Logo
Chương 932: Nhân gian rộn rã khói lửa (2)

Ngải Lâm nghe xong ngây người ra, gãi gãi đầu Vu Sinh: “Nơi này mà cũng có kẻ ăn mày sao?”

Vu Sinh toát mồ hôi lạnh: “Ví von thôi, ta chỉ ví von một phen.”

Rồi lại qua vài khắc, đám người xếp hàng trước quán nhỏ liền tan tác, Vu Sinh cùng mấy người bước ra từ phía sau đám đông. Hồ Ly vừa đi vừa lôi từng chiếc bánh từ trong đuôi ra nhét vào miệng. Phía sau bọn họ là chủ quán với ánh mắt còn chút ngẩn ngơ – chiếc nồi trên quầy đã trống rỗng, thậm chí mấy lọ gia vị cũng không còn gì…

động ptáh kho ràgn aV õr nói, đã đã vy. crt,ư v ábu bưc ahíp hc ht ra nhi nưh
áo tya n ăn Vu ,ncgô num uđ bước, caưh my H li tb at cưđ áic iR lại ia!k éko Sni:h Ly iđ
ri một yđâ của sưu con gnđ nh Vu uđ .ovà động nưtgh đy ngàn b giờ này, mhp hoc mt thế tv ưhn énth ia bình T kgnôh ãđ giường niSh
là oac cnâh tV nSơ àyn uq nhoPg ênTih giá Linh .gtn idư
là iL Nyunêg H.o
i:hnS Vu ?
ábn ưbc atnrg rntê hc byà hắn ũcng lưu nli tm ,s il oteh yv quầy ri đang ht ty.h t của ncgù hbìn tập uV ng, ưnhg uyq nhìn .rít hngnư thêm như rưct cui ngũc của mt ưdng nil thư ngs hnháT àgnh nim mt tm àvi qu N hty vt Lộ àv gnàv cc tích hàgn ccá vội đ,ó rất thấy đ ưgin Na, paíh như hcíx Vẻ đầu tyh tui những gngn gtnhư Snih yv nhiều lio imhế bưc
Hn đi đu ngl avi àm ,gì chẳng ir còn ir người êtui mt một nd trên H rTui đoàn ht n(êb do con uD .hcơi cvá có (kèm bn mục thế cứ L th con cầu) rnêt lơ hnc hp, aN, mt tiện c tm ũgnc ếht qu Ly hc Ác àv Ti),nh có lửng đu
li đt ý .nhc n,ùcg inó không úch ignư nSih sự onà mặc Cuối L htoe iđ uônl của bnê rmt vẫn lại ênl Vu ,Na
uâđ cằm: od àm dnhà nh hnìn hi c khó vy ncũg knhă nữa, cho qnahu htni Vu đừng otgrn htmê gmn iùv gunx soa, túh Hn ml nhg thì nhiều Linh gnơưi ngươi ưđc “Vậy th L htế nhiều mnìh ,aN Khoáng mãi nưh chtú im D,ã úhtc inh gii xoa ơnh, thì lc nhiS yhã htc ít
vn ?aso gưiơn Nnâh thúc htư đi, tiu ar uma không nCgô niàog kih gì tĩnh chy,uến gnhkô ếmiH hnnì Hn hiếu ihk Tánhh ưđgn kỳ ust ôunl .hi một Nữ an
cb còn hệt cảnh, đen tghn bán ámi đây tngra nhân b ukh gcnh ôntrg y cm óc tm cph s lt niệm cđ hpc hnSi Hắn đ óct quầy đã hàng dgn mlư nhuộm uưl của hnư một c êuiđ iakh biết n,quga uV đâu, ogtrn khắc lại ac đã còn rtgnư ac t mình, tưng
Nạn hânC Cứu nHg Đức Quân. áhTnh Ân Shni Hin Vu Đại
nb uâc ng!kôh lp unm thử V cg,ôn l:i yàn cơ ưiơng ta này! gôcn, at mun nyà n ếnm uđ chính pl cũng kia!” cái cái còn ngno bt có gươni công, nếm ònc đi công, nă iác Ân kia! ăn này n ht sua n my cái ciá
nhp pl hniS utb cui đất!”. tm “Trời tức cùng Vu gncũ lại, nmgi gn nigết
uV uâđ đy đp ơginư ,ad ưing hình mLâ uđ bt ếnđ ahcư da uit hơn nhân ưcđ Sinh: ahi ưhn Ch một đã chút, gôtnr iA nhi Ngây àyn giống Nig áqu! mt tóc pđ ai óc giây, tc ươngi htế éko
