Logo
Chương 44: Sắc hương vị đều vẹn toàn (2)

Vu Sinh lập tức bật cười, dường như đã sớm đoán được cảnh này, tiện tay cầm lấy bát đĩa trống đã đặt trên bàn trước đó, múc cho Ngải Lâm một phần cơm, thức ăn và canh thịt, đặt trước bức tranh dầu.

“Ta cũng đâu có nói muốn…” Ngải Lâm lẩm bẩm.

Vu Sinh thản nhiên nói: “Dù sao ngươi cũng không thể thật sự ăn, vậy thì càng không cần bận tâm đến nguyên liệu của mấy thứ này, phải không?”

Ngải Lâm nghĩ ngợi một chút, cảm thấy hình như có lý: “Phải, phải vậy sao?”

vci âyb đã…” nũcg ngox mt ãhy iđ uyChn sau ig phải tt ta nói, at đgan đầu tnh t,i tí đ này
g,ếitn hpin s t mâL b vừa Ngải li mb: quay lm xuống phức.” đắc ngưi bất tht tm vừa cửa dài thở ưnbg ch,C Sinh uV
ũngC ánd inđ cạnh k ngiươ mnà ph,i ohti hình yv xem ìht ?oas bên
ch dni iđ Ngải tranh. khung tiếng, mt TV tay ếccih Lâm giơ ovà
cm ta t thêm mt ôhm nói chógn Ta mt ir bàn c,uâ đã Ngải với i,r nay iđ ln nnê tạo du hỏi lên, ngàn ttiếh tm gnưiơ hơn túc,h đang il ,nă ìnhn nhiS thy đặt thnâ sơn at cnưg Vu im th bức tranh óc uam hco lên ìnmh il ,iđ “Vậy ht nữa…” mt Lâm trgno âthn giơưn
stu rằng tgr,n phết xong mt nếu còn hxcí ìth ươim iưmơ màl .du haưc cxú giây nm,h àl êhmt năm nmă e âyig s tth mhtê phc vụ Nió thường oxng mật mặc
óc ht t rcưt iuh, c hôkgn, Vy exm tín đcư TV nhiên chẳng as gơnưi tm
sát?” miáG
xem vậy Này, ngươi
áqu hncâ “Cũng gnig nhẹn.” kgnhô nhahn ayt
một này, bắt mìh.n v Sau uvi ign tiêu oiàh cùng ccu min v của thi hắn mhnì một đã kẻ uđ ngn sống inga il sái ml
nKôhg giống.”
nhìn li biết, thấy.” hgnkô không Ta at
oàv l! giản, có ưđc nhtâ biết mhtê mt tm s đây gngươ mặt igan ưhn mxe tàon mt âmL im b ý đó chtú aso phải chú niơ ùm có Ngi nơđ ònc đây mặt, trong nrgot có tháng, nb lạ! nhà, mặt àno ghnc hắn thi tm hn này igưn là nh vốn gn lạ gưngơ ahi nH óni crtư na ai hìt gôknh gngươ ru gần đó gtáhn màl óc
v thể inl ưg,ơnph bác àbn hncu nrêt dp iưgn pnh nd Vu bát đối ntg,iế tm nSih hgnôk ũcng dài ht đũa b .ăn tr ayqu
li cmơ đưc aih câu na không trước chuyên ch iưgn ăn nưgi chng, uncyh đ.ó Ba ikh quay gpihn đ v ca
asu cũ uđ ípah đã ta Ta b đi! aqyu vn còn âyđ y!nà va cửa quả tKế Ngải đặt at v ch đang nghe ơgiưN kêu n:l mLâ trên hn mau sổ
đang ni.ó vẻ yàb ưhn là gdná icư il uV nth gns đã ra lại nàgn đũa n,s tcrư gnđ Shni táb hnê,in ếTh hiện
nh:iS uV
yv os?a chC hcn
.tig nihS vừa gnim kih Vu keóh nghe, giật kgônh
na ngã bnáh cửa ar kia hgin ?gkhôn mt mặc hpc vụ thì ,uq uaS sổ thấy k nhìn kếp Vu ikh ưtghn ngày m.Lâ nbá v thm nggi giNươ c iv gànoi thần igN vi tư Sinh thế ignh
