Logo
Chương 1221: Phương pháp dò đường của đại cháu trai

Đêm đã khuya, đèn đường vàng vọt, phố phường lão thành khu dường như còn vắng vẻ hơn cả trung tâm thành phố. Gió đêm thổi qua các tòa nhà, rít lên từng hồi, nghe như có mãnh thú vô hình đang ẩn mình trong màn đêm, thở ra những hơi thở trầm thấp.

Tuyết đọng bên đường chưa tan hết, dưới ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo. Vu Sinh dẫn mấy người trong nhà đi gần con phố mà ban ngày đại cháu trai đã đau lòng mất đi củ khoai lang nướng. Trịnh Trực đi bên cạnh Vu Sinh, toàn thân bọc trong áo lông vũ kín mít như cái bánh chưng, đứng trong gió cứ sụt sịt mũi.

Vu Sinh khoác một chiếc áo khoác rộng thùng thình, Ngải Lâm (tóc vàng) rúc vào lòng hắn, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ xíu. Nghe thấy tiếng sụt sịt bên cạnh, tiểu nhân ngẫu liền ghé đầu lẩm bẩm: “Đại cháu trai, thể chất của ngươi hơi yếu rồi đấy, người trẻ tuổi mà không chịu được lạnh gì cả…”

“Ta sao có thể sánh với các ngươi?” Trịnh Trực nghe xong suýt bật cười vì tức, đảo mắt nhìn mấy yêu ma quỷ quái bên cạnh – nhân ngẫu ba ngàn năm tuổi, yêu hồ chín đuôi, nhân công thánh nữ thân thể thép, chỉ còn lại Vu Sinh cũng chỉ đại khái là hình người. Bọn họ e là ném vào á không gian cũng có thể bơi bướm trở về. “Ta là một người phàm, lấy đầu ra mà so thể chất với các ngươi.”

khngô tưng hki tuần ni Đặc tux vẻ ht da ếbit ánuq Bn xy ênn đội gp inưg Sau uyhcn gn hếct động đang đám ar ếht chỉ “săn aòh phục utếqy hiện, yht nòc tm đêm”, Cn an đã chỉ cục là àny l hkiô Vu nhà tm đi thể h óđ bình của ngoài ac nyà ra art cch đã vy nhỏ nSih suýt gii như ynà ngl nàhh đội khiếp, đhn ynà giưn ri. b cđư chu
sắp i,g sáng. mêđ tm bẩm: Vu nchg ncũg gì nghkô thành đặc kiểm atr kích Sinh ãđ nagi lão xem đnế ákhc lượt nào. lẩm ghnkô kin v htoi hoạt khu, đim đ uSa uđ nThr bản hìt sự vià đa Thi uri crT ra bti Tếh ynà đni ìth rtú ikh nửa trong
uđ: ngẩng hàn at cgúnh hc crT gnây Thrn ."iưgn.. ưgin bốn "..C.
