chợt cùng yt,ếtu đó av ht nhhì thấy óđ huy ngẫu hoạt này y?v sn phun ấy, nàhg nàt ihn av vi đâu “Chính nnhâ ht ?ri nơgưi áic vgnà ti
khuôn ôngkh Bách hc htì dễ aso trn n(ưgđơ tm ùd hni nhìn :o)il ra, ibu hơn c thái mm ýL .A.?. tm còn này nàgn Tnìh cm nhân cũgn gcn ninêh áh gi hình
thì Vu Bchá aty nh:Tì Sinh tưcr “Đây, mt ra liếm nmg. một ánhc ưađ
hc nghênh xuất nũcg đài Ly lập sản đón, hcí.t L arì gun olt ếđn nrt tm àv bt từ o,ca triều” ych vi hàng tràn Na ađgn vàng tức đám pếh áp nnâh H ar đầu
tkế cho nngh tch thậm ích inưg inêl iếtth được rt ơhn yhuết so với nnhah ihnu ht cnò qu huyết ln ckhá crưt p,l âyđ. đã hcd nhưNg
lực, ùd hytuế gĐn tm nhtâ cho lẽ th àhhnt rõ, ìhntr nghk đó Bi dịch, ihp này... chút óc aus cho lúc nghi ếch iohT im nb khi hiệu tr yqu rt thuếy tyếuh tr hn pih th mi thức th hto hắn úlc máđ ãđ cmh únđ.g cũng vì ra iđ ìth
th ith N b ơtưi tn vô t ra Sinh s đ con êln rgnoT mt mt hin iTr.u nth bt gciá Ác Vu đầu
áhyn Bách trình rgotn Nhưng người àhon t.m quá tàhnh li này nì,Th rtên ýL
Vu tux kịp hinS tv trên phản cánh vết Tình ti, n,lê inl cái bóng hni Mt aqngu lóe mt i.dà đao áBch còn đen ưahc tya lao ãđ thấy ,gn tưnhơg
ếibt chút màu Tnhì Ngải ácBh “Đó m nàng ung ngượng ,hôkgn rgnto đồng t thể nhìn hnp ,gùngn áci, dọc ôhkng đôi lời: nv gnưd hânn ciú nth ca yah nưh phải o ihTn tm uđ áxm có cm nhưng iut Lý .mLâ ànng ubi gcái
đang đc it nth ruit ngrot tnrà bt chặn hquná ógBn ar ngăn b hcc đầu hctí tlá li nuc t hty tà.or ếhp ,mếiu
c ô .óđ trước mki ếnđ thể nói hkó hán xut hnt cc óhk ta c đó đgn, vn tn.hg rt hiếnk gônhk ngưhn cếh gần soát h,mi trí tm hki cuh Tìhn àm mt agny ưd tiêm quá sẽ cũgn sau là kia cáhB ògln tm nđg đã thần tm c onc gnyu cao,” ta hitn nàgC ếnđ long những Đ ihn, cao tàn càng ng chtu nhiễm liều gnnh
cđư chỉ đánh hni iak h.t.. cơ ĩd Cứ th il thức vn tại oàv ogtrn àl n,nàg dgnò th.iô hòa ưnh áum đã mà
àv ucng. Hỗn niêđ lon
tm ,nglò iưl áhnc mếil iNó to hniS uV đp nưh dại. na tht hn c liền cái gn óđ tay người bng cúl ,hn áci cả nàngh đó ,gxun
ta trước ing ynà àl th tyh đại, Tiôh như gvnà đui at àl gốc’ nggi có àhi nauq r,i bên ntgru Nữ Triu hhínc cph ‘Cầu hn ơc hip ìh,t rtugn hci s. bàn mìt mât tm a,ik Vu unng Sinh pt ngya ttếi óđ ãđ âmt Ác giờ của của iv đ,ã nv tại đó tuqyế ynchu thn tàn “Nói chngú nđg àov đơn nphi c trung úcngh dư ưdi us,a ith hiện mắt kinh iGi. được, iig
nph ,li thứ mt ưnc hình thần av nug iur,T nhưng av hnt óTm ht hnnâ kôhgn nưh ìhnT. hnnha giãy cs hn ênn áhcB yàn cógnh lgòn ònc nàt của N đối nTih uh iga hti óni rất ra ếtit inSh i,t ht bàn iv yàn n,hmì gi Ác ich đang ?gônkh óđ iv ta trong l nĐế nơgiư ýL Vu nghĩ ig ,iruT cth ngd óđ cÁ
iv ý cs vội,” tya bt va gt gnđ Hn Ngải .ri Vu giụa âmL av nàng hc r,a nagđ lớn inhS li nimg tgniế giãy la ra Đgn lối.
Lý yv hnn yth ưc:đ nkhôg Bhác ìThn ig.ư..ơN
mau nữa, nĐg uTi ngu hnnâ ntgă yàn gkhná a cái gnu gun cạnh st êbn đã tính!” tur: đ,i
pnh “Ta .i.bt. nĐg ht ìthrn hếyut ai đi, phân àyn uáq nghôk cnũg sau gii hi th,ếyu tm hTio Snhi năng vội cưđ at Ung chia ũgcn thích. tm Vu đc t àngv ngụm, thể đâu,” khi bên ‘thụ có gọi lực có
usa hkgnô uđ chạy uyqa aN iđ đ,ó liền a.x li àm L yNga
lập có nc h nó ênb aT ah iđ nngh ht chóng vn nmu thiếu trực tai ‘cơ ch tthiế kia, Vu ênl iag đó, ơs i.hôt quanh, hưởng lóe ihnS to nhgưn đnế thể xung bgùn quna vừa vi liên na ‘tiếp hahnn rồi đã ra ta Cũgn ángs iưngơ xúc tiếp’, ógđn lại,” một bộ c h ta ión. cúth đủ, àl nc nhc nh ađư aưhc
i.nưg túhc thn ith Vu có ngẩn Sinh
Bách nTh:ì có gưiơN nào diệt hcác Lý yh ôngk?h
inl hcc nâgy đó. ,tiếgn ngẫu một người ar nhân Tiểu
liền iác thấy lời iếlm logn đã hcná lưi mắt mt do ơnưv va d hkông được nh iúc tnrg nió thuần tay quả, nửa, Ktế lên c chút đầu ctrư tm đầu, n.h
rất cah nghkô ơc nmih vật ch th àh,i nThì ô nhiều, nrt tnh ganm gật nnhg đu. ehot óC, c at ,ht cn phó iuh gnũc đều at quả gront ph ýL thi iđ gnhưN shin nh iv ly cháB pá ngchú ihnt ac .gn giới
miệng aho l li mchi b hik óđ àl ,n tm tm xuống, ayt cho Sinh luí nch ếnđ nvă oah hót trào nôut rnàtg lo li. auS bịt như Vu
nđga tqué ếuynt áh,yc h iàđ oac, bóng r,àot ti iutr hc Dưi xạ bùng nuc ah a.gngn
còn lnê: ugn “Lộ hnào Tui một nhân Vu ,hn Na td, —” li đã ri ahcư Sihn ayt giơ