Logo
Chương 127: Tương lai đáng mong chờ (1)

Hồ Ly nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say – dù chỉ một khắc trước nàng vẫn còn đang trò chuyện cùng Vu Sinh với vẻ hiếu kỳ và mong đợi, dường như vì hưng phấn trước môi trường mới mà có chút không ngủ được, nhưng chỉ trong chớp mắt, Vu Sinh và Ngải Lâm đã nghe thấy tiếng ngáy đều đặn và khẽ khàng từ trên giường truyền đến.

Ngải Lâm ngồi bên giường Hồ Ly, ngắm nhìn yêu hồ đã chìm vào giấc mộng.

“Nàng ngủ nhanh thật… đã bắt đầu mơ rồi. Ừm, cũng được, là một giấc mộng an lành.”

yđâ sẽ đi, tđ ,đcư h hcc “Nàng hìt ng nyga không nàng ôim gũcn gnigư n,ggi ol trường cả uV ãđ yđâ nơi “ta sao ngột hniS hkngô g,non ng có. rất cũng anb ếđn ưcđ gnnà còn cưrt athy giác bt lâu đầu ir không
đã pđ b óni pđ cúi v bay, ti ôuiđ ưnig tm nhìm Lâm htu dính bp chiếc tigến câu, áđnh agnđ mà hcếic Vu yL tr c tm ngưi Nig tường… êb đã ngủ, trước a,r mt li hcn,ă ipgú Búp nlê óđ H bt hoa sau tnếgi vừa tnrgo hn an yêu n Sinh á kih h bgn ng b ihuết được liền đuôi cgi nyga
óc nyà hn th od na an s ưnh hápp Ly hc aphí gp ưnig c uhin với âmL gnnh đi ãđ s uc dị ươgni ra nhtg ch uếhi a.ki gđn ýl qu inêv as?o và tv Cn nhơ ht,n rntih đu ignơư tiếp đ pih d tìm cr tí pih Hồ nkhôg unhi kai, Đặc tr ncò iv niưg li s tárhn những ,vc c ngũc t ơưnghp iNg chn ntg ,cC d thám h,i giới cnh h vc th năm… k iđ bên áct xúc n asu ngưnh rồi, ilhn n gsn mnh cũng uiđ hct định rta ũncg “Vì hp nữa mt có ,yv ir tr áhkc nth ch
mà phải dây hngĩ đến yL rắc chủ ihếnc unm ơnưig hếim giN nyà đã ión hcuny nagđ không? H adư sự không ovà unm v ,cút àl d nói iđ ơnigư giúp emx đấu,” uếqyt sẽ ươing ơgnưi cv icv nuc âLm iv ikh b mihnêg Ta rối?” tìm đnh nđg uas ra, ri kiện, aT luôn
th ưcđ hnư at tm rng ếđn đã ơni nnàg 'd th phn còn at giới sống đ,ó ưs đ,ó ta ilu đu, oiga inó còn ,"nhà treo thế "iNg nd. hấp m mt có b noà nòc ta huynh Thhàn ac sắc ,tếh cnh àiogn rntê na inó a,n tht chúng li li tb nào ãđ sống 'phương ar tyù này, có ln giới v,y iiG ònc Lâm, ưic vực' nhiều hya vy, ếbti sự b xa' nghcú ổn' ar y kể ,emx ihSn lần thi u'cc "o?as ácnh àx như óc àgnN Đ...g"ún mt nêb iđ m uV hgnn cl an
nh oa?s mt Sinh gêhmin gNơiư Vu útc tcú ghminê lập tóc hỗn óđ hhntà sao? m úpB ưiơNg đó ct vò độn:
nmgi, nil m thời ý. ưngđơ gơntư việc đồng im s lặng vi nmg không tnh uV inSh
ĩd Ngải để hSin iongà thở bm đc gpnò,h vngà hip algn uV ar íhtch ngươi hc? ohpà õnmh, gian vội ar lm không hành tb nghi… mi uđ búp aso iôTh nếđ gađn hik mất túhc bnê ith nh mxe quay êb ar mL,â i:l cih ra nhìn xách đưc, nv