âgny hnmì bị đ,u gcnũ sau b vai, v ê.mđ nogtr hay àl rTc rThn cái Vu gật Sinh ùrng nnêih itếb tm đó da nmà kgôhn gnc đt
:hSin Vu
cục ưđc Ht ir ìx ngkh?ô hoạch ếk mtì phải ngẩng nhận iSh,n huynh di t in uV y,âđ ,óni chúng đu gôknh grntư iđ cáC i,ũm Đi nhìn Vu ct ìg ,ca ta có b ãđ di đâu hnyhu áchu gì trai itn còn achư óc
nb mt v ôthng Vân ca ca iđ och c hết nh aig Vu ãđ ."đi m ra êmđ hoàn ưcđ sơn mhNi" hpn êđm cc gaoi ếtB"i gôknh Shni igơnư đã trung, không đại li ếđn nghỉ thành, aig nay ión ch còn chán tm là rồi," ngươi đến ta
Trực áo iư:ng aT lgnô cht têrn sitế vũ rnhT h.ln
ehgn ngeh ìnhn Trịnh vn thế icá "Vu rTc Sinh: nh ggnn qnue càng gàcn v nào gcnh àyn eqnu ygnâ lành, đầu c,a kế ấy?" hyt sao thy cứ ta ngiư, uV
ciu thành ònc nargt cc nũgc viết, unr pl rTc vô ry hnh.na ac tay đang tnà đ mht hnl tm óđ số viết pt ngig đan oli đu đi hiơ hắn mt ,ahhnn run đ dạng hn ntg gy,i tnoà sự khiến nh đng ,ry ngàc ént cT ch àcgn hưn ngày cghnu hrTn "t"ô lớp ncùg, nìhh li ig.y đến cth nđgư goc,n nex hcn bút bị gcnh ac hoàn híc êtnr dn nngó bếin những cph gnhn từng nhưng v,tếi cái hiệu nêl
li txu ènđ sương raì mt ,tm óm nih Một uếhic phản màn mhan nưgnh otrgn xêui nhá làn mỏng ưngđ oém nsơgư v.o
người: ngây htn “…Hả?” ith rcT hrnT
v đi, li ghưn v,y :bm dụng a" gNi đyâ soa àl hơi ml nng tht gànn vẫn nhìn áct khoan, ir này óc guêynn i,ưng òcn hnrT ýl úlc hc.".. Lmâ rTc
vn c à, vớ nh Trực nkghô icá ca?" tth "Viết àl hìnn yàn uV trối: Vu ggnn đu Trịnh il thật, trân iSnh ng gn người, đy kế
rgnot yl ưnh tviế bay Vu it t gnđ hunt của thời bàn li phần gn tay cth Snih Trực, tya bưc tếh ayt hPn h.n nđga giữ ơhn òcn nh giy rút tđ hnahn tm ca còn của ,cbư hiênn mt Trịnh an
ônkhg? th ac gTron điu đó nik tm nânh v cn hoạt óc ngihmê ar, iuhc ìg “Có lòng tiu uy,q êhmt kcíh ncò ihp il đu c:út nug
Ch"..ế.t tiệt!"
ex có... u"V có đã dường hnôgk ơgi xy vào đó đã àov gnhnư tnh ,ca cph gì mơ ht hn cáhc iak t,rí crT c.ó.. ihkô hnhan ếtib mhìn còn ar, a:x Trịnh cyhnu úhtc hồ ,il hc gmn đó!" bnê rt giật ãib tỉnh ôngkh vn đu li như tay
lúc mgnihê tự. ctá n Thrn ìt.nh ýL ành ahy .h ch Cứ ươntg đường, trang uđ inơ nev int ngươi màl nơưtgh hpgin Nếu ctú tnh li rằng quay gi hignmê tm cây bí ònc xé đó…” ngươi mth trên ôc gì ký. ơignư suy vệ đầu .nh nth cháu t ra iĐ dụng hnìn tr Sau li đó nhg: ngtùh v mLâ ghnn ngươi vià uNế một ciá Ngải tb không ,âmL ch ah,xn vếit bn thêm ýk c,Tr uyê hco thc với s, mi này coh ig ?iđ một ếnm, chút, inó nió Viết tT hay tin viết thn rcá trai, giu tìh thể vẫn nhn người hc xong hnn mt có ìht ơnưng ĩnhg àl hik óc đng id ht ob vui ưgơin
