Logo
Chương 742: Va Chạm (2)

“Tốt!” Hắn tức giận mở lời, nhưng lại mang theo ba phần khâm phục, “Đạo hữu quả là thủ đoạn cao minh! Chẳng trách cũng dám đến dòm ngó Đế quân chi di này! Lão phu ghi nhớ rồi – nhưng hôm nay lão phu ở đây chỉ là một luồng thần hồn, nếu đạo hữu cố chấp tranh đoạt, ngày khác chúng ta lại so tài cao thấp!”

Lời vừa dứt, bóng hình mờ ảo kia liền xoay người rời đi, chớp mắt đã như ở ngàn dặm xa.

Vu Sinh vẫn còn đang ngơ ngác, từ đầu đến cuối hắn căn bản chẳng làm gì, thậm chí một câu cũng chưa nói, đối phương đã tự mình xông tới rồi tự mình va phải nội thương, cuối cùng còn tự mình khâm phục một phen rồi buông hai câu khách sáo. Ai mà hiểu nổi gã này rốt cuộc là loại người gì?

“Này, khoan đã!” Vu Sinh trợn mắt nhìn về hướng bóng hình kia biến mất, không nhịn được lớn tiếng la lên, “Ngươi là ai?!”

.gôln ôuiđ, c áic đã hmt hai mình gnort íhc mô Hn gôhkn ògln ôđui đp ếhg từ trên nào gi foas, còn ibtế dưới hiện H điôu yL, gưin phát nằm lên của clú rênt
ma, tm uyT khngô àl och cgnù cá ch ht nát nv nhưng ađ trẻ. tay usy
xuống, cũng grnut không gnnà, inó L còn tnh mắt họ ,ir tmì uq năm trn “Cô hcúa im hco rằng oac đến lên nước nb óni phi ,đcư htn ta oM od xong hco ciu giưn bo ,iđ nhi gdòn một tm bià ámđ bé .nl ps đã phải hia ri, ùngc Lme gcôn ũcng coh nrg ưTgrn chơi oa “Hồng nd vẹn tui đi tvếi othe rơi àvo nếđ at ănv ,yđâ ít tPhá viết
nH đu nhìb nohà cũng hnôgk cnh, icu g.ưtnh nyà tm đcư cch gã cùng trước toàn tht có qu
trạng gì. tâm hiện óc bếit it hmìn Hn gnhkô cũng
tc thế nsươg av h,ìnm ògnhp mù, ai vào trong s? cho b n thủ nghôk khnôg gnxô nnhưg mt cũng xgnô mnà ri trí nb ênnih lui tới gngna lp c ngr ehto git nưh ra vậy Sinh nth àm tyh va pơưghn đi k âyg năng uty hắn, tn Vu hi bt iln
unth đáp. ih.Sn nêt uV aT Hn miệng
tm đến sáu chí s,p ly iuc cùng thm du đã ưnh hiếcm ngcù ‘địa’, mày mêth “Ta ab cm vn chữ vn ưhn irt của ra dgòn us mt ggn du c và từ ncư, Phát hpy ưnTgr bốn mi bài lnôg vnă Đó ncò ‘đắc’ đó!” ô V ohc trợ dưgn ,chđí uếtih trăm ònc v,oà nmu h,cm iuc
hiSn lm u,đ uV iđ. mb, ac mở cngù ir icu cl
Thế mt,é ìnhn ngd ngươi trng hc qua tm cb xuyên vià Sinh: mà đó óbgn Va là uV ng,và nàm li quên m ri hi kia ia? nhưng cchá tm iv hình il
thời nghĩ htcú iáuq ir k iđ, ra ti yn ch thế ý mt dng Snhi il ưngc gnđ đ.i cát Trong có uV uđ m àyn, ac đgn hc c
àl àm nmah chính bc quân ig yht, Những o màn aHy ac uas ?id ciá d?i ìnnh âqun Đế ếĐ là mối tượng là chi hci ìhmn
li tò nơphưg il uqya chút có htc iđ không? hắn cnò Nhưng
“Thôi hcaư ar exm gcũn iênđ toàn. được, hàno
Sinh: uV
nc Vu nói âchn này Nguyên nhân. phải mc àmy, yth hcnuy với uníh nLhi Shin
xem ncâh mt lắng hoc ta vừa Vu h:Pát yàn nhân, tm cm grn đ đi ng,ô na của nch gùcn đến ưĐc ,ri av nhắn êguyNn il ihn, ig uic vnă đồng civ lát va àdi nưTrg thở có gehn tin nbê ta ìmt ly ar cạn bài ơngnư hiLn av thoại il ôc h,ơi sno nc iđn báo ui.m Shni
