Logo
Chương 828: Ác Triệu lâm cận (2)

Nguyên Linh chân nhân thần sắc ngưng trọng, ánh mắt ngài vượt qua Thiên Cơ chân nhân, xuyên qua mái điện và vòm đại trận của Thiên Phong Linh Sơn, tựa như đang nhìn về tinh không mênh mông ngoài hành tinh.

Một cảm giác hiểm nguy kinh hoàng, vô hình vô ảnh, đang bao trùm lấy Thái Hư Tinh. Nó không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng trong linh giác của người tu hành, cảm giác bất an mà bóng tối ấy mang lại đã đậm đặc như mực, tựa như muốn nuốt chửng cả hành tinh.

Nguyên Linh chân nhân không thể nói rõ đó là thứ gì, nhưng ông cảm thấy... chỉ một Vân Thanh Tử phát cuồng vẫn chưa thể mang đến "bóng tối" quỷ dị như vậy, dù có thêm một đám ngoại đạo tà giáo với ý đồ khó lường cũng không đủ.

nó nó xuống xin Một của niưg Cơ gôhnk có thể at onc nanh mặt rít đây. lúc khàn hhíct lại răng hề nrêt hcm một khàn: ngơưi onà nghe t được. k ac cảm inhT nhn thấy, giải Du gn inó khuôn bất ,bi biết àl lý s,ua Ác àX tynru ml il yah ar nmh iTru tự kinh lm lâu có mi giọng hnp xúc Sao cái ưign miệng hci nguyện
êln Vi ưgơin gnxu cách shni ortng b mt từ iuếh lng Xà gưiơn cyâ ơl nhất nuhg chẳng nchgú nó, xngu mxe gnt óc ngủ uD nhìn cÁ sao ctrư Cơ, nình đây ngũc thp gnt ca những thấp đày áp hpn lĩnh aT Triệu nrt aưhc trên gxun t này, mhc qahun oca bị .gì ứng ng,ưiơ thấy li il vn mắt niTh yuế nb tư chậm đ h mké ngúch dưới, đến tv tc ,k này?”
glun nhiên nl bi rt ihk" bi i,l nối ontgr còn hnư của trọng đột Xà vô luâ clú nếgti cùng đá" av knghô hiC nguồn ưctr thứ ơC một gnàn bới gnd óc guln hnt nmh ình,m c hồ nex cg, tung àl t k ghép bình và phải cưđ ôgnkh nhìn tĩnh, ich .nngà im m.t rõ đu lm thể chi những g,tun hic nên ym cái
yv? hưn ihk trong soa của đầu lại My “V-vì lp Xà ct rụt àov ión áci :nr
nkhôg ãlo bhn vt tm gắng trng ơnnưg! đ ikh thò nưh đầu ìmhn, ra c mt đây đã ơC của khi rtnò ixu nc ox hư!ca “Ngươi da ri, hả, kih có b oLã ob nr gnnơư bitế àX mắt đến xgun cđư đ,á nìhn b iác cuộn gđn yđà vệ
ôhn!gk uxn kẻ ciá eghN ,ia ht !noã Đổi iĐ đi aum hco ngu ngma “Nguyên ta! mt ãon này gNuêny Bt k !yâđ nugx k hyt Linh! tm Hạc!
yb Trụ cuộn ng đnag xích óc nihu ng say với đại ihn,T Du đó, nuq Ma àx cây tênr Tác" Trấn cÁ d xiềng os nh kỳ mhnì đnga êuY nơh cái Một Thạch ưsa. trên người "hnK anuhq htân tm rnêt iurT con uđ
“Có ch.
...
Xà ot Hi l h...ìT ngơ nhnì t cầu đá uq mt: crtư khổng t.m àngn sau, lâu ngl t gnn oas ?hc ơl im m
ta huc?ny soa bt tđ C nhiên ưinơg ìtm
anhg ón mg bya aM Gyâi li rnT nlê hran iig cao tli trên ir nnêhi đá uc gây hkc phản túv phía ar ng trụ, lát yxoa ênl dng Ta ,mnìh vi ,usa động: thạch àv từ nêiL quả đt th
óc suốt nhk tuệ’ gađn ihsn àl vị.” rất ưcđ ươ..ig.n aT tv hngn chán, m,ò ũgcn àm tinh irã gn ást sp ưNơgi otrgn tátoh lâu tiu rênt gn. cá ihns ta k hiTn hcm cư,i vốn trìhn tm “Vì hpn Triệu yb cảm mong ếđn ôh,kgn Ác hé tr cầu óc ac mm sắp thích k xuống, ruti rít nhn như uqá itnh r,i biết gi ,mign đó, iđ tò cđư àgny vt tựa cầu Du mnàh ágnig quan hút này
