Logo
Chương 91: Cánh cửa mở quá lớn (1)

Ngải Lâm xoay người bỏ chạy, quyết định này có phần nằm ngoài dự liệu của Vu Sinh. Tiểu nhân ngẫu với đôi chân ngắn cũn thoăn thoắt chạy cũng thật nhanh – nhưng tiếc thay, nàng hiện tại chỉ cao vỏn vẹn 66.6cm.

Một nhân ngẫu cao hơn sáu mươi phân, đôi chân ngắn cũn dù thoăn thoắt đến mức tạo ra tàn ảnh cũng chỉ đến thế. Chưa kịp chạy đến cửa, khung tranh sau lưng nàng đã mắc vào chân ghế bên cạnh – vốn dĩ nàng định chui qua gầm ghế, nhưng lại quên mất sau lưng còn đeo đồ.

Vu Sinh thong thả bước hai bước, liền tóm lấy Ngải Lâm vẫn đang ra sức giãy giụa giữa không trung.

h,páp bhìn, hơn đ yht “Ta osa sau s, bhán âmL gi này kuh nnìh ra cgũn mt ,gáns Lệ iákh ơin ibu nhiều so na cửa nnàh có thực mua phố vi cảm tTh S êrnt Thiên ýL aiiG tgnr chiên gặm khá yên đường v tt, ,noàig khnôg hp ngi bên ra giáo nói, T
ùgnc “Tiểu ac cạnh ngẩng Dường il nhôgk cnu ìmnh, v gunx hnư về tb nhá s rtú nình gật mt âLm hk L hp, uđ từ đon hnc iGia úbt igy đầu, bài àvi àvo Hồng T igác đổ lmà tđ nơi nhận Lý nnìh gì iùv Mo phía ếccih xác nhn đang t.p đu gưnth, rồi tb ra, đầu có nàng khi được Sau dồn túi . nbê hcsá àv cm nagđ
Lâm xut idõ, ơni rt nành nig aGii ra hpái s nch ht cc niv so nhiệm “Cứ gì púh gưcn oteh gêh nógn hng oas ly ùd unế này hni nhiệm chắc soạt, chỉ goiàn xem ngươi k sột Lý sữa Từ L, cth ichnế àml hki an “Vậy đ đu là ,v óđ ,gm i,đ với hnư vụ t hơn,” an sẽ đến.” ângn nành đậu cạnh
tTh h tb ta hki aoig mex ânht ơnh tâm íhk cứ thì ncưg pphá ma yâđ chờ ,rtc thêm mt binh s là được.” Ta ơgưin òlgn cũng trong chiến phòng ynê ac hc.út iusê
Không trnog đang miệng yb úhc ngoài ac ycâ oá n tm nhmì ngm gđnư khí aòt ax sổ, sói gc,ó úxc trên okchá động nh ph, n xhíc. kếni Hư gn thiếu .nnàg một chkoá nkôgh chn ctúr bên ,óđ ĩhtn thì ẩn ónc sm ý đ êtnr trong hni
gNi đứng vẻ bị hoặc: ,ac nuch chnhí nnìh ca ngươi “Đây Vu nđga os?a Lmâ Shni nghi s mt
dễ thực sau t thường àthhn cno Thoại’,” uNế qyau vì ơs T aiGi mặt s hng gnđ gsn nàng.” lại uil grotn atr chuyện h gnàn sa này tổ ngpòh đi, ơưing voà ivnê chức Đng lại iB im stó hi xau Đgn trước ,ayt L ,túh thnhà trẻ Th,oi àti kih nrgưt khó
hpgơnư chán iad gvun ngươi ri ta at ngươi tỉnh hùt th hgnc gNi !oas ar thừa không yd hpn phải at páph ra ơnưgi ,tya iuc ,hkí vy nhận htn ig vy! sc vy quá Lâm ưhgnn để ãđ cùng th àlm Ấy, oas! tạo, ơnH đá đm voà Nigơư sáng ùD ưhn gknhô nữa, hncg hip
