Logo
Chương 814: Hối Ám Âm Ảnh (2)

"...Nếu cũng là để giải quyết 'ẩn họa' Hối Ám Thiên Sứ để lại thì sao?" Huyền Triệt cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi cất lời với vẻ mặt ngưng trọng... ít nhất là trên phần mặt không bị tê, "Ẩn Tu Hội hành sự quỷ quyệt âm hiểm, lại giáo lý cực đoan, đối với người dị giáo xưa nay không hề có đạo đức và tín nghĩa. Một người từng trải qua sóng gió lớn như Vân Thanh Tử không thể nào không nhìn ra điểm này, sự hợp tác giữa hai bên bọn họ đại khái cũng không mấy 'thành khẩn', cho nên Vân Thanh Tử khẳng định vẫn phải nghĩ cách khác để giải quyết vấn đề trên người mình."

“Đế Quân Chi Di kia, có lẽ là một đạo chú pháp có thể khai thiên phá địa, một thần binh trảm thời liệt không, thậm chí là một pháp khí có thể đảo quả vi nhân. Nếu không phải như vậy, nó cũng không gánh nổi danh xưng này — Vân Thanh Tử hẳn là muốn mượn uy năng của nó để triệt để giải quyết ẩn họa còn sót lại từ trận chiến năm xưa với Hối Ám Thiên Sứ.”

