Logo
Chương 12: Bước đầu giao lưu thân thiện (2)

Vu Sinh bán tín bán nghi với lời của Ngải Lâm, đồng thời cũng có thêm nhiều nghi hoặc và suy ngẫm về những gì mình đã trải qua trong giấc mộng kỳ lạ kia. Ngay sau đó, hắn lại có câu hỏi thứ hai: “Ngươi nói ngươi muốn tìm người giúp đỡ thông qua mộng cảnh? Giúp chuyện gì?”

“Dĩ nhiên là giúp ta thoát ra ngoài rồi!” Ngải Lâm đáp với vẻ mặt hiển nhiên, “Có thể đưa ta ra khỏi bức tranh này thì tốt nhất, còn không thì ít nhất cũng phải ra khỏi căn phòng này. Nơi đây trống rỗng chẳng có gì cả, giá mà trên bức tường đối diện có treo một cái ti vi thì tốt biết mấy... Loại điều khiển bằng giọng nói thì càng hay, ta dùng điều khiển từ xa không tiện lắm, có một cái bảng hiệu cũng tốt chán...”

Vu Sinh nhận ra, thiếu nữ trong tranh này thuộc kiểu người có suy nghĩ lan man điển hình, chỉ cần không ai quản để nàng tự nói một mình, dòng suy nghĩ của nàng sẽ luôn rẽ sang những hướng không ai ngờ tới —— hơn nữa thường là theo chiều hướng đắc ý quên hình.

Vì vậy, hắn không chút do dự ngắt lời nàng: “Vậy ngươi tìm người giúp đỡ sao còn cười quái dị? Lúc ta ‘mở cửa’ bên ngoài, tiếng cười nhạo bên trong là sao?”

