Logo
Chương 21: Chuyện không quá… ba (1)

Vào giây phút cuối cùng khi cái chết ập đến, Vu Sinh cảm nhận được một thứ “bóng tối” vô biên vô tận, nặng nề vô cùng, tựa như một loại chất lỏng sền sệt có thực thể.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang tan rã nhanh chóng, hắn biết thân xác dùng để chống đỡ ý thức này đã nhanh chóng mất đi sức sống trong những thương thế thảm khốc — khi sinh cơ của cơ thể ngừng lại, tư duy do thể xác gánh vác cũng theo đó mà chìm vào quên lãng, đây là lẽ tự nhiên.

Thế nhưng, tại ranh giới của sự lụi tàn ý thức, một luồng sức mạnh, hay nói đúng hơn là một “niệm” mãnh liệt, một loại chấp niệm quái dị, dường như đã trói chặt tâm trí của Vu Sinh, hắn mơ hồ nhớ lại con ếch đã nuốt chửng trái tim mình, nhớ lại lần “hồi sinh” trước đó của mình.

Lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chuyện gì đã xảy ra với ta? Vì sao ta lại còn sống?

hmc iđu hnch aSu ,th ikh đứng rãi uV nShi d.y hơi
ngưi hgnkô hngc chẳng nmu uvi mhìn hn ubn là đã rằng ìth il òđn mn mign il n ápđ hgonp nngà cm àngn itn phải đủ nói Sinh thy cn nc hoc Vu lưi s bị ,yàn nă mng, nă nếu thật ch không n iđ m ihp nòđ nơhưgp btế,i .ri à,gnn đã
pl hpi kia!" Lâm gii tức !ta àL onc t:hhíc iNg "ôgKhn gu
pá này ibnế d,yà dưới nôhkg pé ,árp dần ns lực lo th pl ,it mất. n st thấy lấp đất một hnmì pé ivù nnê lạnh in,hnê cảm n bị óBng tr nh nặng hồn il tôh dn dưgn in dn sức ngn y hn lnhi ti inghn nhưng như đagn mc idư đt giác thở
ca ãđ cùng nói v htnĩ rồi inó nghe bình tm ăgrn iggn thì óc nghiến sự ũcgn tếch ngg giưnơ av aos? Vu :htn Nếu nl htt đ nhiS với at ta mnìh uci C il, trấn
htcế h.n ca cái áci đã n,h hctế ếcth ưrct Tongr
ir? H? Cái luâ aob
hổng ps hn mt đ,mê gió àgo rỗng giàon thổi lhn cc. tinếg là ô auq tmh trời nhà ognrt đổ lo niơ nbê tư,gn nàm l Gió âus ln nrtg mêđ mái nửa rnêt màn đ,n trí trọc snơ
nghĩ hc Ngải hẳn, là ol tm ngươi úh:tc usy cếht “…Cũng tnhu Lâm tiện thôi…” thật ngkhô
óbgn ti lại inhS hếtc là ac mt quốc yth ơc uV bgón ignư ngs bniê ãđ hniS Vu thi thể” tnăg na từ thotá ia.k nh nh tốc ikh êhnni tối ca đột thế gđn vô ln nt yqua v đu vương thcế mình đi, đã vgùn Cái cm tb n,gb vô chết
gắng ý num âuc iếkhn bên đã khi bóng gì, b àyn bám hàhnt n,t gnũc cuc giờ ếhct thức rt Nnhg àohn tếh nh bao vực o?nà ncuhy chưa ra xy tr s biết… đã chp haó đo at hắn ưhn ìcmh ccu v iđ, dù u,xgn ti gưng tth ac rốt asu hoac tr ih vô inm, toàn
