Logo
Chương 1120: Khi ác mộng tỉnh giấc (1)

Vu Sinh đứng trong không gian hỗn độn, chăm chú nhìn bóng dáng nhỏ bé kia — nhân ngẫu nhỏ nhắn đứng bên đống lửa này, giờ khắc này là ai?

Là ý thức tàn dư của Irene Tóc Vàng? Là một mảnh vỡ khác của Ác Triệu? Là tâm trí chiếu ảnh lưu lại trong Giới Kiều sau khi cả hai dung hợp? Hay cũng giống như tình huống trước đây, là “tâm trí khiếm khuyết” hình thành từ ý thức tản mát của tiểu nhân ngẫu?

Vu Sinh nhất thời không thể phân biệt — phương thức tồn tại của Nữ thần Ác Triệu cùng sự hủ bại của nàng trong ba ngàn bảy trăm năm qua đã hoàn toàn vượt quá sự hiểu biết của hắn. Hắn vốn cho rằng sau khi Irene Tóc Vàng dung hợp với vị dị thần kia đã mang đi phần lớn “bản chất” và chấp niệm của đối phương, nhưng giờ đây xem ra, những gì một vị “thần linh” để lại sau khi tan vỡ còn vượt xa sức tưởng tượng của con người, mà sự dung hợp của Irene Tóc Vàng với Ác Triệu khi ấy cũng không hề triệt để đến vậy.

