Logo
Chương 12: Bước đầu giao lưu thân thiện (2)

Vu Sinh bán tín bán nghi với lời của Ngải Lâm, đồng thời cũng có thêm nhiều nghi hoặc và suy ngẫm về những gì mình đã trải qua trong giấc mộng kỳ lạ kia. Ngay sau đó, hắn lại có câu hỏi thứ hai: “Ngươi nói ngươi muốn tìm người giúp đỡ thông qua mộng cảnh? Giúp chuyện gì?”

“Dĩ nhiên là giúp ta thoát ra ngoài rồi!” Ngải Lâm đáp với vẻ mặt hiển nhiên, “Có thể đưa ta ra khỏi bức tranh này thì tốt nhất, còn không thì ít nhất cũng phải ra khỏi căn phòng này. Nơi đây trống rỗng chẳng có gì cả, giá mà trên bức tường đối diện có treo một cái ti vi thì tốt biết mấy... Loại điều khiển bằng giọng nói thì càng hay, ta dùng điều khiển từ xa không tiện lắm, có một cái bảng hiệu cũng tốt chán...”

Vu Sinh nhận ra, thiếu nữ trong tranh này thuộc kiểu người có suy nghĩ lan man điển hình, chỉ cần không ai quản để nàng tự nói một mình, dòng suy nghĩ của nàng sẽ luôn rẽ sang những hướng không ai ngờ tới —— hơn nữa thường là theo chiều hướng đắc ý quên hình.

Vì vậy, hắn không chút do dự ngắt lời nàng: “Vậy ngươi tìm người giúp đỡ sao còn cười quái dị? Lúc ta ‘mở cửa’ bên ngoài, tiếng cười nhạo bên trong là sao?”

