Logo
Chương 880: Hoạt Tinh (2)

Huyền Triệt rủ tay đứng sau Nguyên Hạo, cùng đại sư bá mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm đường chân trời xa xăm với góc bốn mươi lăm độ.

Hai người truyền âm nhập mật.

“Đại sư bá, tiếp theo phải làm sao đây?”

hô?gkn yv óc “Ờm, mt hơi mất
s trong yht nói Nhiễm lại bng vấn ac bt tràn onhgk nigg mỗi dgnâ từ cm yr agnđ quanh aphí đpá nghi ch nru lòng ,hmc ãih lan cúl ànng, Xnug htnĩ một gia htn sau. cl hiển ùcgn nhiên sự hệt có nàng cgái các Mặc tm gaNy in thể ưing. và nghe ôkhng y không lên,
hty nla rntê hngn ênhin Gia tu Trit ađgn tđ âmy ccá Huny cếcih hngkô hnn gtrun ngoài tng oln intê ngự thhn,à s imkế hỗn dần ra ax thuyền aig .ax sĩ àv
ngeh cũng tignế mâ ngv uih ignết giữa chẳng tò óđ, ncgũ yth v thnh ittế từ vang đó apíh gnhn nghkô hn ào s iđ lạ, ong n.id tgonh hkgnô thân n nrgà rõ n rõ orntg đối n uđ cth gônhk tl phn mâ nog đcư àiv ,nh Tiếng ca ahtnh nnưgh k diện, inưg vào mò nh
đã kéo đời. trong mắt nh m một “mờ tm thế c gii mịt”, nyà idà Cả đều sự
v t quỷ lại cihu iđ nhìn ngoài quái itg hn mt Lâm cth êbn kết ìra ìhnn hộ sắp uđ ol ht lên Ngi òth từ ìth H thành ĩnht trận, ar đất nrTê yL ?à ìg có tếh, lgn ngọn ithn il qa:nuh rgont idư ôđi “Gì phía Mc đi óc ôv yv, đgn iat nglò n,gnà ,itg ac ncò nnàg ngr huk thành,
rú như vọng tiếng ignư. quái i,tr Một đất kỳ giữa lòng àv gvan gm mỗi vgn agvn ũngc dường trong
ca gươin yNnguê ngoPh H,o hìt nihL cnò uiđ ngyun a,yt iđ. áihT ngnâ Khu hãy nghe nht Nguyên iuh gi cs ácc hLni ânhc yâb cvi Sơn, ,hnniê thn “Nếu ny,à đến đ khẽ ilu Hư nhân “Thiên hln theo oH ìhđn
nơS tm nhiên mc đột Vân nêqu chuyện onhg va thấy uqnâ tm uđ óđ hốt, trọng. như rất óc ìhmn ưdng uqna
cm lên âuc nôh của páht lải từ .đó il t nlê, ưnh nàng đt đang cđư onc rối, Lâm, cth rt những mi mặt đt yL khu icu ênhin tm ri ihn gNi th nthi H ngọn chỉ không từ grn tếk hi đang inh núi ôm
nôkhg xa. ntgur gnđ ngưi nhìn nágd hìhn õr phía giữa cnò Thc hgôkn cíh hắn ca ,ết đang ahi htm
ra—— nưh ol gnm cá oàg gnig gontr vệ nêl chy hneg thét hắn nếgit ,gió nvg ođ aco t tâhn Mt đài mưa
k ig đã ếchni mà rt,n ngưi hki như đi, uhk tục óc nu,xg k nứt đang ênrt gnt óđ gần cnhú người t s tđ inh ninhê ri êinl hnhan đó nl ,nhuaq sĩ có bừng nthi àno nàhth vào va nhgn egnh rTên như ưngi ym do th thể t t,hn kết .iak các không rn ngơ chnếi đgn sgn tòa rừng xa rtn bỏ ph gácn il ayl ut õr óc ũcgn chui h tp ayuq yth rơi x,a úlc nếtig r,t ónhcg xuất âym rtogn hìnn
âđ?y cM ưhngn ax agoi hcuny đu ưnh là địch Mc gđn đang sao osa àhnht đấu ađng sao? iv vẻ lại dgưn ra ?gì oiga đó, aik như osa Vừa ó,đ aPhí giao lại chủ lâm đi rồi hhìn xy vy? gia vi ai Đã Ta ta nếđ Gia nưngh ai? il hưn đu?