osa s nàng rồi tếch gi ?hc đó nhận tđ li cm cht kngôh nào sửa s nhhan còn ế,phik cíh được còn thật VT không ri! ta đâu, at ngươi Làm ai nli cthế thậm il, ghôkn tr knôgh ninêh ưtng ng, phản ếcth ta ơiưgn ngươi óhgcn ếth gơiưn Sau tìh n:hi aV tyh nơưgi ca ý ônkgh an cũng
nháy Shni tôih Haó as uV v otrgn mt oc ol inưgơ ôkhng tgi m:t VT chỉ ai Cơ ar ?à
rogtn dò Shin Lâm.” Trm mặc tlá, iNg Vu mhtă ht đ:u mt
uic uv:i ngeh âmL tr v ,"A rồi..." cùng huc itn ơgniư ta igN gnũc
âthn biết." T"a tâm phất uV mt hSin ya:t mi,
ta “Ừm… ngòhp at r,i nnh ca óc ponhg gnás ít bên cúht này kgnôh đồng vn ưhgnn na đi, l,m chc cs iagn qua nogkh ahyt hồ b bức ũCgn chưa chna ta ôkhng ahcư không trời i?g t một có nogrt chm ánđo àl chừng pch, khhác thấy chỗ mc notgr nmă hty nhìn nhiều niogà v rti ấn nhất gũcn htrna thi ,đêm Ta
ta ,ig lúc óni boa ưtrc ngươi “Từ trôi ta lâu?” đã vi cúp hti gian qua đến
thuộc hc tri lung, cm ign va quen Sihn cigá Vu óc một t,ôhi ga,hon hty đây ngưt .nl nh này mi mngô uđ qau nh cgó rất uếim cm
êihpu hn iudê đốn Trong đó, tm cth nêl gtonr khc của nào ý mni cth tm gn oknhh lóe
táo, nóhcg tràn lại nình có sinh âhnt noàgi hnnì ácc uđ ghncó ra àotn óđ đờ, vừa nnahh uám cng cách mới th ,đy ếuim aus nmhì rưtc ganđ chảy khớp cơn ng,s đang th sau tỉnh mt htn đầy ta đất. đã ahnnh như Hn hn êbn inơ dn dần goanh, mới hty cl cảm học ơxngư v đó ar
bản đó, bản gì tlư như hắn quá y, óc uaq êtrn hồ ìtnhr hn õr h yn,à dường nào ưnghn mắt. kp Trong tm mặt” năc bóng gtn mặt ta nhnì không hnât ti nưgt hnnah b b hcn mở ó,đ thứ đang inl tđ tyh
ihcó nth phía gg.in vừa đến Lâm một igN nhưng av đó hon icư trận sau ngay ,ếntig ait nàng hnôkg lnê truyền nh từ iht
nió mđê Vu áqu có tếh Na có chhnê cxá ig lớn phi là nào nhg?kô “…Ngươi rồi lệch không?!” yv ếibt ơgnưi không hacn àv tm hniS: chhní
trước n ch đi nấp, túh ht tnrg hnư gđna Niơ ưdng iggn bây có lồ con kia ig n,kôgh ưnh óđ đã quái đây. gcnũ ir hkng
lại ih ca ln thở, oba chôn nh chp .kia tất ùvi mg nà,y chỉ hhann hơn, độ ct hơi đã Ngưhn gần ti hưn ágci hắn ,c bị vià cm gortn nh cả bóng
igng lòng irT như của nyag nùgb Gần av gNi nokhh hnôkg inhS! hắn: ồn aos dứt, khắc il n ạ, c?h! tgorn “Vu lin ào ngươi mLâ nh óin
t:ni cs ànrt giờ ơưnig g,ni hoàn yđ sgn âyb nghkô Ngải “Đừng ging toàn nghe âLm
s tth àm do il vy dự một nàgN úcl!
lưt ch im l hnp gi,ntế iv hniS Boa ch iNg ny,à gnl r?i tđ ir tiôh, ng Vu ,chtú đ đó uas aùđ at gtn gnươi qua tm ca ,hPi Lmâ, ênl gln lâu hn mới ngeh
uV hn:iS