Logo
Chương 58: Những ngày chung sống cùng búp bê (2)

Vu Sinh bĩu môi, xách Ngải Lâm vào bếp, tiện tay đặt nàng lên bệ cửa sổ, rồi quay người mở tủ lạnh, kiểm tra nguyên liệu cho bữa tối.

Bóng dáng Hồ Ly lại hiện lên trong đầu hắn – khoảnh khắc nhìn thấy thức ăn, hắn không khỏi nhớ đến thiếu nữ yêu hồ đang ngồi xổm trong phế tích miếu hoang, ngậm một mảnh lá rau nát, xa xa đối mắt với mình.

Nàng vẫn còn đói.

Vu Sinh mím môi, cố nén bao suy nghĩ trong lòng, lấy ra chỗ thịt hầm và hai chiếc bánh bao còn lại từ buổi sáng.

il igN ing ia Vu người, lò bệ c s, angđ ôm lúc àyn hìnn ca ếbp hắn dựa nói hia rênt ni,Sh ếgh gấu voà rt bgnô Lâm ngn li nhgôk nào.
thể tch thừa un yna nă cohá iT hâm cứ itn là .ưđc bao, cthú bánh kmè nngó nă
vi đang ti il yv ct Lâm ơiNgư gngn iNg đi tm mang ngeh th: xme mt đầu, hoảng htoe v đ!u?â lập tia
suy cưđ nhSi h.mõn kgôhn ma,n bước uq hắn nòlg Vu hnĩg nrogt iđô nmiê đường, av tcúh hn phào il ntêr thở đã n thực đã kìm ùd ynê nghưn iđ na, ro aso
vy thì “Ồ, tốt.”
môn cũng nghkô ca óđ chán May đến àt thế. ,tahy
mt lạnh này nmig từ oang lúc ãđ gơin tủ Cái hgn hn giây! oang mở ghnkô
miù không nhôkg ơgưin Ồ, thú nấu. tb oàx oSa yám
Khtá mi gkôhn nh iv cuc s iđ mt póh hnm thể knghô mc thgnư ếbit s uty vn rt đó vn đối nếđ àl ‘Hung inưgơ Lâm iph hct ugny yt,h Ta trước: õr Ngi chắn thể àno, âlu, qua đó vỡ mình phá hcc oab ngl hgnKô ta gưnhn người tếc.h có hiểm, cm rt thứ pó,h
đến cửa áo, nháb àv ytha ir my yl nm yqu .hơi nbhá mì goxn vào ayt hcn,hí nqu tay túi nắm ,áo mi hgnĩ ếnmig thí tm hént yàn têhm cưtr ,nig cửa, Hn lúc hn ànhgn lại
gi chú Đến đu mặt ngnưh v, không Vu dở nuaq lần căn c,iư tuy ht av lần ta đ mâL, vừa sêui qáiu xa ăn m có hcók cũng s ca “Đừng cv iànog ar mi d ,l đu,â ión uam đu chút tchú sát ý đnư,g vẻ Ngải từ âuđ đnế nhiS ca dở m,tâ ovà gnht óc ihp cnăg chút tế,h nhà nhỏ ta này trư.c iơr Yên oàn
cùgn cui hĩnt. nêy gii hếT cnũg
rồi gnàn vài giây, chỉ tm Nnhgư gt.ếin giận ht ct dài
ưgnd lên násg yuqa ekh èbn nlhí Vu gnđ t uđ íhap ánhđ đen nnìh ánh hán ra ớt. oél nith ưnh đó, ms tím về kín nhận ,Shin mt ntg bên nưh cm iha trên iht thuê tđ đ giáp gii n nìhn cạnh, aSu kẻ yếu uàm tm
hKnho ckh chợt sau hn đẩy ri ãđ trong cảm nùrg cửa, nmìh, nòlg đó— yht
chút nghi “nhưng iãg óđ Lâm t đ óc tcrư igN hnl nv il ta trong .àm được h,tôi , gãi o,hc ,tóc nă còn hnui yth
iư.c bt nShi Vu
cháo xem một hkc cũng ũgnc gì ?à tcúh ud khắc có ic ngươi .cưđ Vậy hya con chẳng tm lấy nấu c thì hc ánđg gnbô uđêi hôit cả, “Ngươi hoa đ,i
hniS Vu cắn yđ t ra. cửa nrăg, t
nih b iNg đáp âmL vi, ìhbn exm đô Ngải Vu trngo tối ingtế nohgt yên ac trên it bình, Ba m.Lâ uqa nthh ctú mhip và nSih thị vị thỉnh việc phẩm ìth nhgêmi oghnt tôir p,mhi ăn, nigư il grnto về li
ngếit sập tđ đóng tm mr Hn c.a lại ,cbư ntg một lùi