hư lcú hauc yntuh hgnk nhn hônkg nhìn mi giữa nyuq lên ôm ếhicc nió nit cđư một ngTro clú tch cb,ư v nhgôk khí âmy àyn, kôhgn chắp :yat ũngc chằm àhh,nt trung ib này yàm hi l,âu oginà niên khhcá không gia v hmc icu iếtb óc nhã nho cgnù “Vị trung tnrê bước gnt ãđ đgn unchy, kn,ôgh iênt l iga
b ođ nêli hcT tm ãđ r!i một h Q,u H, nói qu ikhô h Thú đài rêtn gnưgơ mt! ac phục lc nió
thường, yàn ìhbn iáuq này k clú vẻ hưn uqá?i óc rất ch Điều giới là tnôrg tếh Mc vậy, K thành ihơ vốn
ihp hnư ếnđ ntuyh! niga il? ta huni quá hnàth ych nòc íhnhc in an táL gHnu c éok mà ìg nruyt ghtn đưc, đi dài kngôh àl hđn!á âđy vy hồ úghnc oas ưgin kô?hgn vào thời àl oab ìht đ Nhiều cái nrt chiến ánđh hĐná rồi nhiêu đ đọc chống ơgNiư h
.
nVâ ơSn nohe uqân .tm hk
bc lên, hnng hình d tyah nl đt irt ,ađ những dần hnô lgnò đang ìg của nú.i dn thể t bụi óihk đáng oàhng từ bìhn thủng gtinế nt đó nrtg idư ngnyuê, đó đa mgn àmu hhnàt ,iđ lòng lên đang tm nlà s đất, kinh êunxy tinh vỡ đại lên nhạt như k tm nơi agi th tiếng binế úr suâ đ,t mg cuối
rơi nhịp. mất lại ht iga thì sm aưm tinếg il k tđ thiên ióg tiếng tm yà,n một đang lnê, trong ms gtnohá Mt trời d ưnh ggnn vang l nkih
“Vậy l riTt éln it không?” len áđhn đánh tm li đng Có iếcl ansg như ngcúh yHnu nb ìht oa,?s ,nhc chủ bên
đồng cứ ìthn thi tđ nchu gđn úcl bất cânh đgn ĩhtn hnôkg aco hkgôn i,r óc thấy bỏ ns đó ,iđ “Ta b nađg c ìg pgonh hìhn sc manh động, uyd giữ “Tạm đ àsng hit đúng.” kh gng n,oà nhân n không rìt hng dưới Ho êngyNu áhti chạy glòn ,ht đu, gật mặt nmêihg tm v
nulg oc nạn qua iud năm, cgn du việc mới v cho hn ươign ưgntr hcnhí “Đứa bao liếc tục ânv tM đó nay, của thhnà mặt ihêtn tiếp bao h gi pikế đcư ưđc đến t!a gnu,t vào tir ,ynà àl ngày gnđ
lẽ hc cnũg kiến coh màl thành lại úxc, nyà cưđ Nguyên b miu, ihak tri chẳng mt hogn Cnò nưig nhân làm gì hkgnô mê đi giới?” ta Hạo ,an lắm…”, “Những chân tth s nhưgc oàign tsá mc
v?y chứng gciá ìmhn âmt th bình àl pah rít kiếm coah nó sụp nhnì iêrgn nh,l ìg nàng mc kiến Mặc ãđ óĐ ngọn ađgn yta khí ênl thôi hc íth hơi nguyên, umn tm đo ũgnc cm vic đ: hyt cuối inú mc ê,nl urn Nmhi bt
Đi nưh pl hn tch nyutr nlo khác cm đã ym kẻ nchếi Sc ưs mặt có v ac áb, tnr rồi,” hnt thường.” hhìn ct phương của dùng đối ,mâ uđ
vĩnh gntor mưa rgn nhìn này gnh mt têiu gntr tht mùa mờ di v trải v th mt t mưa, “ngọn ti,r nàgn nhá ac úTh điểm ônhku vô chú ar tận. t y ra Tịch kim nnhâ nữ và hgĩn nrotg cỏ ac mưa bệch ưađ của nhô hnp chiếu Na gđn ếucih lên ln, cơn óig gànn tm ìnhn ai trên inh gdưn ũcng úin nhưng uaq hípa đồng épht ncáh lớp bóng nagđ voà iuc onrgt hưn ,nàgn cánh “thánh đnag to không suy ca s ilo yat l hogan chăm ra àid násg pnh trên Lộ âhcn il
ngẩng hty hắn đầu, khó mấy tự. tm iv cngũ nhìn gưntơ tm nêb gđan mờ cạnh hnt ncg Hn gia gnng vị náh iuh kinh lên, thn ng