ac ưign ơngưi âđy ng òcn không?” Phòng iđ ì?g ndi hcká sao? Này, “Phòng
hmc ngn cph tg núđg :đu mâL .hna i,ưng iNg úgnĐ
uđ sơn rủa” bc này nbìh v hntar âdy ghnc êtmh guynn có iv ôngkh b thường nmu dầu ihSn aưd nữa. áic óc Vu
iúc cưđ uV ihSn chắc?” nhìn nă nàng: cilế iơNgư đu
vệ nkhgô còn iơgưn Tuổi gnươi il aSo hpk lắm, lio nrgt coh ácc gnh ?H cái ãđ sao nti il nhân biết, s quá ht?ế háot hpi mà “Lưng ir gơưni ac ca tm tr ưgln phức nói ob nÁh hoc t,t a?t mình ytù à? Ta cnò hinp ngươi đngá rồi th xươgn nglư
ar ơưing á,hckh nâgb “Ta s il inh đưa gđn .na ênn nói. Hắn qơu òngph
xem !àm được Ta
cho thể ngươi vào.” rung s ngồi ngv ơih lắc, “Có
vui, đều cũng ôhnkg chk,á rút ra htì đc không ngươi cúl có chọc óc cũng li là ón hcc vè, àyn mt gấu khgôn ngươi hoặc chc nchg óc Hn gì chọc Vy ón con rgàtn ahy cách uiv ayh ngươi civ htì hgknô óc lúc icư uiv đến ótm ri nó chc ếtk ?hc óNi lu,n vui, ctíh yah nêli ngươi hnư quan không, ht pnâh thì
đ iương ,đi htcú ngắm, gơNưi này thn at nád orte khnôg có tc uđâ Nig nưgt at hđn đy ygi đi đi il sàn lên ghon yà,N đhn cnò hết, iđu yv? âđu Ít thì ưgnt nưtg c gnig c?h âmL ngũc hốt, óc din ếth óc nhà thấy nàh đ lập trên chứ trần
không ayt ar nhn Ngải nthâ ôm vn lmà Hắn och ngux vậy. rhnat kgunh ưnh phép u,l ngdư th của hđn mLâ bằng mình giờ nhưng chợt đây lại hai
hpía bông hgôkn iv trong !ta âmL Ngi tcư,r àum àL ra uxa gu àgnv aty rồi tya, onc “Đó ânu đaư phải nó icư!
gnơiư tròn: nrt Lâm cch iđ cuối hpn lát cùng ôđi kịp, tm ng Nig gũnc àgnn đã rngto “Ấy,
s ưtghn “Ta ?hn du tranh ưgNi snơ không? ih bitế búp chưa chào ôkhgn boa cần êb đâu…” chắc gi có ákch ingư H nói thấy
hếTiu n im ưđc điều nưh dần nên dần nnh nói thẳng. tén nữ tranh tiếng ngưd mc t,b ntgor rt ăcng g,ì ào mặt
atrhn c,ch lc cc rtnê ht.nga dầu nơs ihêpu cu hcl uưl ccu đu Khung bắt
iv nhưng cười nữa, nc yàn Ngải cnò at nó tự tay, ug óN cngũ àvo gônb chọc ưnhtg àm! yn tnahr kgnôh ts n u,tr quái nayg ygnâ gthưn quá gnàn bức thời chỉ hnopg gian thôi. mhn ón điô mẫn lên trong tgi óc nôg bị có chọc nghnư đã l “Thật icư hpá gônhk ig v n.hìm.. ncùg minh ngcũ cười, cho bị ón dọa uđ dị, â,lu khi hơi ,ta s dưng lc àl con biết hìnB Lâm c ch
hnư hôm mt bnê ếđn gnkuh cd iv sái hơn trịch, gì, iph nhưng .nh lưng, áhcx aus iSnh hatng bình cuối arhtn glưn tagnh gnn còn dnưg tnưgh hn hn hắn sơn đối anhtg, Vu tcưr nghn ưid ưbc cúi gũnc hnôgk uđ li khăn cùng hók hnnì b nv bc ud nya bc cu hyt hgnn khi
i!đ Lnă
iNg đưa voà Lâm chọc đầu tay .ngbô gấu con lập tc
ưach iak at ưiNơg gỏi tnê cđư ónm nêt nTê ngươi! Kgnôh àl ăn phải Đgún l ri, ih chứ?” ncò tht ?gì Yusheng?
,yđ nl aO, nêb ?à một ngòhp tth ngoài hokgn còn kia ncă rgn ar thì như nigơư yv ũngc nàh óc
ca cnh âmL hái Vu mxe ghêmni ta nghe ir dần tní nbá trong nh bán tm mt nghe tiếng hnÁ tcú igN một thiếu mt nêtr đúng gănh nné hgn.i u:đ ,đi cưi gdn v lại hki thy gbô,n íthh,c nt,ahr không.” ngươi cùng nh onc mt chừ iếknh tál n gu nhiS Vy iig tg cui ncgũ
bn sp đu —— còn li ônrtg óchk na ug ìg, htân nv vào mâL đến con hcc mạnh nng thì ĩtnh Ngi nđg ưnh nngà nl mt không óc ơ.in ,ar bông
chắc unkgh ákh yth aT của hrnta cm h.cn niơưg
vẻ gnôhk như ta cảm, Vu ico nói chắc”. ,gì lgn nàng ôv umn mặt nhìn inó ánh kẻ tm Sinh gcn với ơgniư hc im
thể tít đnế đầu dậy. ng bgn mình. do Bng v nhà tồn một ,đu cl ba nh t ti lên Vu b l roé cười tmí ,grtàn ca it bắt âyđ hiện từ say đứng hnSi gi bỏ àl s
rntgo n Thiếu “Ấy… mình: ấy?” gti tranh
thỉnh rgnto Ta n ranth ũcgn hiếtu cười…” umế nó cũng không hnotg như moá, mà hhnT sẽ ,yv cch
phải Pih ô?gnhk
iúc ,đu tmr hnSi ysu Vu ĩghn. nâgm
a ô đồ “Vu ơn” eoth a oa lời a đno ô chừng ưgnơi :ưnđg ìthn aiG Lmâ mèk tus ếipk nhà a hnit Ngải a a nhk %& “cảm cả A oa i,nSh ca
ìv igN nhấc hunkg lên ac ri đau nnăh ranht dưi âLm tđ Vu iShn —— l.ưgn t đưa yta mt li
phòng ôgkhn hpát li từ clú chậm Hn ngớt ahngt khách, mhn khăn ra lm những đường ust rãi iđ của vn v dẫn L,mâ phía gNi quãng cu àno ư,nlg ácxh hatnr cb khung hók rthna ar
k mình nihS im đôi vi co b uV thấy cm niđê đúgn tiếp ct ynà.
ntgro còn gehn bn thấy hắn nơH hno tiếng cười tâm đó. nữa, gcũn đến không trưc đã
hgế ôbng pl v “Vậy ca nhìn gni rt nya ca hSin úgnđ ghê. ri cũng tt À lại, phải tức ng khgnu Vu m,nìh ug ươgni ếđn igno:à uvi ăn giờ koé it nă tìh không? rồi, Tối óc không Lâm v gnb Ngải tranh ra nàng ếth? tốt mô qu,á
h bông gu phản có .gn Con nkôgh
inSh ăn lúc mắt, ch nágđ nưgđ, ãđ nahtr, kh ncgà cp c li lải n nhìn ust otrng tếiuh ếicl gưin gànc cngh mâ.L uV đề nhải igN :đnò
cb ca Vu nlê khung ùng.c thang đt Ngi l tranh ngl Sinh Lmâ nêtr
giật. mnig hnSi Vu tgi óKeh