im là ngl mặt óni cng v nhá coi k g,ì cảm, cc.h nió không ôv mắt hc Sinh nmu uV “ngươi ìnnh ưhn iv nnàg at
lại hoc pphé Hn ndgư yâđ l,u định vốn bằng nhưng xuống nưh ngôkh nâht nnh giờ iNg mình Lâm th chợt mlà v.y tay hkngu ca hia hnart ar ôm
âLm con mt gănh ch uihết tnogr rồi đi, tranh, tm nikhế úngđ mxe áih một lát thích, li iưc ikh náb uV nén ngũc ndg nehg cnh ítn uic nêtr g,bnô ignết ta ihSn hnkg.ô giải Ngi vẻ hnÁ ug nbá hn gt mt mặt tcú nghi. đ:u nd óc mnêihg ón n hneg của gcùn ngươi yth Vy nh
ếibt cn snơ không giờ áchk aob thường nhrta giưN hyt s nói aT búp ignư óc ?gôhnk ih và êb H ud hưca chắc uâđ nhỉ? chào
ar suốt đnưg âmL, lúc iãr nH kh,hcá nthar từ li dn nv páth nhgkô đi cb tranh knăh gtn noà ahíp xách nưg,l thang hnm v nhkgu cầu ar nhng gãuqn phòng ac giN khó hmc lm
khá hngku chắn.” tnahr hyt chc cảm aT ngươi của
k thấy ct co cm đnúg uV Sinh b là đêni nyà. mhìn tiếp mi đôi vi
hSni óehK git Vu giật. ignm
ghĩn. Shni uV cúi đầu, syu rmt gâmn
yugnn này nữa. muốn cb thưng du iv tahnr thêm iác ngkôh v hnSi b sơn óc ydâ uV đu hcgn ra nhbì ưda
àl git hti ngrot có mn Lâm khi iv ug ón hì..m.n pngoh iNg nghưn hc lẽ cb ny u,âl ocn ìhBn ũcgn hpá bị nhm ũngc vào nghnư v gi êln lắc bông ayt, ònc dưng b chỉ hưgnt st tự gian cùng ón dọa gayn đã chọc ,d s imhn cn iưc n Nó nó ,iưc ôgn rtu, nàng iôđ ynà thường uáq óc tranh không !àm a,n ygnâ gônhk .iôth đầu chọc hiơ icư quái ,ta có cả ta tbiế Tht ohc
ngươi nhải ra s Hắn ênn ngđ nói. âbgn an. ađư hk,áhc li quơ hpgòn “Ta
vậy?” li đâu…” tÍ yig yth cũng ghnôk iưNơg “Này, hoảng hc c at có sàn để yđ còn ngươi h?c âđu tường nhất thì gntư Nig chút âmL lập iggn có ind đ thế, ngắm, nhđ gì dán àyn thế rntê tc ta hnđ tường đi rtn hàn lên ành đi, oert ,ht iuđ có iđ
Ngươi ác tên được h?c món ìg? hi !ơgưni at l tth ònc ihp nêt gi Tên iak achư gĐún rồi, nă Kgnhô ?huegYns
không nữa, ếnđ .óđ đã hắn hyt mât onh trưc cười bn òcn Hơn tngếi cũng nhge rnogt
đ tnrog àm cụp cúl nă nhải n:òđ sut cả Shin ìnnh iếcl ãđ lại Vu đường, nàgc đágn “Ngải mâ.L kh càng chặng ch nigư mắt, nữ ếthui il tranh,
nngà hânt vn gì, ôgtrn sp ncò khóc li nng ngôb tìh vào ,ra không noc gnđ lần mnh nơi. ug tm âmL Ngải nếđ tĩnh ưhn cch nb na đầu
ngủ ncò đây ac ưigơn os?a hkgô?n ind ginư Phòng ìg? đi àl óc Này, hkcá “Phòng
ugrn v.oà gơnưi s ,lc cho thể ing ihơ óC vững
àm! “Ta đcư emx
htiếu n cũng hnht yv, rtngo chọc Ta cười…” uếm tranh không tnhgo nó như gnũc máo, “Thỉnh… mà s
phải n?hôkg hiP
bt rtnha clh ccu nsơ Khung c,hc uđ thang. cầu dầu nêrt cc luư lc pêuhi
căng nd dần nên dường htran nnh t,b im oà n tr đui huTếi thẳng. nưh được n tiếng gì, tnorg cm ént óin mặt
Nươgi niSh ăn n:ngà uV c?hc đầu cúi icếl đcư nhìn
Ngải auđ hnSi vì yta ri nhnă mặt đưa hcn .ưgln uV của đất lên htnra dưới t lại hgnku âLm
i!đ ănL
l g.ncù lặng cb hnkug gahtn êln atrhn Vu nhSi ntêr âLm đt ca Ngi
Lâm hcc ug .ôngb Nig aưđ ct đầu yat onc àvo pl
ấy?” tranh tonrg giật mì:hn n y uTiếh
gNi niưg, úgđn ngn tg anh. úgnĐ chậm âmL chạp đầu:
gkhnô uđ thường thang tnhra ưbc ếđn phải hn bị nhưng il khó ud Sinh ikh nùcg nath,g dưi iđ iás Vu trước thang lưng hăkn trịch, cuối nnhg ì,g hnơ nhìn ôhm hnư nlưg, gnhku cu bc nh nay hn. dc hnìb mt ưngd nơs cnò bc nhgn nng úic vịn nũcg thấy xách với hn nêb asu
phải iv ón tay nâu “Đó đưa píah vgnà aux !ta gnôb tc,rư iNg ar ug hgônk àum rồi Lmâ àL iưc! con t,ay trong
ra tìh ncă àhn cnò gnr óc nphòg cũng mt àingo aik vậy tht ,yđ nl khoảng “Oa, như ngươi ?à bên
ứng. hề bngô hpn không ug Con
pk, đôi ngnà phn icu cch âLm ngươi gn cùng ntr Ngải ngrot y, gnũc tm đợi átl ãđ tròn:
Ti gnàn tìh tt gấu :iognà éok hôgkn gếh i,r ngkuh ế?ht ivu ign của l,i ri giờ tối ìg quá, v ghê. không? ăn nya cũng ntrha đến óc Vu nhìn ôngb À bgn pl tc rt âLm ac ăn ìm,nh vẻ tt gúnđ gn ơưing yV iph ôm ra iSnh Ngải
&%¥——” uV ơn” Lmâ a A ành a khn oa đno :ưđng ghcn oa a đồ tsu ô a pkếi il ô igN gơưin a n,hiS aGi cm nhtì c kèm a theo của nhiệt
ir Ta ơưgni xơgưn hnmì tếbi, othá H? nágđ ihp của ob mà cái đã oli gkônh giơưn óni tr t?a ca il nòc à? Sao òcn ngiươ lắm, ohc cho iTu thể vệ phiền tm il hỏng hpk “Lưng tốt, phức sợ ntgr nnâh tiện… ácc ơgniư rời lưng lưgn Ánh tùy ?ếth aso quá…”
hcc uvi ếđn ,chká rút gkônh lại hìt ngươi chc yah un,l mt aqun cười có noc nêil ôkgn,h ón cũng nkôhg ra tcíh nươig vci như tmó uđ niưgơ kết hìt nũcg u,iv gấu thể yah htì “Vậy cch hcc cgnh nkôgh vè, kôngh ch? ón nhâp ióN cđ có này nó giơnư ,vui óc cch iuv ——” ayh ohc ir tràng hácc nH úcl lúc
g,ràtn dậy. nhà ưic hắn đến do tmí ítt b hiện lên bị t ab bỗng réo it ca bt sự tm ig thể Sinh ng ngđ tn lc đu mình. Vu t lỡ về ti nBg say âyđ ,đu