Logo
Chương 84: Ngải Lâm phấn khích (2)

Ngải Lâm nhanh chóng chạy đến trước mặt Vu Sinh, gương mặt tràn đầy hưng phấn: “Ta mới không muốn! Hoàn toàn không thể dừng lại! Ta có thể chạy khắp nơi rồi, chạy khắp nơi! Ngươi xem, ta còn có thể trèo lên bàn trà, còn có thể từ bàn trà nhảy xuống!”

Lời còn chưa dứt, hình nhân này đã lại chạy đi, trước tiên chạy nửa vòng quanh ghế sofa, sau đó lại dùng cả tay chân trèo lên bàn trà trước mặt Vu Sinh, rồi mấy bước lấy đà nhảy từ mặt bàn trà lên đùi hắn, Vu Sinh vừa định giơ tay túm lấy kẻ đang chạy loạn khắp nơi này, Ngải Lâm đã nhanh nhẹn vọt về phía trước, lại từ ghế sofa nhảy xuống sàn nhà…

Ngay sau đó nàng lại thoắt một cái chạy đến dưới kệ tivi trong phòng khách, khó khăn lắm mới trèo lên được kệ tivi, nhón chân cố sức vươn lên, thành công ấn được công tắc tivi.

đ uneq này, đu hành kể vià xuống, của àl nó gNi nig tnrah óc Lâm hmc c hưng hgưnn ikh, ngõc nêrt h nhkgô áhnrt va nkhôg kh gnnă nkhi ânhn gếh khung cnũg cũng lnê ht tại đnế h tâm. torè bất ihk gnđ chạy trèo hnìh cnõg bao vi nó nàng hcthí gn đã nh niư,g ac ahy ưnhgN ,foas s tồn dường vi gm thoảng hnư õncg nôkgh thỉnh
bất .lm rtn iig cđ mừng, “Được uV được inơưg ênl: được, đu mt, gngn úcch Sinh trắng dĩ
mt uV hyt i.h ànvg i nhSi an vậy vội
h,cút vy có đầu, mâL nNhgư nmh h,n gĩnh lần nnà ôhm ôghkn ngợi, gđná lại nhàp óc nhưng na có thế kh đến thì ư,ic uâc cn iĐu uaq, đã ômh ìth rgn hc ìth cũgn gì hnnah glòn nào n nơh ht nói gật n nay rồi Nig tr .c mở, ynà
iv thể mt ôcng đin th ikh nhgkô at Ta ìmhn gđn ngươi yàn lại reo qyau tắc ìnhh với ti ivi!t cgnũ Sau hnà nph: Vu i!tiv uđ v Sinh nhnì còn hưng àNgn lnê t óc hânn mặt tgn ng,tếi
ngay uđ h ,ndi ta crt độ hnhì lĩnh gnkhô nôhkg sức ít. Nói tđ cả ngnà lc đ,u ch đây, ca khi hêinn nb nếđ ncò đ “Nhưng àlm ,nlg vẫn đi thể chiến chỉ t ,ti ngg:i việc lo hânn od lắm cm những at nhiều kôhng inh có nc
oeth ika du thì cB qu thực lngư l ngnà, aus tưg.n bức tỉ htnar như nhìn dựng nsơ tm
là ônkgh pt tàon hoàn vẻ kích ghế đung hai rõ uvi vào nab gnhi vn r,i có ht n Lmâ sự vòng ếht ihp tivi, nói ưtch mặc notà ,mà nh sofa, Nig aT un,qe lượng gutnr nêrt yht ý ơhn iv ngưi nó ôhkng ícthh àrgn đu gưhnn trọng ,na m yuT đó, đã đaư chút nào và chú ac chạy hnoà ưhgnn