định có ơđn tipế cưđ li thực hnc ânV lẽ ếnđ Vu mà hợp àv T hêinT hntì trên S sau xác mlà để như nhkgô “Cho oiga syu điều thoáng Vậy hincế tm a,ny đoán phi ysu tiếp theo Huyền vn tni năm n uđ ýl. gin ênn kỳ hnhcí nnghư gcũn emx ìhnt goilc trước mc iv gcũn ánođ cht yv, cáx hcng osa hp ưnh hngu nti ah để tcr có knhôg im ytu iH nhưng ngd uSy xây hcngú Sinh nôgkh ãđ Ám irTt này.” ngàn ac nahTh tyh n:h ,ìg t,hc đ lớn’. đ ta xét, nil bằng suy
iph chưa vô hoet ch sao i,r b uHyn nìhn ra vậy ưcđ kh hán at tỏ lần li: bản tr uV Li Ho thôi, ,td gnnă hc Ám gănn nhếki lâu, ca ngyêuN thức... Lạc’ nhhtà nh,gĩ và nih S rnhT aT tm Hi nv ùd .hđc Ta huấn S ar không mắt nyuhh chú im ôkngh gây cổ chính va tTir liền Try nhiệm hnoà chứng luyện mt ‘Thiên tng đã giờ nêu cũgn iêhnT ămhc này ,nh Trc hắn
phát ncũg đ,ó Hối tích.” ca để li h iơn S thiên vi nâV s đa phần gyn.a tương tv ngnh cp thm lớn, trường sắc, Suy tm óđ, t íhc lớn àv ‘di óđ hctế d Thanh tb Ám nlu ta đ ôm nưtgh ncếhi kmè T ihk ht uđ nnh từ hiện ht Nhưng là nêThi ra ưngt có quy nhôgk ti biến iđ niưg cái aus
đó khi thường Lạp rngát nó nhkah mt cht tv theo ếichu nh Hi bố, ngcũ An tàn ntogr ub ig cl àm mn hik là àih, óc pah id giN Tp Lp. mt thanh ưđc ngnhư bằng d quỷ hgnôk l, lgưn hítn Ẩn phân thể óđ uyt nnăg nih htế nl ápth tC thể Hài là sự thấy, gayn n.gai kmè nv uqhan êl phóng c gkhn ,nvog ôv nxgu gũnc nnìh óc hKi tọa lc Có và ãđ òcn gưln s đcư An để nơi rọi ònc Tp áhnkog tir, uT ig, ưntg mt l àl dị trời. hty Ngải tử lại sau vật’ Vô ‘thiên npg tchíh
s,ao đi k yttu ,S này thập htn ó,ni hếc đến sao uV uht óc Tnihê ôgknh yếcunh onà s iShn tb loại iđ auq cưb ùd rgnt àny. hik liên gì,” mÁ Nuế là phó đó tht đến cgũn ơc nuqa Vy aqnu yv với tv nhôkg tith Hối nhất mối đi một ht cũng hinên uchyn thể xme nhma áob b tnhì iuqá
thời óđ mi Vân auq “Ngươi y.v at Nếu htì đi hĩng ãđ dẹp thpá mex tsó uêit rtên ?aso ngưi ,il àm một thật một ũcgn chút, àl hiện, bên s luâ nưh đó li ,v ac iang sạch ùd đã nói thường ig gnuH nhiên s, chu nmu tưnrg nhi sạch ig ưtcr, cnh nòc cũng Huny nơi s s. ysu hco thể àl óc o.nà để gì chưa ànng Tử tm hn dn của nch hưn trôi inhếc lỗi gnyà hgôkn nmha nChyu tós ban chc nếu oàn đầu ogàin tán tuyệt gh.n.t. nh ta ht tiên ãđ khnôg gnôht ănm ìtm óc ,vy èb đnế óc óđ đưc bị đó h còn ct chc Thanh đến th íkh Nhưng itTr
cút không vi tm chút, sức étx aT nió, “Sự ra, thì, thể không nc nhgt nhgĩ khả yrT tni giu enhg S Hối nThêi hiện hC có, thông ygnu tm được gnhn hiểm yus ý ư,gnơi t v S uhi mÁ kih gnôhk nói mt uinh. irTt yx lớn,” àl ra ênThi nói che d thì gênhim ngăn nhưng vậy nh uq ac hết Huyền .y.à.n Lc
khi qua S cmh ysu Nói đã aki nếđ bao Vân cnùg, hn Hi đó usa đã hco tiếp rtná liền nghĩ ,S lại yv T trán đây, một ,úcth gdn m,ăn âuđ? nhêTi nhi :il chm iNó S gi tth uến hiênT hắn agnđ s na li ‘Thiên Thhna nơH ig ãđ Ám n?oà ănm êiuhn
đến xa?” bao ànhH úTh Snih Tch? uhín không “Từ thin Vu đây gần yàm, kh óđ ưgin
akhi tài .ý.l. nhaqu chỉ i.l rãi đó các tm e óc :li đó người phá tm m Li gin măn rõ il ùm óc nhưng nhgkô àno trước inơ àngn óc hTc với trầm đim miág trạm tìh asu àm đn tiêu vẫn sơ uaqn hu Thú bản hnti nhc đạo lát quân, óc năm nith tihn úhT iv tuy á,st sở, nòc tí .k .tôih rng v hành ntrgo lưu óđng cđh gànn hcm ích liệt số kịch T tm ngâm, tTir gncư liệu ginư ođn àyn hctu Thc, đơn guxn nihcế măn về Ngoài nơi v àvi qu chc àncg Tnhah tm Huyền âVn là hành gôkhn rưct giai nôkgh ihtn hntàh nngă ơc aogi
Huyền ưigơn hpc chp mt: ritT Ý à.l..
không,” ir măn nnìh uêti Ám nâhc uđ d Tcr “chính nThiê Thanh đ il, i.r “Liệu Trịnh có đã này Biết h?ngt đã nhân, iTtr diệt iH li Vnâ năng S bị mở nh triệt đâu Sinh, aik Vu T ngẩng là kh uHny đó do àv gNyêun Ho nhìn
gnưt vc S Cần vc Hi tình iul ếnu niágg ,S n,hgk àno tm nhiễm nói, Hi nmă S. nht mt trước éhpc niThê đi s iH ngnh gưln hik ech unế knhgô gmênhi thể d nơi húT hgcn âhpn lui htt õr âlm đó, ngàn năm êTinh Thiên mht dị kiến nhtĩ Có ô àti Ám gtrưn vài sẽ Ám hin kèm tnưg nênih S âyđ àml óđ thể xuất măn d l tnih mÁ t v ó.đ iH hnc “Động thất àm inhTê iug, hTc đó S “Đặc ra những thật ulư yuq m,i Hi txu iv mt nhi chc uêsi namh Ám ihn khi đó it tích ênhTi ig nhug ln này, Snhi nghị vy nvgo ,ln tử Cục àl gih ukh mÁ mô ích đã cnũg Vu đặc s
này Tịch bất ô gtưn tM nàgn thường, inht inh hécp không?” lm hgi các húT vc về trước...” huk nhuí có ămn nngà nmă nào tự mb, mô hnt mày quy nmhi êhnni ctrư, lớn iShn Mt Vu