Logo
Chương 1172: Ánh Sáng Ngày Xưa (1)

Ngải Lâm theo Maryse cùng đến trước cửa tiệm nhỏ nơi góc phố. Trước tấm màn sáng lay động, Ngải Lâm tóc vàng ngẩng đầu, nhìn thấy trên bảng hiệu cửa tiệm là tên —

Tiệm đồ cổ của Alice và Duncan.

không tếh “Ta ulâ, c niưg cứ có tiệm ngẩn mLâ vẻ cth bt hyc iuv tr :icư đ đuâ Ngải trước
rMyase mắt. khẽ đ,u ggnn oenh
hgnnư đi nuế ob lại ntìh thì hìn,m hyc đi...” vệ không .i.Ng.ơư tự ht ng.n..à ổn... hđán e..m.x óđn không hình hãy
ơc ũ:r hn rt n uhit giới b hgen il iơn lời Lâm hămc nìhn tm úch đầu gign mnà gđón Ngải hp cúth ásgn tmi ac trở, của gcó có “Nhưng ngẩng ir điệu lắng gi óhp ngăn rồi.” í,hk
hợp giN nxuêy đã màn âhnn hưn vi iv h,nt óni như hmt ìnhb ngàn trong các Ác hcmă ms l gln yht mt cửa h t,ếbi nđế âLm iv chú kiến cổ usâ ìhnm mhìn chú đó, ,hưgnn dường ýk hccá yàn nghưn không nhìn nhg,e t il nhgn lại khó đang dung đồ mc cth mti náhc tình ưtgnh yht ángs lâu, bniế hcut gần thường ra qua hi hiểu rt nihs úcl cảm ãđ vào nug cth i.rTu sự hoài gnàn ămhc ìv Alice .aik rgnto imn mc N tm cùng đóng cánh là ca mơ íhc hnt gđn iđ hTế ảo, iđ sao, m tm tnorg đã àv với c nueq nhìn thy xut nngà sự
nàng ri tm gi quên nmô Nhưng khỏi đây. đại nyà ãđ ơni dáng qnhau mnà v mht uagqn đóng níhch bao khi cth, hck ìnmh àm tcrư ca cửa híc
ivết nh, nghưn dòng at nưh vào chữ ui,d nla đó Mt m li ch il k đã nmh ,k ấy gNi rgtnô ènh Bảng âtm ũc bhìn tm trên õr ngás at hán trí ra áp ngv sc mt tr ràng. hui nngà. ,mLâ trong ngưth
ignư trước tmi ngẫu ich c, thỉnh gì Nhân hty ôđ thếuyt och đ Vniê nigg nhân bước óni đgn nógb tổ nggna Lạc nió t lay n ếinb tunyr ngẫu tmi qua… tin.” aoH nânh ht có đngá Alice gásn rtngo rng óc tm, thc óc iđ àmn chẳng hưngn gnTor ch th, đây ra, uđ hưn ac hgotn nhng ochà những ung óđ ih Võng n,đ nâhn li là
nó ơni gnio ca cai một taò đ.ó gii hở Tưrng êtnr huếci qun ig ht cnò lưi, nó khe Mi gia và hìt iH ca tiệm 81 pT Hoa đều tầng nghk Tập il một lên iH đ êniV aiG óc nưhng ac Tp òhgnp Lc 81 nrTưg ôrit Qnu hưn y,v đang gươdn th ưTgrn s nõVg mạng của iH số cđư nsh thực, c thc tni in l, Đầu àv tm l là thế các
nhưng nữa, rognt uđ ăncgh, gnd tượng miT .cbư ri hnc tm c khi đi li nl hêinn Ngi nghon đồ câu Nàng ac Mseray lògn cnDnua uâc hni nlê bỗng Aleci tưrc người nnìh quay mt nghe ưcđ theo lại âLm
engh giưN đang không?” iut ưh?t có “Ngải Lâm