phía Vu ctưr ti yM thực ngt tập hyt gniư anolh nió c niết hchít vi m,t hgin, ioàng bọn nhng nác isêu àl này, ơiưgn mi đng th ch a,us đi gtnư có cút v ơin tux bn úcl n inhS clú khi trưc hc ph nhchí s ơưing ,À thánh khả ac páph uygn thế trách sẽ chuyện…” “Ý auS thì ta u,đ iig vinê om àon dng ta là nghiêm vi hộ nnâh này nd cứ cnôg hiểm, áct đã đó, ngươi cp hiện. gp ênqu nuhqa éko .nlê vỗ ngươi,” iơưng ra
Gyâi chná etoh bóng nhcá Trịnh tohe, nta ôghkn hư ảo tiếp àvo kí.h àm cửa, cửa cũng biến đó Trực xuyên đã dáng qua
óđ tra nut náhtr uSa inl àm Vu né Cần cục iSnh i.đ iđ định Đc qyutế ac
mt ohc mở nhêni nêb ly tờ vià tm nhỏ Nói giấy túb li c,hn móT" Trịnh ra cây thử hn ,ir c ca emx a.os" Trực: cánh đt đưa
hắn. htu iL tmh ir ahó gnági trực H ahnhn ơc hìt oàv u c,rT th nl,ê vugn iptế ayt hộ hkí mt ilhn cnhóg gunx aml thành guaqn linh giơ đạo mt ht rnTh
nháy ãol âmt mgn àoign nik ihnS lan đã còn mực. mt gntro hnnì im gì?” uiĐ .at ưghtnơ tm nêb àon trung hỏi gnux vừa óc h.uk thương il bảng vào unahq gần nch chẳng vt sáng, Vu đậu ar m đnè hàhnt ckhá. áhn dn hg,àn ìg tiện huk nhấp nBê áp gnim như óđ ơin vừa cáC đen ch bãi qnauh lối gln gorTn ms ti im ph ac chỉ kích gần có thì tĩnh này raì nèđ đường sự óđ ex oth nàvg
úlc đt hny nhất "Có aik lp s iđ tức, y"âđ. inêhn iv nigG" nađg háck gônhk ưign onc mc clú ytah ,óni m 'it iang ưhn là Hồ Li hkí r,gn" yàn iag tức ovà điệp ac 'hẻm
.""
vào rơi Áhn ãib li ovà Vu ngầm .xa hgôkn đó ácch đậu iSnh xe tm
mù àngy gcàn ,đc cnhóg xung ngũc tuyết rt Sưnơg nhanh nên rơi anuqh dày h.uin
chi cngũ hyt óc nàng ln tai... trước đ đến uV đâu cũng "aT uđ: gật nhưng hgn ittế ueqn Sihn "vy.
nhận đó," od óc loi Cn tv, cc tiết ng igu ,nhahn thuộc." d kôngh ntghư óc h"ưnNg nói "Bây agđn Đặc nhơ ưngiơ cứu thị chi gi cháu hgin cđư đối đại ch hpi uV ta tm cảm gknhô đ atri là uqen quy nhc tghưn nlhi túch byâ các .u.h.aqn ión ct đui ech không? rtuy àny khí hắn ýl xung tuyệt Sinh gniư óc đ loại gi cao lcú oHnà
inh nG hgnn ban Snih khác và Vu igưn có mh nco phát ra nyg,à yx gknhô ìg. chuyện
hniên o!àn mắt Trịnh knôhg tnr ,mm khoa lùi xong úthc an ư:cb yàn hPơnưg crT il đt hc hgen án
iNg kế Lmà àn.o có gì Sinh thanh: àv hoch nđg Vu Lâm
Đoàn nưgi nv cbư gcàn itến gynà li v vẹo, dị oàv a.ik uqiá sải
sao?” bui uđiô ênl àny it gkônh ndg bên H ait gcnũ ngay ir không ứng yếu c được ìg tc cnh (ch nơi Li cm ơNgưi pl àngn i,ngư lại): hut gũnc
àt, àt ơig yta bị aN nbê bật tvu đu. nàng sn thì từ o,da ùđi aqu bí àngs hai nữ ichnế lng im ar hôgnk yáv hc Lộ ut chuẩn x ưli nói, tm ngăn
lam trong nnàg ciuh gngn hỏa cái cái h uV pg: t va aíhp mnà lòng iuôđ xuyên óin m đang h từ yl Lâm in mau ar, Sinh ơsgnư hS,in ly u qua av cửa èrot Nig r,a "uV ra..." t từ li. hníC nh nũcg aiv ac lnê sua exò mù nhôkg ta
ưhn vitế c "Thì ngươi tếh."
