Logo
Chương 920: Vị trí được đo ni đóng giày (2)

“Ngươi còn nhớ Thú Tịch chứ?”

Ngải Lâm đảo mắt một vòng: “Nói thừa, dĩ nhiên là nhớ.”

“Hành tinh đó giờ đã ‘liên kết’ với ta — ngươi có thể hiểu đó là thân thể mới của ta.”

iv bt ãol cnò còn đã đây hT hTc a,n hand tmh xứng pđ ưgniơ nihT iPh trong nph mà vác à,yn híc nnugy ayh như iv sự mt h,T hniT iđ ,ti c,v hơn công một têhm câu, hcnâ úin àl đối grêin at s vạn ưnh óc không nhân htt hpn tinh Linh iđu tht ơgniư cht sử hcl chỉ vy, nhôkg ti v Túh nói “Hiện àl din nhn Thái vững unm là ihn hct nếu v nhgá i,ưc thn ca hCníh icv ý .tt hKu Vũ thực gncũ ưH dân ‘danh một àl thể kôgn,h
ab “…Hả?” nh áh aHi sau, mi nigm: âgiy
t bản hànth tg chính ônkgh đầu, goni là gnôkh biệt bình địch… imhn qnu hinT “Vì hT ah cđ bo lp chịu nhchí êtn v v ttr óc hkông như những ar yunêgN ai,t mlà hnàh trí gia v nihT hành nhti nơi ctr của hKi ac phnơgư th hct ưign v c thực “Tinh tai như tm thín Thủ an xa mhta ac àl giưn hoc nưh,ơgp tm nhtâ lý địa tếip êtrn ‘hành ,gi htrcá ihtên tinh, là như một Thủ, an hùt nàhh êrtn gôhnk tr ,hnhà đúng s ob Tinh hnit cđ ết tinh,” ìg. hya các xôi, httếi hT cũng ynà, ví àhhn htin, cn tu Ho cũng
Vu ar nghe khẽ iShn ,yđâ hơi. đến mt thở
mnàh đại ganđ ,l Lộ gđn đùa ni yL nh nưgl mt h,cán ưhngt ac cơhi qu úlc như vẫn âmL chạy hônkg ra là Hồ đi,n cầu. hôgkn hắn aN ngồi, óni iv s Bên Ngải một cạnh usa chịu thì il, ynà còn đã mình
nay ig hík ý hT, yuaq thiếu ncũg bo nv vị cả hct ãđ htin gănn mang, hTú vuốt nágh gì, ũngc nnygu il hành an hnit không húT tc ând úcl để hnàh gòln hniu ngôkh htt hngôk ngươi người hành óin, làm cs iptế trên h gii thêm ut h àoV họ. là đủ sinh dưới àm dặm điều ngoah đó,” tồn ghcnú s chính Hugn họ.” ngagi yàn, h sơn ăn hniT đại gì phải ipgú râu, hkgnô của ùd tc Thc itpế iDn ch,T iđ tm sự yêunNg rt cho gơưiN gưnơi iv hco àl nhLi iếuht về ưign i cnâh lòng gưni phải h c ncò ũngd vcá lmà ah ita cm, s nđag đó nih vạn
mt inx thăm không?” ca Nuế ãđ làm dò Ho mở su,a Thủ’ ,yv khoát Vài Nơg,iư hcT mi Nêugny num óc lời: Túh ucâ dt iâgy yv ihTn ta hưn ih
cái, tếh như phải nđế iph ôkh?ng lưm ưcTr yv Vu óC nuthg ũgnc sao?” ghnc ếhicm knih cn tm uynth ngạc nàng đây nSih gũnl được
“Phải, ig:n ghĩn ihp Lâm vậy iNg ?sao
nghiệp đ hnt ùd ncưg ar sn v cho chỉ tm, cgũn óNi gũnc lý aT mt vi ccá xua hn ưnhgn ntêi ìrhtn ôngkh ,ayt khá hôgnk hình âđy cTh nói ,ta th là gnĐ sao các ta áob x. nuyngê il óhk rctư ođ nói iah ti, đây biết cũng nhi là ươ,gin được,” của nhìn úhT ngươi đến tình về uáq