raesyM rmăt s na 81 ácc utx ta ưahc óđ ca Hoa ưthgn iđu đóng ión và rời v ‘Alice ,tưcr ư.rct ưnTrg áhThn nùcg tuy là ,l đã t Sua khi nl ytunr iđ, Vnõg các nơgTư đã Tp gưrTn huycn háti thì đều khẽ n,ió C hni hgNn cnuyh hyunc đngó Hi lâu h,Pi cuối gia’ cửa rất hưn vận ênVi năm ca r,i chi vn my av iàd nó sgan Linh asu từng cửa v Tập trng hgưnn iH hạn. cL còn m lại từ hhnà
nehg nàho ánh tập tm n đây,” chớp hpc vào ,kíh phó tm, ,A ngrut Ngải cơ aT Lmâ il có đã r!i nàot uhi
nàng nhưng thấy iđ vi aki diện Ngi ưgni lúc đó, ôknhg bóng nađg nuôkh gnđ y, mhnì cảm nhớ mặt Lâm đó
ihk ơnc Lâm cnh đến, aerMsy giật nìhm untry igN mơ tỉnh từ hồ. nkhếi ếnigT bên
ánh óc tóc dn còn nlê usa bạc, áp, cười óc cũ ấm iưd sáng hiền u.yq cung c rôgtn kỹ bgón bình nhiều ar tohe íknh hán đgn hồ ,sm ảo, aho và thang Cno iongà mc mờ tích iưgn ia,h tím đèn áp bên àmu óc phố óđ đèn hòa ,tc tm tủ Niơ dưới yvá n rt dià nđè. hnđì ta ing ếcihc m mgna mt ul cầu kíh náh chiếc
ihun hki gtron hhco rất ln hàon như tr tưởng v óĐ đã hthnà rt v nmhi .hnà àl úlc lâu ngád rt ògnl tưng kế àm gnt v ndgư v p nàgn àngn rtưc, từ là
ký àiho ếbni m nqãug c lời niệm, nói teho Nnhg vỡ. tan vn hơi agmn đt rnogt
cũng nói dùng thể níChh iuv egnh r,a đến hyc noc bên vẻ ggni phố yđ mà nahnh hỏi ir ac aT nrgto: hcán óđ v có na hty, vi hmnì chào gưin âđ!!y
ùd ac u.aq gtn thể hc nìhn osa nnhg rt at mya chưa Alice nhân nTưrg thy 81, htì ,ra mn im iH chỉ yht pT nũcg s tyunr tương gNoài n ngu âhnn
ơin “Vào pT kiên th unqa tr chi ếtngi eAilc nhân Lạc ung này, vi nữ cạnh, inơ cih ếnđ lên gọi cahư tổ ca nig ir gtnor ngẫu sẽ ,thiu mti bên iH thn nhân âNhn hkí là hpó nõVg gia’,” ung Linh mi trọng trí ortng thời các âmT C in ngnh đã Vnêi hmăt syMrae vang “Đây ptiế đón tkế Tnáhh này ácc i,đ ngàn àdi Tng,rư là âlu nòc nàng. Hoa Alice đại nhẫn iig
nghi ti ,iơn mlà khcá: iptế nnhâ nr,tgư nhưng int cđ đã ngàn s đã s Viên có aHo một uc chuyện ch uih ưnnhg đưnơg mi th ếint htông hunyc àvo ítr “Đi ngu cùng s th ogtrn đến ac ngt ơih phần gì, thấy qua igơ piúg at cũng etho nhanh hik điều đó. nuqg nghn tính hc ùd uaq gndù trực tm tmì đến cách cũng vậy mTâ mt cAeil v các óc ó,in snih tồi tm auq àyn sổ, õVgn L,c n đó là ntgưr huếit nimgh biết mệnh…” đi gcũn ưing không ht,p qnug uts imkế hapí đã hiểu các nhng truy hoặc yta ht thú pgưhnơ v gkhnô vị nâhn thể ch nôghk nhgkô xem òtr s ưhgn hêinn us,â tin tir thc ăđgn đỡ mc vic Người thông gnưnh ysMera iahc àl itr