kinh hk Ngải tth nlê gnc. âmL
dứt, ưhca áic ntr ógi còn ht tm nrTh liền. cTr ngưđ nhl hơi ym qua phố, thi hn nếhik li
Tnhr tm rồi..." ênl đ àdi, muội, với ta muội tàn ngúhc à, tiêu ht ca gai mun óin rTc suy unchy vitế l:à iM"u tiếp nòdg ct của đó ygi,
nrêT yâb gnũc vỗ mt trai, nC gì, iub hty, hgônk đủ nưh manh hco nygà ta cũng Sinh mà,” óc nôgl C hc nhcg còn phn il ihngp “Nhưng hgưn áuch bnê chgnú thiò cũng dạo người uV hc gônhk tt ngươi ig àl hyun iđ c ếđn im nigư theo rồi i,đ ìmt aos cc tith tiến yhnu cĐ gì. nngh ếđn bọn aiv tối c oiag ncg cứ nhĩg như at. rồi, hêcnyu oic đi
thì ưth kgôhn ok nhn inó muội hgkôn ht thật thư cho được, đu yah s ngtr,u nín tviế vân ginm y ml biết rcT nhưng muội cư"Đ óc hna ai, bt tđ hnn ta chứ, ýk vtếi nh cho tờ âphn ad s ,igy mày hồi at lâu nv học đang mất... htế d ênn cau tm nrTh xảy đầu itvế imu htn rồi, đầu ?t"nh lấy noà bẩm: Mà bút, m ar chuyện gi ym im
uV nhàđ nếu àm "Cứ i".ơngư được? hc hce nhà i,r như ioc phất knôhg chuyện nói rtni về chắc óc óc V tay, hco ,li Snhi còn còn chỉ mât, nyê tìh đêm ôhti," hnyu gươi"N ta ia ếint t,tá nước chở ãđ nửa
grtno ca, hnđ Vu Tnrh gnhôk cửa: thn pih các inưg bước dt Trực chần c"Đư xong ,ch khoát t"n!h vào cn nghe cgnũ
irơ xgun, bóng .đt t từ tm làn ínk xtu ph tối yba, ngươs nôgb mỏng nát đu trong at oàv hnng thư rách hưn đột lả l,n hòa rất ghnn rơi dn bc yuếtt Tuyết ngột dn bắt in,h
pl ngcù r,i ùngd cao. chấp đ uci il cgôn gnđ nh cuh mignh kh phú àv đi htếti đã iĐ vẫn rt nghn tnâh đã óc ihp nigư ơSn, aos cũng nhgPo ýl t. npgho bản htnu nngă yàn làm ùd hikn unqe hiLn hc àl nhNgư tâm sao việc yếu Thiên Trịnh ph từng cgnũ iv an, cực hi hn yuhcn b Trực nh tương nnh này,
cằm: 'Gia syu xoa này uV nàt ".yđ bằng úhngc ln đầu ta "Ồ, cứ m hcyun yv gơnưi câu tc niSh ca ri'
thể õr ràng, tm pháp nrti iNg nyà, kế cũng mt th cc Cn c...h hynêcu nag hc ũncg mât .trmă làm được cảnh mt htc iếnt ht umn gotnr àov t,áso nhiêu vui àl không ht nghiên vt ihLn hnìn ht nhgôk bên ac mik cghn nph của kôhgn ưimơ nay bao óc đứng ưgni yếu cu đêm Lâm ếnđ cái nđo,á th mhếic àl trò àn,y gì, coh bng mỏi, ưghnơp bày gai àm Vu cíhn d hncí àm ch cạnh ra ghônk sao vớ iãm vn Đc quá của hắn òlng thể lộn tni óc Sinh
từ tibế xi cảnh ct dần .áđ sn đã ht mòn. my noàH tr mắt i,đ sm rơi ca hc ábo p,hét ngl đng đó ct nưh không àno mt óc náh hỗn lối ra àv nnê hàhnt agđn vào xiêu b với đất nĐè giữa ăn biển óc gnađ ,ov quái ra đgn rộng nđ,è nn sệt máu, ra được, măng, omé hnàht t dần nếib êntr đ thấy ngn màu nxgu dn ưgnht d đnè hct nibế hợp lúc đó và như thay huyệt yếttu phát gtinế đ hyc