q,u bê đối Vu Sinh còn igt útc.h ich int mặt t hNeg một ocn d mc ngươi hk tm một :ciá búp khoang, mc Vy ngươi oah dao iv gọt hơn ngb okeh
lại ,óđ t na ith k đ uiđ ýL tm nh hẻm ra gđn một gnpih ac nnh àm đầy Lâm noià.g ý ư,t giếnt ysu êbn rồi gì nbhì đt nco chú thái tr ũc s
.hp ást giám ct nhhì Bầy yath ànng thì ìthn rêtn tếip isó
lc, ca tb cgũn làm Ta âđ!u đừng ưngiơ ngươi, chtíh vcá nưgiơ đao cgnh icuh htế óc hỏng óc bén. ngươi tm này, ay,h đó dao Vu glon háti khá đồ thịt nió ,đy hkí Sinh cao qua v ta och rt con “Với
tb hơn là iaGi đều na crt nàng, ht à,di mt cùgn Đu “Hơn thành trẻ tuổi nơi,” nhh. na nhng T orgtn t đứa uđ êvni nĐg tm đến Lệ oTih
àm nuđ “Dưới ưcn nđu thể cnư pah ,ri nóng. phòng hỏng trong trong káhch ngiưg i,r cnư ra lọc ógi phòng không ngoài Đúng ,ếpb mt gm .an máy iđ tni ôis, och tự m at
cả yat th t gếh để nngà phải cố úct.h mới Lâm nmh cán ncg ếbp ado oad phía àigy nhân trong rôngt trên vững. ìht nác óc ,ngu ar lấy con khngô cầm con lớn, yat nàng đứng mô mt bn v bàn tay nên tâhn nư đi tiểu cm rt ùngd tm ếpb hai với lấy av ggn aod òlgn hơn h,ns Ngi gornt óc oad ogTrn m
L: của đâ?u Giai mt yl gưnơi mì .ógi ưahc aT gói T no, aT
tm ra aob ngoài nht,g ‘Tiểu t hìnn ta căng Mo ra như mới ggnn T ulôn chứ, trẻ nêihu Mi xo oké ‘Trạm’ y nv gưNhn căng b như yht hccếi sổ, L ta tui iaiG uđ àn.ng tngh căng đứa ac lúc cũng ngH
nmu at Ch làm ngươi có óin đến gniơư gnu ca iuhn tay ít nhiên, tđ, sau càgn ugxn với cắn đt nhm cn óni lâu òcn như ngắt nShi âL,m phục ý nti ếng,it ơđngư gì tiu gcnũ “Ta umn hi nl ìht gNi Vu nnâh â,uđ một ađũ đgn li trả Với cười nuế t.t không đau sc thế, vy.
r,a ?osa gin tb nng nôhgk gn: khá Lmâ À, gưinơ gNi
đã uV iv ohtt c theo: mới kia gnđ ngẩn đất đuổi ax ri cđ iđ h?c iđm hyt thoăn ,ơng nhgN õr àgvn iNg trên ihơ bên mLâ nhớ Snih
rành “Rõ àgrn m.hc
thế.” qu kghnô hao có tg khí aoD
óiN kia snơ clú hip đuâ không đã ,imô ĩbu đi ta đến axoy gnưi k đi, hnSi ibtế ikh cửa, nhảm, đến iG goàni bước tt xu, hàhn b cunh ar ri. uV cc
khẽ ct th ôhm sữa ar. ếtip s yx húp uđ ,àhpo ngôhk Hắn nành. nay ra ynhuc emX nũcg gì
genh iln xnog so?a “Đều nc:g sao…” àl yv Vì kinh âLm
gdán như nt mb nnàg kìm viên đ tàhhn Ta cđư ngưd làm him lẩm hìnn ành việc ýL mt tổ Tgôrn nghưt gbón mi tnhàh nưgi ar nên?i yV gônhk ngĐ thì cch nv ưhnng thấy ôngc ms nghe gnuy đã hiT,o gàino ếđn tm â:cu này… mâL hiu trên ac cưah thế dhna xa, ư? kgônh nóc tm