phía nbg tnêr ihnS đồ đống nhìn quả, nvàg các mt ca kuh trên đã gniư nrgà thế nueq lưu nhg điếm ràng Vu tấm aig tm ghnt om hnc chế li, quầy h:án nhơ rõ nhiều imơư gón óc hpo này thấy nthi thứ k kia nêtr la ínchh ntr õr gonhp có hắn chuyên ngud ncò L gcnũ là yth cách iv inog bày hìnN nghôk yàn theo tm xảo tcúh gnưt âigy lin ir. chi Na đ àl ctá quá aos cao đó hàng đ đ àghn địa, nhỏ, viết gn một nào hnt, ch nim ,ngc nh hắn ngtư mắt. dù giưn hnik bảo” nic,teetm úht Kết gnđ tv il b ahi ếipt đưc
mt ht ba t ihTo agign tp chaú nbê nch Mạo ấu ìht do H rt iub đgưn nugH ngađ phần v nTgưr hniS Cốt đến hik là ut Đại móhn áthP Ly d.gn mxe Tu ndi gnôc biểu áPht nihngê tán chy uTi ăn din nió đi Toiá nd hKu cứu clú h đó ưnrTg mun inơ đã áđm àv Đng đi nCò uTth ab ri học con hTch gHn dẫn ph hoet,
ptếi vừa Sinh mhc nil qu hứng êntr quả Vu nhiên lni do ri phát bư,c Na ếtK Snih: ó,đ tay ãđ ,úth tục đầu, giơ kéo chưa ra L Vu tay hiện hpc r.i phố. đi th điều hai tg cđư theo cánh óC,
lgn đơn tm đây miư vị bao hắn giá, hĩng lại àl bánh Xã êtmh h hết voà đáng nhét c Lữ lp ưdc, ly cl vung thấy b ha mc là Nnghư áci ôuđi ct il lại, tt mt đạn uđ aty ca agđn s unsg
nh chỉ nh nhiều tếh là bông rnêt ônhgk êĐ hn kai thực têrn ấy iđ m iđ ntgor gnvò cũgn không yam dám hut êĐ bên Snih ưxng onc ,ir utyt kẹo àH dắt lp dạo my yđ yâđ nướng, àny là h ắp ml óc ãđ àhn k tm cc Vu yl tm yL osa nbá H gòn… gi iuếth ưrtc nuế Cgnũ tni, phố dt od
th h,nĩg cl T,a riã ưach n.um ngm L :uđ cmh thấy, Na
sưu gnđ ntâh centimet đồ được hint hniu vt nh âuch lúc âLm những tchíh lò,gn Hồ pđ đ,ó người tghưn 666. htm Tni Tnorg sáng gn nưh ăn phải ayh áo, nh it hc yL c l th ưngnh íhc đồ mLâ hắn tpáh còn không. Ngi hn quái, hhìn nhiều thức iv àngn mt óc có hco ónm nă tóc, cnò ôgkhn và och nxih mt k món hiện nhil ùndg uam igN nói đng ht uykh mà đã iul tht nb mt nhgi hákc th ncă aco pk nă ht ht, đ hắn nđ,ế ngnh yv.
mà hĩgn cm l Khẩu mộng xem đây nghi vô ànm Hngu Nói tr hngu hco hay hpi đám ghnn iv nhã thuộc ếtit Shin ágnđ an ctúh cthhí không. hká Thoại” có nếđ rt Thạch ubi liu vy hnc ngờ, để như ,nl noc i,l xem nh đến Đại tth, Vu dni nhàng Đng óđ oiáT việc xem ac hơn óc t ngưNh hp ùcgn mắt… này cho thấy nhỏ nh dng òcn tm đi rửa mc
nđg rồi, khấu nhà bhìn gnôn c. nghưt người Lmâ hnhì nhìn nguầy trt Ngi êhnin lm thì C không ngẩn chính ,bm ábn “Nơi sơn cũng nàiog gnrt là icv ơĐngư đi lắc nguậy đầu notrg cốc,” óc igng àny
nH il, gcán ngđ cùng bn av iđ mđá đgn ps mình, đ qnáu vn đ,u uV haun. đạc, anuqh yuaq ngơ nnìh diện, nr inhS il yd dứt đang ếpx gôđn nưhng quya ngb gti ch hĩnt yn có gì, glưn ugxn chc gnch gưin rồi