Logo
Chương 908: Truyền thống của lữ xã (2)

Vì trong nhà không có thang cao, hắn bèn mượn một cái đuôi của Hồ Ly, cưỡi lên đó rồi cẩn thận bay lên trần nhà gỡ quả cầu xuống. Bốn Ngải Lâm bị đuôi hồ ly trói thành một quả cầu cà rốt, chất thành đống trên ghế sô pha, chỉ chừa bốn cái đầu nhỏ ra ngoài, ngẩng lên líu ríu: “Ngươi cẩn thận một chút!” “Đừng làm rơi quả cầu xuống đất!” “Qua trái một chút, qua trái một chút, đừng chạm vào đèn...” “Hồ ly ngốc, ngươi nhét lông vào khớp của ta rồi!”

Đúng lúc cả nhà đang vui vẻ hòa thuận, một tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên từ phía huyền quan.

Cửa lớn của Ngô Đồng Lộ 66 hiệu vậy mà lại có người gõ, điều này khiến Vu Sinh thoáng giật mình. Nhưng hắn nhanh chóng hoàn hồn, quay đầu nói với Lộ Na, người duy nhất đang rảnh rỗi (ít nhất là vẻ ngoài) tại đây: “Chắc là đại chất tử, sau khi về hắn đã đến căn nhà nhỏ kia quét tước, có lẽ có việc tìm chúng ta.”

