Logo
Chương 937: Treo trên tường (1)

Dòng người trên đường phố tấp nập như dệt cửi, không biết có bao nhiêu người từ các khu vực lân cận đã tụ tập về thành này để tham gia lễ hội. Phường thị náo nhiệt phi phàm, trên các quầy hàng bày bán đủ loại đồ trang sức, thức ăn mang đậm nét đặc trưng địa phương khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Lại còn có các nghệ sĩ đường phố ra biểu diễn, nhiều tiết mục của bọn họ trong mắt Vu Sinh quả thực hoang đường đến khó tin —

Dù sao, trong một vòng văn minh mà thật sự là người người đều có công pháp tu luyện như thế này, những gì một đám giang hồ tán tu chuyên biểu diễn các tiết mục mạo hiểm có thể làm ra, nghĩ cũng biết sẽ kinh người đến mức nào. Cứ cho là, nếu những người trên đài kia chỉ là vài kẻ phàm nhân, thì cách chết của bọn họ thậm chí có thể vượt ngoài sức tưởng tượng (và kinh nghiệm) của Vu Sinh…

nào ihnS quy hp uâQn cb có Tihá htt hp óc và ac tí agnht hki Sứ. hnơ gưnt gn phàm óc .nl ghnn vẫn hinl mt s hơn ha khiến cũng uĐi thần “kẻ Vu họa ũncg ưgni ot ácch hệ úhc và biệt iv ncò êtrn hưca hnưgn có khác tc đnhá bc Tihnê Linh uKh ,ln k nChâ phố, v hắn không inếb may bại úcth yàn cái trên thể cngũ đánh người ý, lc hct ưntgh thuật, đường, hco cđ iph Nhưng hnhì khiến ehc mức gnhn nđế tur giá đi lnag người àny tib phào gaonh th opnhg mÁ ht óc nh bình vià s liên niuh nhõ.m đến htngo lnih tnhh như nào, có a,n nhẹ người khnôg rênt s Hối đi hnân nghi ùd một gnưd na
nnh ia đã Đây ra lm nv nghĩ đu ciá là rt th ht cuộc thì n,mhõ hpào quầy ym hn gàhn nhẹ hmnõ tiên àyn ếikp ghưnN ?vy òtr àl b:m Khn rồi… không ht ưcđ hàpo hắn
gniơư v.y ohc Vu cht nmh nyà uđâ lm nSih t như qua làm imo yM nhân uti gNeh thứ đã yngâ sự ìth b tm ugn ra cứ tràng ưing: ca trải vy
ait x:gun “Không heo.” thịt H pc Ly có uđ
htnàh uq hnnâ ,nug .này quiá tmr phố đặc không ly mt d v. vui xunêy là náo d nhnha nữ cm Sinh hồ nB ưth hkgnô tiểu thin và phần chậm phía nhiệt auq cùng nơgưn õgcn nưig uc cô tm Vu thánh tbi đến uit óc usa mc
hnư ir Triệu lm trên lộn Ác đồ gnnh li gnurt Vui quả tâhn hniT iuhc htt th Du n,x một tốt… ùty đó lc uV ngl àny uc nàng óđ ht thật ơl cgnũ b lửng nũcg mhn, hội giữa qnu grntô ,tt ht vai Sinh: úlc Nàng mua v tay, vật nlê quá!” hkgnô này yđ treo sua “Lễ đã nèđ v tiện
Nnàg quá nhycu nđag lại, mt oneh vừa túc áicg uV ir, àv Shni: cuộc rốt rồi òv gì nêinh ciú ihp óin nnưhg oH đầu Cảm giươn y?v u,đ À đột nghiêm cnhg Nguyên ir
những rt tránh có àiv kỳ này nùgc gì otre iut đu ithn ưgơni hm trừ thêm exm, ra mà họ nb ngươi thậm nghĩ núcg ngày Lâm đầu ũngc hưn àny ic đào óin năng dán bếit, bản th hcí cho nhgnư lắc iác vic đủ chiêu tuy âcu iếb,t th hcít ba chc cnuyh đón thường na ,âuđ đi iáC tm còn ar ln ngẫu an Xy nmă òcn aqu nyà ahong àti, óc nêb ưc,đ àv ncgũ nếđ là tạo áov ac, ,hnb với híc lên niêph quái,” sao? đcư tiên nhgkô “Ta ghnĩ giơnư Ngải ếđn im vêhn ănm cn uhcny mặt phk cnhuy nnh hàn đều hmt cân ơngiư ưgơni mà vào ngõ hương nhà mt ca nén c àt, cả hn idn lắc mt cúl cngũ hpi qun àyn uđ ohe nuôhk thể vậy li c v ìbnh pnâh đường hgna là óđ mới đ, gôkhn oah ai ìht nhân aygn mình nàhh ca ònc hồ ưhn c cái uđ, ngươi mức htt b ai tyù hơn thai, hhnì hnycu htuc
đ tiểu hỏi: hôkng? êtn ogxn yl l,i ngươi nnâg genh uôln n pl l,ên hngK inhS hi tm yat ĩhng l,tá usy tc Vu ngẫu cl ynà Đt Mn về àgnn mà lư tr ,iva nhân có iác nưtg kghnô ìg mt trên
tui íb năm học aig đã… hêycun aT v gnu c,gn Ta tnh thần rồi!” chuyên ânhn hc àm! đã uihn mlà gai
mb còn ihuc ah uys nagy nhgôK cb hn c aki ôhgnk il tượng inó aos ivc mà oas? ri pàoh gnơưi tư, gCnũ Snhi lẩm h,ip ấn đy õr àlm oàv thở .ngrà mh,õn uV
gãi nghe là Vu gì gnt ,vy mâL qiuá ihu, tcó nêt at giN gãi ,ihnS “Đây óhk ìg chưa .qau mặt c?ơ iác lạ v “Khổng…
tm axnh pl tức nH tm.é
yL hquna oeh tai ngnà n,ch heo? đu ngếti thT “đinh” ?đâu một nơi: H Tth ênl, hìnn ênB hkp iln đu dựng ngth
uiT oetr hnhtà t món gưnx s cho cngh ági chưa v tếib nhìn tđ đồ htế đu ihnS ch vừa Vân mau n:ió đcư gmna ht quang, ht mỹ vn tch nhưng ãđ quang, nàgn ao!b đp khai ếbti hêtm món âLm nmâ có v nhờ àvi gnđư C àml Vu chơi nmó rTnê treo ch hàng đ uchn cũng lại món sự gnc Ly óc g.quna h,tch Ngi àl ưgin một hnvê mua úcL nyà biến anđg Khóa li b các ikha T ven đủ ngẫu uqy c exm nào…” ciá gaqun H lòe mê nă, ưigng cđư có nh àvo iuhc ahik t mt hanTh n,ày hútc khai loẹt. hìnm t đã áci Ta áov tiên giúp nâhn htm t
dáng hCnâ trước hnSi êhinn hinS Qânu, htì trên etor àt quy ahpí thy dùgn ha uV đ tr kui ggnn lại nhìn, nhìn ac Vu đầu “XXXX lnê lni một gành uq cb dán
âLm ìv kìa! ingh mt nbê gànn không đi rnhat lên: đã “Ấy va cho vò chút nBê uiv lại, v kia ưghnn Bc va náb lại k ri, kgnhô av uhi giống gàcn kia oas, ấy no!à s họa aty uV trở ngươi annhh đầu hìnn kia nuêq lại il Nig Sinh giơ gchnó