Logo
Chương 28: Hồ Ly (2)

“Chà, rốt cuộc ngươi đã đói bao lâu rồi…” Hắn không nhịn được lẩm bẩm một câu.

Cô gái dường như đã hoàn toàn không nghe thấy âm thanh xung quanh, nàng nhanh chóng nhét thức ăn vào miệng, như muốn trực tiếp nhét thẳng vào dạ dày. Miệng nàng căng phồng, mỗi lần nhai đều trợn trừng mắt, Vu Sinh thậm chí lo lắng giây tiếp theo nàng sẽ nghẹn mà chết, nhưng nàng vẫn cố nuốt trôi thức ăn trong miệng, rồi ánh mắt lại rơi vào miếng bánh mì khác.

“Ngươi từ từ thôi, hít thở cho đều vào, ăn như vậy sẽ nghẹn chết,” Vu Sinh đành phải ngăn nàng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng mà nghiêm túc nói, “Được chưa? Hiểu chưa?”

ăn dự, biết, d tếh uq “Hồ ignơư Dù tv cưd nđg khác xuyên là cđ tonrg chgn Này ión ta mt nhiều ut đ,i nuốt vi các ũncg útch nũcg .hcó nió àl ânnh tm mh,n cuth oil đyâ hn,b làio chắc ca Lâm ăn ta óc cho cnũg của ht đu đơn h kèm ióN àyn lấy .cđ ynag ly phẩm ,gơưni ,c nhỉ?” tr iht tun do đng àl osa iđ ừng hkgôn thuộc kmi hct cdư ut,r để…” ar tộc’ vt, c ccá aóh rotgn ilo Ngải cth chd như hct axit insh
ónng il imhêng vơi yat li ãn.y cơn túc, àyn uV vào t, Ly mc gtrn tm hơn aĐ v ãđ mình, àov mới uaS nrth H ,đi ih,nS lần úcl t ikh ôc ìhnn nói, nương gơi đói Ly.” nàng H chỉ mt
nhất “Hả?” Sinh pk uV ahưc thời n.g phản
âtm độc. nth àl “…Đúng với bị trí…” hkó đ Nig ignươ có d iđ Lâm vực loài aos ưhngN thật ih vậy,” mc đó ir hT điều ui,h vn ncò nhiên li rgton này ?àny đột yth Nưiơg ãđ óhc
nàng đm rnTê liền hnh v xiết. at nưh t,m ikhn khôn l phúc nheo mt hk otgrn ra aus ngạc, đó chìm ayng
ngưi ,óc oas? ra àml àl inó ,đã để iđôu gơưni ôuđi iđ gì? Đã oSa utx tiếp tm hcc luyện aygn gkôhn c,h Này tu nhcg vy nâch hyucn năgn nếu bơi bên nhc soa? mà :ucâ với li ngyâ nyà đpá nũgc được hícn ngKôh hpi túch gnhôk ihk ìth ri mt kinh l li mt inh mLâ lại vt ut hcu vc khả cuộc ng,eh đựng d lắng thu igN vi như ưnig ginư cả rt ihun rồi
chp ãđ tp, chuyện t sẽ âby giải trước nhhì ig ngươi ơ,niưg nbê ìhTn na một t lát vi ta hỏi ítchh
s tnh ônghk đối thử la hntâ g,nàn Nig y,đ đã mt đó cho rt vẫn cho uênq nă yta lải at sau tốt kịp lý, m,ex nhắc nghe âLm an yth ihSn nhưng ý ohC ac đu li Vu một nhkôg ươnig ht không ađư cảm có hn nên nhi chtú liền ca nhgn nhưng câu: đnế va il sô đ ngiếm ăn tt giươ.n phương tonrg yàn thứ
k inhS sa?o hnti điu ut ào thành an ìth ly à:ny ln lắm lải Vu cắt inh h ynul ồn lại của gangn “Vậy li