hpi cũng chứ… hầm sự phải iđ asu óin ar, hc? sn đy nhnì cgnũ inbế il tđ tht iác buổi btá ‘đặc nghkô nó ônghk Mà l,i hìbn óđ tTh nhiên htt thường iơưng orgnt nói s nsg aKi sáng chế khi
tgnh đng nđag bc t một ntúg ax, gnnó êtnr nid đen lên ókih ếhnic nng đâm cổ xa cokhá đgna xì bốc pgái iơh pih đt kẻ pasm,la cằn tn,ih nhig kịt cnhá rtên hỏng còn it grnto gđna ,tm tay, cửa tM ónng pági riơ at aty niog iưl óđ iha tM gniư giơ bộ nqu ùgnv thnuy đối áo tâhn giao oad tđ ànot hai nhg mình lc ập gếnit nihên ùbng tm lên chciế yl àvo gpư.nhơ hực. iđ rtnag, Gói đi đ.u khô aunh
him ‘người về s Sinh nhưng chết, không còn yhunêc ,at ,uđ tiện ngươi ta ta sẽ Vu hyt gynu iđ nôm nđế mà ý “Ta ytù cái ta cm mìt ,inó họ.” gnôhk ch ni,gươ num hui iđ những s mih, cl mìt at mạo mtì
shc uci btá aob gncũ còn lau il gcùn ăn ,s chs trong chút ngdù ăn uaq, uV cả Sinh rt thịt ếđn bhán aB knôgh b ábt. vnàh gnay sót yn,à ưcn
má irơ itpế yđ óNi nó. óc aus hn từ ca ãđ thật, áhcn nh d nl voà chtú inl trước với ynà thc trc ar qu ,vc
ta ir ngươi hp vậy. nnhì tir goinà il xoay đường ta muốn hôgkn, nêB thì it ps ưcđ hKôgn phải ôhit ,đi
xy hpi đúng onà khỏi chuyện "ngcô nc đim im meX có d rồi là đcư phát cho kích àhn ca nôkhg tm vc n,l d ,ar hnác hip cần đó àvo ayH là ncă thời vià h?đn đặc bcư icv a?c óđ ar ar, điều rơi oàv ùth gănn" lẽ htn ac nki m thể óc mt
nhớ, m ar t,t ogxn vy Nhất yv ac !đã gnoài iđ ihp trước ra nhìn cn thận… thì đnh đừng ngoài hiP ar iơưng ngoài “Ồ, y!gna
với nhẹ gnv r, boa nhàng hết hp ca. uâl nãg thị c bóng nưi,g ir câhn trcư cno Hắn bước đy auq hcgn hn êuis đi đnế ãđ
mt aT ar noxg tni ,ếpb áo hcu.nyế ăn nàog,i hpngò Sinh nhà ginm Lâm. nd aSu vi giàon thay nuq dp ar Vu nói hik gNi
m ,cúht li ngrt cn thêm hnìt mt bên crTư keh mt ngoài. rộng sát m iêtn hở, unqa hnhì đó sau
mt ca ìnmh áci lạnh lớn lnh “Chà, ùdgn ngươi ngươi nyà s?oa đ!y tM tủ tth thế ln t
không c rt ôm bông :ếhg âLm ct lại thì li, giN lp ngKhô ngồi gấu rt ión óin
ir àny nàto .t mc tr câu vi hắn ln nigư ra igác tuy àgnoi nhôkg nnâh nhưng thận”, nói đó Đã âlu tm nhtưg óin âcu ai cn gnu óin cũng hkgnô nhảm, hnìb
túc.” “Ta ncũg êihmng
aT !đy hêmign tcú nói
aT hồi s isnh.
hSn:i uV “...?”
hâtn “Mẫu h ìg th?ế gưinơ
khi Sua h,ơi ưbc li mới thở xác ra àn.h hi ikh u,lâ nnh àpoh nh một
hiu Nig Lâm a.r
Niưgơ nhnúg ưctr ếđn ngươi hcà bồn nhiS nhịn ra r:a ngươi không cuối coh giờ céhn xchá gnh!ôk uV igN ybâ gkn!ôh màu, at Ta vào itn nưc th Lmâ cđư yl tin ngũc n,a phai nùgc đây
thể n.yà căn hki rời gcũn nghưN không hàn viễn thế nĩvh vì àm không
cần rntgo ngay.” aum t hêmt iol nió, hnSi một lạnh, Vu tc “Ta ít,” không ht đi ăn
hgcn nuhcêy hcác mnhó lại gđn “Nói thành ph têhm hãy đi, ccáh im.h vực n,yà mo gornt nêli người iv d iưngơ hĩgn tìm lc tth, khác
l hận bị ,góns ov gnl ếpb ih đó bn hm và na go voà uV đu nu hln phtú t tĐ Sinh ,cáoh namg oàv aus bt iNg àv lấy aus mLâ oab chuẩn t òl iv ,rn ánbh đã ìv tth
rntg t,m hnìn gdưn tức óc igN uV như gin chút âmL Snhi.