hN.
hn,că óni g,ngưi gúip rt inơ ta, Lmâ mt đp hcun Nàgn ca kih tới ly tgn àton iv il đng na mpé gicá chuyên dy Hồ gnnà trc :ginph vừa áhcc Ly rt óin yth yđâ hồ hn Ngi cbư lắm…” cảm
cnò hrãn gncũ không iga hế,t túc những ươnhgp osa? Nig rất xa trên na chúng ngi nàđ kia… về Snih ta àv luận ápth Ta từng tn cmhi núi nmêigh đến ph Vu đó gnás gnn hn Lâm, mhc in C nt,rug ,óin emx hhntà unm yba hn, irã tênr ếnđ nbà gươin ôtri nôgkh lượn ếhg, Niuh rõ,”
động Nig dgn áct tóc, nhnì âmL Vu rnt .ihSn mắt
vàng vội ếtng,i cd tnôu êb ý pl chạy tm tường ar pđ hnng uxgn li ti úbp m đã Ngi hay vừa ,nlê hn mnig Lâm dần Vu nhấc tit rtưt gnhe ct lin Shni đang hếtC
va Ngải ,gnd m:nig nhanh uvt gi ơgi ac pnh là yat mt htt. ortgn Lâm, gnD Sinh uV ngđ lấy av m nmóg chóng kéo dừng đó
hcná òt cgn ngươi cnò còn unnêyg đêm sau ôghk?n ngươi ơih, hn ta v nghị, m inhS chn phía nd honpg tgn gnhkô àl uV đó S “ngươi gnc nngh ?hc gđnú nghiêm at đ,âu ađù Những… h,nân ra mặt rt áchn mt một m,ò ênn pnh ra ,đó nh th
inhS ngồi phòng. Ngải mình đ Đcư vừa âmL cho va Vu at đi cđ,ư hi, il v đáp vai có tni l, trên đcư gnơưi
iđ tênr àx ưs ."hnà treo huynh "Còn b
uêy ếtK tr mái ovà chỉ ngas lại ,hơn ếth hết chọn H chciế lầm tm b rõ ar ca gnhkô hyta hất ,gnut nthâ. điôu cht đống cũng hai ri unq là ginưg ràng, ònl,g htn, yl iđ t h s àny gếnit còn ôm nhìm ghôkn yL bầm trên quả ưt ăhnc ioth va cái mình hai
êb gngn âmL u,đ vã cá,i mc kỳ này hn hyt n,h Thế lạ, hiếm rt uaq kh khi vì iv liền via túc oal nghĩ hnư mà rt Snih nagđ mt li thấy không hìnn trên hnycu búp Nig dường nhưng đầu cãi nghiêm đó. sự đang ysu cúi Vu lại
vy? gì ĩghN
một gâiy thành hồ rnTgo iah ly gônl xù. ngòv đã biến qu cu
đu xaư t in hntí aon ibết vai nhiS nđế th tổn ngươi il lợi sao gng ta “Ai, là ôn?kgh cuh rt thể knôgh êb aos, ,mt ếnu có óc eoht hại!” Búp nem cánh òcn năm ih dù Vu ,uđâ vn cm tìh ayt đựng ta àon bị nưgơth gũnc thì ,hn “Lòng ta hơi lên rgnt c troè đảo anb b ta… yàn nâht
ôđiu ir ta ta ,nShi treo áiqu nàng Ta ôngkh vn hiSn, g,nhe oàtn ngươi ar amu oành óin hănc Ngải ,an uđ đã đt cần Vu bng tốt tng miệng hngn mai tay ngng ahy li ngyà uV không giúp ý g! cnáh Cái tnêr nàng quay nđ!ế coh nhìn ngươi aT cần ghnkô ntuô mâL àngn thấy đ,p
chỉ nghĩ uV nhm aùđ òt at an iNg hnnì suy gnưt sao? at vì d ca hikơ mc tht an hnư tìh niSh ágic l đã tò c,hút ,ta inH dy mìt túch k một ión Lâm: Nếu mnu mò s vực