tình nhúcg ,ión hgĩn ihn huynh Tịch?” vậy Thú gnt hưn ált, là nhtì mà gnhĩ tại l,i ưcha tcú óc it, ht m tm hui này Nguyên đ aT cth suy hngu inhL ôkgnh ơn,gưi híhcn qu nmghêi tTh ta
vác hai Sua đồng đó tay nhág uV trọng đứng này…” nugc ưgin trách ãđ nguyện êtin hpc hínk ith inx ôm uqny ơn t uV nh:Si dậy, hisn với Vy
inhS vậy tất sớm từ Vu v đã hncâ nyà nay s câu i,ưc đưc hắn nghe sáng đó. grn lni nnâh đẹp bật ih áđno lão
yv pih cản… hìt ưgniơ rồi, ihnên nói phản hiểu.” Đcư ihSn ũngc ,à này lúc Vy Vu at đã ãđ li, năng gưđnơ ng unế ta
Vu .đ ếting nli ihnS một cứng Lần ibu cm hcc này, ca
hni oH Nguyên gnNyêu inLh mắt mt và .ưci khóe tia anhu, uđ ênl nhìn liếc
hand c đến iuh yv các của ùd hình it nyà hiện mà thc iv đã ch iThn ncgũ ta àml Nuế thì hìt thôi.” Th nưc os aso li ehto hmêt ìhtn ,iđ các gơiưn ết icá một ơgniư inó
intêh một hnnì cnò khi lâu tht tn,rug diễn uđ bẩm, ih ìg vy? ngẩng là guNnyê âc:u hp ra cùng yĐâ cơ htì mt ayt đi toán gin lý tđ ysu ôgknh mình, nch ngênyu iuc hơi agi Hạo bấm ml asu tính inmg cngũ ngang i,nđ
là tnhâ một iv Vu ta hSin càn igi ntg âyĐ n,ói “Mặc kn,hô hóa từ là ig à.nng của nói iNmh áchc
thể Thủ’ Sinh hcc Vu a?so nếđ ,đã nc cụ Đ hinT haKno ,aty ncũg vngà chút,” vội mt người đcư g?ì tm này ih rõ àl v at ngoài axu làm
gt ìhnn lúc cũng aqu người hcm l,âu Hắn u.đ id,n ãri iuc iha cùng iđ tm
ngdư hnLi .đó gì h Nêygnu nình nuNêgy nhau, lni quyết anđg tâm nưh oH
li ôith ,ôith trò na r!i gi hiôT hai àyn gưnơi
úTh .vy oCh àl hcT hchín ưhn ê,nn thìn hình nêb
rnT ia Thể, xté cgũn íthch Ho có Diễn niưgơ nòc úTh lão ynêuNg v ah ,il hânt b ôgnhk àM lgn iha của mêgnhi vẫn tai e it tinh hT trống,” càn ‘Đạo úhT iNgươ .gơnưi thứ hT giờ Tihn ngH av úct hcT iđ niTh b tia chT Thni với ãđ ió,n rằng đã đây ,itbế lmà húT toàn hPi cv ,hcT ynà nba rtí hóa tr ,nugx k Diễn iig đu hợp nhơ Tinh b nôkh nya h,i trgnư il v rtí
giờ núi óc được đã thiên bây nxug có tch il xa, Th là ãđ ếnu tế ión mt y mt vào ir Tịch, cth ngoài cnò aol nghôk v ir khng?ô làm uV đ ac óNi cản nình ngiơư nv lấp đây, đến igưn Túh bin ưngiơ ni:hS t,cúh ngd thạch một êntr yah đây đ di sức tm việc “Còn uđâ kgn,ôh không hnTi s ếnđ đ úhT ngăn thật hTc ar
iưgn vi v rgonT nđi hai hngt uNêyng đại tm và nió êngyNu ,gnCu Sinh Vân ihnL Hạo. thắn yếutKh Vu
c,m Sinh trm .ưt utv Vu
n.àng nrôgt âLm hcc cgn, b hpk tm ưxgnơ mât vẫn Nig cầu hnư còn gòvn ti ôv tiếng, kt chỗ, uđ người aoxy ơđ phế ht hc huqna uq
idn, diệu. ing êrnt thn sắc Nuygên râu, iv tuv ghế đgan đối nLhi