boá mật iưgnơ óc yV gôhkn?
cn có nL tiên, hiu nói Du Triệu ý uđ ìg. cÁ ocn được iưgn mà Tinh li
“...” Ác Triệu uD nihT:
cếuih uD vẻ con mắt, icg, nágd ànhog úcl bảy m git ca nph tm cÁ cái Tinh. thi nth nhki nb ìnhm Đại cùng nđg ưmi Triệu uđ
là R.t.. g?ì ucc th đó
màl khi cũng mắng tghnư émn ncgũ xin động hn chửi xuống noag ếting .vy ynà đyá gNnyêu noag tr phi ưdi ,cH s genh ynà nt hc do àm ta nêyux không ht ngươi âđy tyh ngươi ,đyâ ơưNgi ơnưig iđô cu trước hn
khni Ác Tinh cưi người. hátp ra Du tếgin nhkà ruiT àhnk
nhn cm hgcưn thể ông i.l.. đã ac mc nmô nh nhận bốn ếNu vậy ir. ũgcn đi ,cưđ áiph nmô còn có ưcđ thì đã
hmèt mt gnch .ón ý đ ia Nhưng đến
huiếc m lên, ta rngt c bgn lay bay àx gn"ăr ra. đnế hiK đi dn trợn đá sắc nhe phương, ch ý li đá tk ìnnh d, người. đại trước íxhc tm rgont gărn t ri hé những gbnó ,đn Nó grn xiềng đen lởm nhn n"anh kỳ h êrtn nđg phản nd iha hn lng bya it ,inmg chm mt mt t
ngươn tư bị iln ..tt. hya áp muốn nghe điểm vừa d còn gmn ơhn gneh loã nNhg “Đương yt,h qu thù!” ìg inó ếtk ãol o?sa qau ngơnư ođ òngl là tạp ãđ hit bị hco oãL inhên lm pl kiểm ábo khó ovà ikm ãLo gnm t at il loã â,uc giải cH ây,đ oãl lúc vì àX xugn ơC nghe b tc nham ng,m ná!t gì! cghn ra ókh nương caưh ngtếi iàv nngươ nói đmi gnôc nl Nguyên quái iác àl thẳng ãoL đy! kia tc ném oLã
úht nút tm lại nđ,h tn ha, áci đgn àno cđ ôghkn lão ábo Ta ayc giúp gnưnơ v nó,i né,m oàn vào ir ndg icú trốn chác hoa lúc nco nồng. gia tih nid ơnS có mén Nguyên tc ocn dưới k aik “Lão ct hgPno idư bên mắt cc ònc aT àX ném, as?o lão tál àtnhh b nug pđ ...àov óc cH thời!” htc m thấy ác. onc vị x các câhn cái đâ!u tth tàhhn k b ưcđ il mbư bò mui htc áhck tih, tm đầu ném đi óc đạo xuẩn, đhn C ,dt ir Bắt trong kẻ hn đó ac y, ri gcnũ mta bnê b Ta uêy ơC im êhTin óđ liền thc núi, nũg óđ hniL sĩ bị gùhn qu chân
Á ao á! Oa téth á àog
tại tm ra nàrtg iác chỗ, phc Trụ pk Tnr xà ưahc ntrgo àm êuk chó quấn cc mình uyế một áic ba suy ynag nol ncgũ cThh ếgint với x.híc kách), lên nđg ynga cgùn thể đnế Ma ingx nl niưg iĐ hté gtun uđ “xoẹt” lăn tếign iag hànht htưng hgưNn chy mnă t nhau mt lẫn ola uđ t nĩhg àl lung đã ym không xuống. không liền tm hn còn átph các kết koé qu õr tự mt cđư, ràgn đó (chủ uas đu
đã nhìn xuẩn, ngrt tm, nix “Lão tnr Lão ênt lão nágđ xgun nli s cu .ri Ác nương ánh .i.hTô. xin lp báo, mật b đều chúng ta ms ta rTui rằng lại vì ế.hct dưi ncgù mt nương ãđ àX sẽ uD là bẩm, tức och i...ác ta b gun at chúng àl cầu mt đánh ánh lm àv nói rụt tb ol?ã T,nhi nòc v chúng rgn il nưgi ca ngnưh nếu báo, đ hc ir, s nửa my nêb ưcđ đưc yếu Có nói trên iún cuối một kôhng
động trong iv êntr biếng gsn thoa lc ưing mạo" bao tếngi lưu n,hìm nTr lògn không nl lại ưdi đã bng ,hhnoà àv cố Ngnh áthp uagqn chm l rT tôi chảy gTn tchh đcư gai ,y v sợi ginết đất, khổng vách giao áđ khi xngo, ilhn rnug.t "gnud Ma nogrt ìnnh sng ,gnđ hang ihnk luyện quanh kh cây góc tung hhcT yla xchí động. khổng lười ra lng grn l xyoa loảng lồ ir mt động động, địa