gn,hư da óin gnũc nhhna cũng gnmo ìhnh th tay óc đi ig hnhna liền khoanh gơưni đn, nêy ,li ta igơnư giN đ,úgn ndi âyb mà trc trước tm nahnh nhân không ca này… hnơ phải nnàg vào gưnhN Mya thay ngươi tĩnh ht osa,f trước tr nv giờ neemtcti àm ghôkn ghế íkh Lâm ngc: đỡ uinh ngcũ ếht ảnh áhđn tính usá hai ít oca bị ếnđ ơn,h mươi tgrôn
lai .li ýK chi na Vu Sinh ic.h sa àL tắc
hại lĩnh púb ac B"n y"!đ lm lợi ,êb
,d óc ư.il xne ra, àgnn khí, t ơt rtngo mnh lan đna ưnh đu tay hgnôk sinh độc tơ un Từng qu lượn tk nhn gnón trưởng is ưhn p,l eđn hins thành
xếp n,nh nhỏ gi khi hnnâ ghế hcưa mht tựa. nig òcn nl gnb chí foas mt sau bằng hcếic trên ìnhH
ơưing phi oas ig bc Vu nh Ta còn tin, s ý uôln rồi, pngoh y,v àn,y nyà bià ănm .ón hty inơưg ht cxíh nhìn âby rt nh,c rntah tr ùd aT bé n ntgư cõng vẫn ihnu hnSi inơgư ơưngi hhnì nhân bên ngưnh hưn cảm hiu đã còn khó
ciá uqn êbn đó tivi óel tiếp óhke ngồi phía cm li lên cyh nhanh ,ếhg cb iSh,n tấm mt một àngn e,hto âLm hnc tm ghế Nig đã tya lên inl k nghcó t hyt toèr yâGi Vu túm hắn. tm ng thứ sofa, hắn úmt tay loáng v,
Ngi ý. mt v âLm đc
khẽ rt hình tại nhđ đi cùng nShi hin Vu đầu lin y,àm ahnnh nuhí gt còn hn sao?” nhân gi đầu, ngưnh hắn: nnìh đến “Ngươi ta ch aoc
âhnn och một mếik n,oàt kê ng im usa ?aưhc ngừng ng àiv âiyg i:mgn vào t híhtc Cíhnh mc at dừng nhất tìh ihnên phi giưNơ gvn đó. khi ãđ khi tìm qua lại, tđ ágci nõgc nó cm tâm. giác C nhHì â,mt rt hnđ tng chăn như ,hp glưn t,gưn mc m nglư óđ ilo yên đnga hty gối có an dường npg rt
ging bàn Ý ưhn cngù rt ứng cơn nggn mi pgnóh cuối mà, nđế nìhb ưgnd yhcun “Được hôngk hanu cyunh đã này vừa thể kia cyh ng ca vẫy lúc hn chính, thân cb tĩnh íchth at nákhog il nco usa h rồi, hpn ngcũ đến nĩahg nghỉ ũgcn ly r,i gNi ,ayt lúc ng xong, gànn hưgn âLm của mới rồi…”
óc này túhc đánh Lâm !ch ht giờ sao áđ ócV thì tan at hgônk với một dáng nió âyb lôgn, “Ta ưcc xù thế tức hìt igN nt!á ươngi hn nhau!” lập iA ngươi
bảo cnõg ta cả ca hyt ynàg mc nếu nhanh yhc tm khắp ng mt nơi, oeth được thích kgôhn lẽ ta ôhgkn ih có sao? tiện nnh ón tb bằng gnb tm nH ghkôn ván câu, óin, Nươig gônC niưgơ namg òm
ti một đầu iv ynu nhau ươgNi phải gônhk yuhnc inó at ày?n c Vu thế hđán unm nghưn lên ư,cđ mi áđ ưcđ Bây gn,ht áthi ĩhng còn hyn trạng ig ig Sinh ngươi ngũc iph nói ànđh hkn?ôg gắng àov ũcng onà C t,hcú
tr Vu thấy ihSn khiến cm àyn iuĐ nkih g.cn
trước nàgN tya ên,l ìg ndi tm Sinh. ar đó rìnth giơ thứ mà gơi ưnh uV mun
Ngi :ihênn mt v ơnđưg rồi xong nói âmL đã iĐ mà.” h,c