il Vu ngẩng t qgnu lờ ngoài sổ. ,nđi của tc ar phương irơ phớt nói đối nhnì Sinh ca đu v áco trnê
cũng h.ip “…À,
vn v tht thếti hánđ phương âtnh ihtết ngờ yâđ ưnghN hp điô lun áig Ngải li ếnđ hơn inó kế ãđ hto khi v hoạch pih din chưa với bnê thtáo rối uas tác hik hắn mLâ im nnê hắn đợi người êitu hia thảo rctư thân bàn onc l.i lnhi ghnkô đ uq civ này chuẩn thiết, y.v thân thân” yàn
“Vậy dễ Lâm được igN chút cũng ,m tm đng inưgơ đ,u ch thôi,” óni tth ir iơh vng chuyện, gật đó!” quên
crưt “Ồ, ac Lâm gnvà s cửa ngoài, k ta ra ôkghn iv đặt nhận khung Sinh đằng là đi Vu gđn idn ra, dy Cnhíh lên, mất,” gNi mc xa cht pih, htnra kai uênq
nói tm chú ahy .vc túch v yhc người Bt t ươing gôkhn v, ayt, chỉ đu tc nph ng ãđ óc đợi hay kp hnkôg ănc àon iđn đó, cm li ncò tm nihên dị itn cgũn việc cũng uâđ ưngi l tm định cm ưnơgg ht iđ nih nay nếđ xme ngyà rơi ,v chp ếpx chp đó, Hia achư nv l giờ ìmt õdi nuxg ngnh hnìm ngươi không ch xử trước… mt cahư pk sp htc óni là uđi có àl ac ngoài chính nđg gì lý ghnc yam, t unyhcê này tênr áco ra do có đây ln qnhua ynà v ncyuh ưahc xuất tra làm hgntư vậy đ t àl giám hi,tô t ý quảng đã gn,khô mt ht thường t cu ginươ tsá theo thì k sao gn i,r mót ngch cl nêvi ngiơư “Phải th hin nêb ý óđ nhà hámt ngươi
hkc itgnế tĩru. nh thở sau, nặng buông dài hKonh mt
tth đã ra kẻ hiơc hìnn là gn ưnig nghi nêTr ênhucy hơn mnih kia hcc y,àn ìth khí bằng a,n ngươi ra nếu ngnh ngcô hai etho sẽ ơưgin b nyàg đc,ư hpngi chuyên Lmâ tgn ưnơgi hơn. gưinơ htn yan cnh li pihng nữa iưng ihgn Đng nếđ “Có d chắn ngoài dõi nuih do cứ g,dn ìnhn ũngc Sn,ih qu mình cũng t gy.na đoán Ngi uV hic nhìn s hgkôn tc ra chắc sức ,vc
lời: ml chưa ri inđ pd được óđ oteh nêrt tb đầu bị lại nhiS uSa “Ngươi bao g?ì Chnu àbn ra dọn sao?” cột bát đaũ ìtm làm nàng mnu iếpt yên nhnì lâu, lgn Vu ngoài
sắp bông bt nnê àm pl och có ng khác,” nit năng mô cúh .ctrư byâ cưđ v s cho áođn ug ìtm usy n,uaq ovà mpé ênil kh ca iưng pxế oàn đến hnđ nhkgô cch óĐ tah,nr ưnnhg khung ct, mt mđi đây, chuyên ý tổ hncíh nối vẫn chỉ tm mági ra írt ai tghôn kết đgn mt da xcá Ngải va ohc phương chưa đã h àv ynuq vừa ngthư ni,ưgơ htT thi đến th rằng óc Lâm rt chính v ing agyn cv ó,in int áts àhnh gi nghiệp phán đó ưach d gĩnh ht àl ncò
đây ib nyà! ơgNiư sp b ?hôkng cột ếcht nêl tm lầu ìhnn hn Vu yX bao đi rồi ig ám num !gn ri gànn, at iêhun điện mắt ,hucny grnt tức ra lập at Sinh yâB pih