ig óđ nb lại n,lg m.t uas uchny bi t cn t ngcũ ayn at “Vậy Đế àl nghe ch chi bt ìth từng gươni uđ uqa ct âQun mex k téx c Thể. ãđ úcl int i,d đến đến, âđy ưcrT inTh sơ Diễn
hc tth ih chí tm cảm ca píh n,gr ta ácc ôncg cảnh nhận vì s ymà quả iđ àcoh m nơi còn c,a htm phong thy gn ãgnl khgôn dọc .đngư iha cười, uV Phi người, itươ gơinư mặt Sinh cảnh cs rt ,đp ogpnh, àyn Lúc n
tâm nói óni hNìn nhảy hbìn ngưng ngrot il ìg t,r lnê nôhgk vài giây, thì ìht cnò ođ uanh b.ch
gbón thuộc L áhk.c mở óc mở, qu cửa. Ca là Tcr àm iênnh va iđ ncò vào, Na Trịnh sau ti bước ln glnư quen iln nh tm iưng
trọng,” tm gimhnê giờ là... sinh vẻ ênti tình ar số, ntrag ntì,h mới Vu Vực.” t Hnuy oagi ca Triệt ph ybâ gnth ,óni ưgni, túc, Tinh vy là s iago ưNh ũV l l iPh ưS àl
ai uc con nĐág nũcg nLhi t diệu ac nũcg này ưđgn Nguyên ưic đại iv ngeh gn,r sự đo hìt th có ym ,ýl emx được cu thật tiếc, chẳng gàcn iL mnu âuc đo. ôgkhn thường đ i.at aT nh tl này các nói, nió hnâc
itb oM ótc chaư ,at gnH ioàgn nhà, Nếu nàng tin nàgn dặn tới dài cho ngươi y unm ihơc nl il đc điu àgny Va óc Ccá ióN nghn để Tiểu cnò người hắn chaú Lâm nrtuy nợ .v trông tầng li công gNi ba ,uđ nôgC mh. ir nói mt quay khóa ir ..àm.l thì c ra dò khác:
đây h:k Huyền â..Đ.y htt hít hơi một ?aos Ttir àl
guênyN nnhì oH im Linh aus uêngyN Lihn l.gn đó nchâ v nhau, sự àv áph yuNêng hnân
phgnò ihTn náh ngn ca nh tir bt đã ,ôhn nvg Vu đgan cầm Ác vừa ,gnsá Sinh. òtnr usa á.nsg gni gn oàhng tỏa Lúc gưln g Du ygan Tay đèn hhkcá đều mt này ènđ vòng unqga thành hnhu gáns tngor Triệu đã un,xg đặn rngto
cnh óc tyh nb cảm âsu, va ăgvn qu ht ãđ ta vẻ hnôgk av làm i.r yàn cÁ cũng đưa ón Sinh giữ Hồ Tinh ta rutng cho tay nghôk h từ một ,iđ quái, tiện k vừa ghim nghiệm không íht yMa àm gỡ Vu ,ngh óc Lmâ nghnư Nig Ly, a.n nghiêm uc nhà. Lâm: Knhôg av nc khngô Triệu uD ri t gỡ nàng ra nhỏ, xuống vn htúc mặt uqy g,ì êln trần Ngải cố áđ thận từ làm xuống
Nyunêg Hc hauqn nhìn đu âyđ một chân lượt: hSni ônkhg a?so ngẩng nhân uV có
tm che ưcah. mt cũgn số ivà ngơi Vnâ đ gian, tih nguC sai ngài ta cho mi xem iud àign gnh inđ gàny bnà ti chuyện đến sp giấu sau người gia dùng bạc nl s đ nữa t:m n oh sứ ux,ng nđế ,lc hcnyếu nht sc icú hênit Khuyết uNế như thỏa hai xpế ênhimg tnếg,i v try ixn hgn Hn ãđ trên iv ahkn À, mt kni iđ
htnâ uV àv vngà ngươi ph cũng ngươi c,ưđ mtì một v .ucyhến.. nhiS hc nit các n,gĩh osa sắp vội yrtun gưnhn ưs ta,y là này âyđ ,ir cần any tưar ta đang , iph íhđc nđế ta v hncuy còn
kia nyê iđ nhkôg ri, b nco “Con đó sau gnô ,n àx Ôgn chút nguêyN hmăc tâm.” hình oH àx đi không á,đp iđ csó náđh như tnhu y ignm ấy tés hki
inSh đầu nên nnê “ồ” sau chuyện đâu?” tb uV nhcgú “Bàn tr mt đó chính v ih,tô ta từ nêmghi nghị: sc li thu mặt, nth t,ngiế
Triệt nuHy gnũc etoh .voà
tm Nogià đỏ aln tận cuồn iđn vàng ngn cuộn, ca xuống ibn chiu trời đại chân vệt rộng âym y,mâ thềm hcná náh đ ráng từ điện. nbi nếđ ,m
điện đại hinL hnđ rTnê Vân Khuyết Thiên Snơ, ognhP Cung.
êln, ri nggn đng gtnư gpòhn trong người it gnox đã khách. nói hn yngâ ưCah ,hc đu chn nhìn gns
v.ci ,đni oH hiK gđan iđn Vu công iah gnrto nggn uđ cửa đứng uyêNgn oàv àv iSnh yêungN nàb bc c mới cúl Linh gùnc nê.l cưb
xua đang kiên iurT gNi Ác hnn hhncg Du ếibt dn quả m.s nh btiế i,r va mt inTh Ti ưhn ya,t uc hi ưgdn “Aiya, av v ,ri Lmâ phục,
yta y.unhếc ntg Vu tm li Huyền ếtib uxa aT ,ri với ri, ơngiư đcư iđ vội Tr,it ưcĐ at Snhi rồi,
Vu của ig itnê vy hote pch ikếhn úngđ ,ãX l Thú btiế htt nìhm ra iđ gđn ôk,hng có đã bn L inhs có mnhõ âby mắt, yãn hay nghĩ àm thấy o phc hn không nnê chút mình nh nshi lúc Thna ht pnh i.r Triệt cảm iuđ àov thân là Tịch, xem kp ch phen gmãn. nyà một hành nũcg nảy àhpo Huyền giác i,ô rằng quả lcú lại cnùg nhiều
Vu .idư sô cầu bị nêl iác yba ,nàh nnhì hniS kôhng quấn mt uiđô ,turgn ngxu cưi tm h tm uayq chất đng ếhg thành đầu ênrt ly Bn trn iag đuôi qu lại tay gNi tay iơg h lgn yl ơl aph, âLm
rtiT tya nói mô àign ưs người vào “Vu chắp hcaư đích: ênti ,àhn yqun ãđ òcn im hyt vừa cm sin,h yHun rõ Gia
c ahyt .èđn gnô v như bóng mt tiên ngTrô