ìm giá ,àny Vu n,glô nàng ,đ ra hSin li nbáh iđô của túi ,ngúđ mngiế bhná nhn đã nhỏ, ir ni cưđ mlà yàn ar éx nnìh lông của xé an như aưđ cl nưg,i rgnto clú nh không gnvà Vu vào ýqu li ngàn Sinh th éx och migến kim thành vgn nihk tch ct b htné chác miệng. về htc s mì gim mt éx gưhNn k aob gn.im ăn ahi im cs téhn ngưnh gtn toạc chế ó,ni ntá lại qua, chp ng cực vào bhán vi ni ưhn một
là ngôl cô trong ênB tay yl bảy ux, óc thể tm gnếim nhưng gôhkn at rối la.” at ib lại đôi,u chín iol đếm ,ióđ óc còn tm rngt h uđ ch ôs áus gũnc hctế một đ ps đuôi…
giươN ciu Lmâ ươign nhẫn. iGng hi v thể Ngi sự vn đắc óc vi,u cngù nghe rồi, iêkn đi.” ghnưn hin ĩd bt cđư không
nShi vẻ k sô đã được hcút dgn va ôc ôc d yâĐ Vu nửa od óin, tr ưađ nêl quái. ayt tbu cũng la ưhgnn bị mt nuch qua, mign i,l tm nên nâng
ngẫu at êhnin li gotnr tc noã hết Sinh! không…” sao không vọng oà ồn ri ngva m tđ cũng ânnh ca kph ncò gnđ hơn an ưgiNơ tĩnh, Vu mlà i:h gi y,v sao pl rtanh tnhha ưigơn vừa onà
ngưnơ énl hìnm cảm yđ nhn kỳ ch.út hồ ly ăn nìhn mt la hn đợi, đang Vu thể trong ging gciá òngl, din nhkôg cố Sihn áqiu đối hCó nôgh?k xuống v ca túc uđi gắng inmêhg hơn ếkhin ôs cô úgđn mong
cắn liền yl mt cô Đa ôc H la, kih táho sua nvg t! vội nưnơg nnh cn v gvnà hnt ng.ếim sô đa oba yl
H nuốt ly “Ta, nưc b.t nngươ đầu, cố hiểu…” sức ndùg ggn gật
hánb hắn iêtn bi ngotr óc ếmnig at chính thành ly nihu ,uyê h Vu tiên, sô chừng htáp thành hngcó gtonr nhiều nơưgn la ôc không?” sắp ìv ly hồ usa h hn ưign còn người, h ãđ yah cưp Ý cóh aoc thành đu, uhi nói hnhna H i,r Sinh tíhn ly hnơ h a,ik Là h itên sp nthàh nă migến ú?thc không? mì cô tm àl ?ôhgnk h nôgtr hơn Nếu nph hntí trước pnh l,à chút, họ nhi hóa phần một nếđ hơn, cưđ hết hn aty đcư nhhì mt àl ly
àvo cô H H ntê mm hmìn, đấy!” Ly, từ nương “Ta, Ly chỉ ,ưci t
ùd in,hm .vy tài kgônh il hngc vic S nói in là đến tht nưh nhiều r nyhcu gnũc đề gnaĩh quá chịu điên k my điu lm
vậy cl ênn iơgnư mêht umn btếi thấy cưĐ đủ ônghK ir, chgn..ă. òex ếht hnkôg àon. cho Vu xưng btếi có ncũg đầu, chẳng hô ưgniơ iv òcn nữa,” ihnS on tay, bụng ũncg
nH ùgnc suy hgĩn grton my Ngi iuc gọi y,gâi “Ngải m.Lâ anhhn lòng: chóng mâL
ìhnt ybâ giờ gì?!” ucc “…Bên nhìh ưiơgn âL:m gNi àl rt
aki. hnSi, gncù tay rơi thời v gếmin hná vào Vu mt Đồng ôs gnàn ngng al ônhgk cếil íahp uic cô
hinS il li yV Vu h đó sau ca nôgkh gh?ônk đ yl thể đối óc ếđn nhgn ihn ý ăn :ơưhnpg
cũng “…Gì gNi cơ? íb Lâm cui l:i cùng