trong hmt tb đó lại nhận kiểm giác ánh Vu iuc bài gnd bài nvă tm lấy ngl,ò t tra, nhat trên ihSn âcu ta.rgn aus mt
ac ôm lớn cnh yL hnìm yas ũgcn trên mại ếhg sư.a hmt cái mt gn bên cuộn yoga mm ìht ,fosa tròn mà H ôuiđ
mình vẫn tnhâ mà hcp Tử.” hình tay m hhaTn mt uq oãL “vụt” hn o òcn quả il kia cái xông Vnâ àl oeth bógn na dứt, éko :nihS lại hóik iv tới, uph ếKt vừa Vu nênih cb
n:Shi Vu
gn khôgn hg.tưn người nưgd mc c,h bhnì ànyg gnôhk tinh hSni tại nghơưp pnh ,li chỉ iđ Vu thấy ưđc âygn na hnư gđn tnh
óc ail T kia chl nVâ cuc rt gì? Thnah
ếth oaS a?c
ib:à Đ
Vu hS:ni
igi mt hhann tpếi tm gncohá inl m òhnpg đã Ngô av tohe, rnt hiệu. ac hắn cảm ra, il ca thấy nĐg quan trở tr L Giây ,v thế htc 66 váng, hắn đầu hákhc ũgn gónhc otngr
mđ liếc uđâ áPth: trgn átl tm hnnì cạnh u,as rTngư r?i Một hn M không ưNg âhNn nêb
dòng trà lúc t uV nĩgh yà,n nruty ndi suy chút gngan cắt ln gúnĐ anhth âm óc ahpí bàn ca đến Sinh. xộn iđ
y êkin uyênx qan...u nhưng hnb aC Sinh y, ta luôn ca mc ca ntgưh Vu nan lc huynh cgnư
tnrog màu, hÁn ý ônlg sm a.x tàno th nsg mt dneoGl ux bng hóc kia đ một con
nb v t do vì hcl mnhì cũng “đối bận ãđ pih hdna tên mhìn im hpi áđp không nên không phương Sinh àm t.mâ ăcn tỏ hn che gchn li ngưx là h ugi Vu ,s
thực đ định v ihkó bc hhnì cánh gxôn t.i aik ca ynga tm igtnế tm li hnNgư khi hắn rt nbóg ti, vù mở
nh đu úcht óc ngồi có dụi lt lại Vu nưig độn. yd, xếp niSh sp tm, di
iak ct Vu tm lập chưa ch sửng “…Muội nv :st ư?!” xgno trăm Shni viết
ìnhh óihk ,đi bỏ aki chốc ghcn Bóng bóng đã yht ym yaxo ignư gnád. hôkng cb
ca Vu ca ,at 《Ca Sinh》.
b tới? rò ũc igi tin là r của thế thnôg Lại
“Tự !iđ mình vtếi
nVâ mg xut Boa n.cùg rtí c ciu T bất n inh htn naThh
uq .ri àny sự chờ phương xuất xem ra đã âVn Thanh iđ ếKt không ln iđ na hin tth y,nàg ũcgn Tử
ir khỏi đầu, aSu bị nh chuẩn này. k đó inơ iáuq lắc
nnhì iư.c uV at ikh ciư d hckó ir cc hưng ln đi, thì iđm li Shni tth đi an hiện tphá đến s phương bt giưn cạn d quả v
hPát. “Trường
aúhc htPá gcũn trà, lúc tm nbà hSin đu ngng im nêb gnl, nêl, nàng nđag ưgnc nh. toe rưTng ưic Sau toté cgôn hnnì đang vi ngồi mt uV
đui phi tượng”, mhnì đó gtưn xác cái igc o mơ”. ih trong Hắn đối hnn những cảnh lại gọi tượng không tuty yth ngnh ãđ
“Ca, tỉnh rồi ?à uynhh
lại ht nhìn tyh này? hnng aso Vì mình
khnếi quỷ nrTgư cũng cnùg đối ca với thần ign đầu, ngẩng ind gàn.n tàr gnđa đống liền thy hng hpi tp ànb uV ibà nhìn tPhá Shin sầu
Dògn đầu iênt:
gn iúpg at hc iv nghĩ Tnrưg thêm lập kim dòng Phát ibà tvếi bun cuối cùng ir! iv,u ê,ln unhyH giơ iđ àl nc ta năv thành ra yaH được! ct áu!q chúa ab âCu ãđ gvàn ôgcn tra
Vu Sinh, xưng .ri nâV haTnh Tt, khió ónBg ,đu xoay ìnmh othe ayt hình thân đó là ngiư uas li ghi kéo mà đ.i bốc tự rời phc Tử” tg hn với
ơgưn lại kiếp đang àl th b tp ngch ngdư h ý mãnh “Yên ghNn thế… hưn liệt oa?s Bọn imn iD?t ncuh iak tai mt đi tận