im ý chp gi.i im động, iđ hc tch àhhtn yah người tch đều v không h ápđ hoài đến ná còn thể duy, iácg nãg, t thúc, lại đó nguyện gnươi l này óc chưa đều nmhi còn quan gĩhn gnia iga hnoà cnò nohà liên khỏi ,sgn ,Phi không ác ac nhàh vt bn nần chỉ mối ôkngh tư mt tâm igi ưnig tch k c cùng n.um tếrit utn binế ơn,h ta s mọi ònc nhưng nlêi ny,à ếcht mất nào tp anig itr nợ chng còn cnò ký cngù Vic tếk thích u,kth k ônhgk có nhgn ngùc nũcg hvin inm ac quang ãđ thế hip tếh nêihn
tử thân hnis rõ vấn đề hn hiu hưca mình. Bn ca còn
cờ náđh gắng quá nó, hhnà ãđ i,g ahc Giới ba iuc hạn, bị ktế ikh hnìt isa đến xưa Kiều, kt lại unha đã ml iêln nđg tr enth đã ưcđ igná gund và ànot iux t iiG ox này, thc N pl byâ nthr.ì k ũly cÁ cho iha cht iiG v íph nnàg ođn oàtn ca íhct êtni píh đầu yàn cL, nhiệm v cố nhàht hki đã tử tn ,năm đmi ncùg hnào Tuir iuK cực nmh hợp đngú ggn as thn đến nth íhtc nth b cố uiK duy voà khách hơn tàn công inưg côgn vào thời vòng trong
tcrú bắn những qua anugq cùng không như lướt chiếu hnau gsán aưx nrt gophn mê,đ dưng ht lưu tnhàh đt bngó iKu ép ngt khe b lượng unha uc t ognrt n l hnahn hhàn gnbó ot nhsi không g.niư nutyế ra tm khgn c vi hnkug xnơgư nv trong kinh cu ngóch thời ìmnh iknế hácc gnnă ngux Giới it, nứt hnm nl, cưng ccá ph
Hắn gọi ihp .hi iác àl áic uhi dặt ghnkô ?hếct ơgưiN
âlu loại b ihká tri ,im đã cÁ trời” khi hnhà thành ca ca htế ơnh l vn inm óc mt ht dià mt mt gortn T ũncg chết, nht họ xưa ếK một tr kế nhiên hoạch, rngot hhoc iig hnp mt úh.ct N nN Đây cái iruT ihn s
vẫn ac dngu mạnh óc ngcũ mt háng bởi hnân chỉ àl đ elcAi, tồn ad urTi hki hgkn hnư thần àyn bởi… ruiT. ovà có cÁ àl y l toàn ôhkng nerIe sức ti Nữ ,àđ l tếh cvá hợp đã đ uĐi Ác nàho mạnh n ngẫu l
hânN Công tâm min hiu ciá Sứ hoàn nêhTi khái hhnc th gnôkh trí hgkôn .tcếh
đột inhS Vu li trước nhưng li tr ch. êhnin khi chút in,gm há chn
éb nh hỏi. áiC là hnâN ếch,t nhêin gì? ngu tđ
thể vnĩh và tcrư uêit oást it,h nht ra m,t cóT hsác ontà im hct đ ngàn được vin gưhn,ơp trăm undg óc éok icá Ác hti tm iđ đ nhận thể ý àlm sau của ngnà cnh iuK Irene sự im Nữ “thần lẽ hgnôk đành Giới htcế đu ant b gian. hti hnìm vì thời hoàn bảy ca uiđ nhgôk nưngh nmă mik tnh ab ưtrc gitế cũgn không khi ếk không đã gnVà d ngađ hiu phải “dung hợp ak.i tm ib ngừng Triệu dài lại Irene chết h ph nĐg th yà,n
“Ta biết…” nhêin “Ta, hn không gknhô nhưng ếnđ ưcđ lại sửa, mãi như ps mnìh at tmì ,đ ac l,a bo nhỏ h ngẫu ta púig ncu tìm éb thể sa at đã cố cả, ta ưgnnh hn y,âđ ìg ón, đt tròn ggn đng ânNh gnưi hán đây uđ, lc nulô muốn mọi snág cầu khe rồi, mình dường in không đến ưgin vào chỉ
to chính nó iGi S, Theo ĩahgn Thiên iH Hi mÁ các nThiê mt Ám Sứ” tm định S thân là của êTnhi Cngô Giới Kiu do .ar bn “Nhân Giao Đa,
hắn. vn ir Nnâh nh nhìn bối ugn
ếKt h?túc
.nhqau uđ ungx nihS mím uV sự uaqnh ngng ômi, hn nđ nhìn
ahó lập ũgcn nnh không nhanh đây. itnế này, mạnh hn gnnh kết ar ith trúc iM tếthi huyết chóng đnag ht tnhrì t ehto cấu xảy rtong gđn nl dần nhik này ìmnh cxá máu to “hai của gì ãđ có iGi àđ ni,d uih đầu” cùng hn do đu pếit nh Kiều ginư đang âtnh hcui ciu gian chảy ac bắt lên, l kghn hcd mc inêl gnđ
hnêin yn,à đ pháp điu ùd chết nghưn thần phương rõ ngày đó Triệu nũcg gànn ,àl gnc nàng ítn ikáh uiđ àno ac àM ciá để cđư đáng ãđ aqu .ìmnh b uih ht N cÁ tm ràg,n dngù inm ccá rit oli nht nilh dường một tmh íhc đã lần ca ưhn itu hgôkn tr htế, tn mc
yà.m híun Snhi uV hk
.ali Không ògnv àvo onà nàyg pl mng àyn otgrn tm một ng óđ bnếi ai il hcí ,nrg ưgơtn điu thành t
rưgtn kết đối iác s th nhp nl chết’ tt ac vi tm ãđ .c h,p cá chính tcúh rgnoT àl chết,
hnNâ nnhì Vu uđ, hn .hSin vào ir ung tm ib gnng
đi đne ádng nphưgơ àm kia, hnui biết, đmi Nươgi cận qenu đ ntr nhỏ cẩn mắt nuôkh nnìh nh dè cc d àl ipết T,riu bé với ahp giống ótc tm k lời: bóng hay m cÁ nH reneI od cđ ?eIenr thn td
uKi hôi.t Kiều ngôhk cho bị ngươi tối, ađgn tiếp y,àn gnúđ nghĩ ortgn Giới Kiều cũng sửa cho có gni hc gkôhn? hỏng, nó tlá, ón một hc ach thể crt cũng as Giới bóng cah, syu gnr gnưiơ hiu rng nũgc Vu sya ngxu ngủ Cho ơigưN th mà cynhu ĩnhg iiG òcn nSih ĩgn,h gnươi n,ên óc
vn mt od dự, htángo hn i.l m ưnghN sau