Logo
Chương 48: Cảnh trong gương (2)

Vu Sinh không biết những vết vặn vẹo, hư hại trên thân thể cái bóng khổng lồ kia rốt cuộc là do bị búp bê đánh hay vốn dĩ nó đã có hình thù như vậy – dù sao thì thứ này vốn dĩ đã có dáng vẻ khá khó hình dung.

Nhưng có một điều hắn có thể đoán được, búp bê và cái bóng khổng lồ tựa như có cánh kia cuối cùng hẳn là đã đồng quy vu tận.

Và ngay khi Vu Sinh muốn nhìn rõ thêm chi tiết, cảnh tượng trước mắt hắn bỗng chốc lại gợn sóng như mặt nước.

Mọi thứ sâu trong bóng tối chớp mắt vỡ tan, tiêu biến, bóng đêm dày đặc tựa tấm màn tức thì dâng lên, rồi lại rút dần về phía khung gương, trong nháy mắt, trước mắt Vu Sinh lại trở thành một tấm gương bình thường, phản chiếu cảnh tượng trong phòng.

hnư gơngư động, ưgt.n bt Tấm hcc liền gvn thể đúc vào bị
c ?ia ư? sao tận thcí chuyện đã ar hCn Pếh năc những xảy rctư ti yàn ika nCo thứ hn? ưggơn Cái là mt thực aik nhi iv úbp otngr đâu? hiện nđg il bpú ãđ gnób uyq từng hkng êb vu chtế là ar g?ì này, lồ kia s xuất tt notrg il hnà uiđ tượng bê
nnhêi rtcó din góc sửa chứ,” giy gnưt rntg hgĩn “Nhớ đã mt không ánd emo đi âmL ngưt đáp, gì ,c óc giơưn gasn Ngải iyg uđ cửa, gì óc áhnc ádn ri t c. cm “Chẳng nũcg bong ĩgh,n ,rgn àm tr ncò
hôgkn tyha Căn i,đ êyngun vn phòng h ấy. vẻ ádng
cuộc thứ g?ì rốt rồi là Vừa
Sihn á.unq ,này hnt Ngi ýk c ít àv Vu :đu tt, hắn chuyện v mâL ac gt nhất tR là
,iâyg nh ,ar m căn ynà. cửa như uQa òhpgn ta muốn ab nmh ahi úp đẩy nđáh lại
uahc đề lại ákch: nhĩg Vu hki đến tư, gnkhô mày mt Snih suy vn
ấy, tưởng bật đcư ctó xme đã tgn nth khi hếiut nghôk nCo ìnhn tm, sơn bti otnà nnàg phong t thấy Vu inếb thcế nhưng iNg nliê inSh đã hoàn n nhưng bc h pbú hiểu oàhn nt,oà đang kgôhn khác ytu ika Lâm, đến úbp tí htarn Nig àvng bê at mìk ámi vì li runyt nổi trong ôgnhk bị n niếch Lâm. hếT với êb ,soa du. nigg cno ikh hình iak gdn
uts àny Chủ câu âmL Sinh ãđ bị đi àlm biến. đường p mà tan Ngải liền Vu óin đ hco một
mình cynuh rất iv ôrgnt ho khụ, đ ơưigN nk?gôh tr hướng, đây!” go treo ta kéo hc b êtrn chính hai căn ngươi phòng trước Hn còn đành tưgn hn nhka thế li oàn nói “Khụ ưgng âyđ hnư gnúđ tiếng,
xme gkhun hSni ếkt tư, ưgnơg rntê ,cs ưt,ng khác yat tấm knôh.g đổi thử tlá sau, tchú nh ađư óc trầm nhìn uV ht kh nmu ươ,ngg chỗ vịn dgùn toáh hCc xuống
nhng tiếp ìhnm hk đã cảnh .tyh ri quỷ lnê năng hyt gì yd iv ưngt lti ãđ nhiều, những gì igao hmnã dị không quá mình s, l mấy hc hSin nay thấy mà òt av óC ac mạnh óc thứ không nhận do àyn cm li gưthn lên v htpi đáng Vu bt í,t úlc ngày s
kóh iuĐ trong nhrta bê mt búp chịu. nhếik hyt mc này uic ũncg úcht ngùc
mLâ nào, sát cẩn nhnì nth Ngải hnư àngn, gnôhk đang .ìg ta quan cúh ămhc idn điều Vu gin c đi il óin Sinh ũcgn
yauq chóng bcư quay nêihn ac, pkh trước người ngòph. qua lại ikh mắt náh lại, uđ khi v nH ăcn nhanh ltư ir phòng píah tđ ưhnng
uci lại ncgù nhận ,nl cũng ggnn hniu hn ấy. cửa hncá ácx hki ygài Sua
nhgKô có.”
á.pđ d od ghkôn igN ctúh âmL
khắp tay ca thấy sát hing qu đầu dn grotn cm k thn iơn, ưnh dần mnìh vn đứng nm òth ggnnư phòng nuqa iđn.ê cửa, uV hniS nhgi vào
tức rụt :li tht đgná mâL lập iNg ghNe c s.
ưgơin c nĐg ntưg nươig gưnt gknhô. không, nb ấn cảnh hay v có có sợ nió đáng xem tâm này ìg
nhé ra ôkhgn ưiơng nhìn ngđ kuhng đâu thò Lâm k gn àbn ?à negh cạnh, bnê ng ynrtu aT gn tếbi crtư gnhôk đi phải s:nag ìhhn mép đầu tarnh gnađ oas? “Ấy? ăn hki Vu ĩhtn giN khỏi chuyện Mất yth ir mxe inhS nli
là v lự, lại vô âhtn ninêh Vn t y. htếit ưt gádn
chy ếđn n,hmì xnug Nhưng uc pnhgò ăn. về gn nghòp rt ca nh àm đi kgnôh h,ngta
u.cc nhSi b iàv ht, nđàh Sau uV ln
lắm, rngôt ihnu hưn ếph hếp úpb ‘nhấn nưtg iph t,án chết và u đó đng aso mnà ,it gtrno hếtc ít,hc một ngươi ámi kôhg,n tmh sua tâm nơi phế có mt có átn rt búp “Vấn nh kph tm iđn đêm bét óđ ngươi b hcìm bn cno tay ct đề óc otàn gnôhk đ đá tm ơni c t,cíh ònc ênh,i thì bê tm h,ai tnrog b chân nơigư con áđ cíht àon ht là ùd có
àno ht cnh k dậy hiSn hkgôn d mhc bất Vu nhưng ưnig hnìn ângy li gươgn l,n đều aus óđ và õg vào gntư y, ngtr hơik n.a vài
nv không phòng cđ ưnh cũ, hề cnũg Đồ gương rognt tm đi. yhat
iNg ohc ial nói hnngư iơgNư iyg thì l,i ìg không àv ,iếtb mình đâu…” người tgnơư âLm đ,p “Ta làm c ta gniơư ta tr ơgiưn nhìn óc ếtib tr
cửa hcua i.l nhiS gnđó mày, uV òhpgn
gương ưcđ nêli Lâm hnC trong có tượng ếđn il không? Ngải quan igh