Logo
Chương 944: Cố Địa (1)

Thái Hư Linh Khu, trong địa phận U Minh Cốc, một vùng núi rừng xanh tươi bạt ngàn. Gió núi se lạnh thổi qua cây cỏ, trong rừng truyền đến tiếng xào xạc khẽ khàng, cùng tiếng suối chảy từ xa vọng lại, như ngọc vỡ trôi qua thung lũng u tịch, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch, vắng lặng của núi rừng.

Vài con tiểu thú không rõ tên dường như bị kinh động, vội vàng từ bụi cây gần đó chạy tán loạn. Ngay sau đó, từ phía sau bụi cây truyền đến tiếng quần áo và vảy ma sát, cùng với tiếng lá cỏ lay động, một cái đầu nhô ra trước từ đám cỏ cao bên cạnh, tiếp đó là nửa thân trên của một nữ tử trẻ tuổi vươn lên, rồi một cái đuôi rắn dài ngoằng theo sát phía sau, nhanh chóng uốn lượn bò ra khỏi rừng.

Xà Cơ chui ra khỏi lùm cây, mở to mắt nhìn vùng đất xanh tươi bạt ngàn này.

vui ncàg đã v àl ndág mình gónhc ký ra mừng, chỉ nhukô mặt gnưt, ngnà con hnn phía kih ig hkí đu tm. Tuy hồ ntg pnhâ ngt nhìn mt nh gn ó.đ bcư hnnưg hki v gkhôn lão rưtc nđế inưg trôgn nhgi àyn àX ngnà im pgnươh gặp iuc ngrto mũi, ggn iđ ìg li c coh ra hannh gnrà biệt kôhng gÔn mà kph. o,àn Ngnà t nhưng cl ih uôkhn yàn, cố hák n,nêih đui gncù íht lin hít tức
nhớ hồi người ln vui Tống Snơ ta “Đúng, lão gần nh tay v Ta tên gọi ntê ,ri không ta lên, múa vn niưg gnúđ Tui đều ơSn đó, óđ amú là tmh nh,âc như đgún ig chí
áic lgưn úni, àn,y tay nêb thò hpaí anđg đgn về xa Một oãl nhga thò tm otrng nìhn l uđ hxác nòcg ig giỏ. c
rất đã s s dù v sẽ ămn mnhì hgknô mi hnui gưni dọa gnNà rồi. sao, rt
gỗ lớn phát nbà phủ vách cùng và tđ tm hnnì đầy áđ, hagn, đá trong ma lẽ ndg vià lặng nv itếng sát gn bnê .xc vi vãi àxo Nngà áđ hgan đ,á ếgh ưgvơn nđ.g hnm tngro ra ni,ú il ib Vy
xưa nếggi đào nnàg nàgn gipú óđ òcn áCi ănm àl nghĩ. óđ hmt
óđ do ?onc nên nv ức, d: giống ct cho cNhó ikh òcn trong cth ký nếđ mign Khí ra iv lắm cũng mở àgnn ôgknh
“…Hả?” Xà ơ:C
?nghp B sna cúi ia cmh Vì ãri ơC npgh? :uđ sao ans
nửa tnhâ ìnhn mơ ac úin c ơC này. qeun thcu hồ ngng Xà aphí v trên, xa ggn ưsn
r?i Ngn người lâu aob
lên, những b gi như r s ciư người!” ưgn,i àl ưngd igt thT l:i thật ìnm,h mặt ăhnn tênr sự dn ad àl đều nếp inl ãoL yang óđ nhưng uas
àlgn núi cải Vì iđó tạo gnohè gmi xóa
Ri ib và àhn nsư cnò biết phế c đã ngôi núi, gếgin tá,hgn ùcgn c ivà kín, cuối li mnă nước il óst nhi cây vết ãđ hyt tpáh nàgn lấp. cui ud hoang tm hp hônkg bao nhiêu dại qua cnũg đi ra b nnhì những lối lcú, bị
iLnh cái ra óah ìth li t khác ng không r,tcư ngoằng, na áic dáng gnđá in,gư gádn ưhn.gt pih ưnig còn ac Nếu Nàng còn đã .ãhn mình kéo âthn nkgôh ágnđ ưid nữ cph thu hóa đuôi nêThi nhogP ìg hânt mt hcưc v thanh dgná s cnhg t ưnh tâhn ngàN dià như uđ s ar v v đ ơnS àm y li oeth trước. tm này ngnh vẫn nửa bt các
i.r qua đã rồi, hip ămn rt , nhiều
ntorg rt âul, nlgà gnnà thấy nhgNư ôhgnk ônig ký vẫn tìm mìt ức.
n.gđ ra óđ sững s htò ,cúl anb nnưhg phản ngtư mnhì ygna đầu m,hn àX ntg khỏi còn ca liền gn lại, đột tm sua đầu nehg Cơ
nh àno người ôgkhn lnê nay nên Tống vi giỏ đến nl đá àl ưin,g v, lên, bái đến đt bánh ib Đyâ em.x âđy ơSn gàyn dẫn ,hk cửa nhưng giỏ ưci aT s ta mđá icá phẳng nũgc xanh h,àn hctíh g,nđ bn nă Vốn trải kniế rêtn ng?hkô vẫn tiểu bng ht hec hcưa ygàn nói nli ưgin chịu tr úin r tm tm trong àml ôkgnh ole có at hip hđn ôt ghen rt cưđ gưiN umn áđ: ra ir itn ayt t gnt nă hai
óc iLnh bỗng đến mang Xà ơgnnư, phải genh v od nương, ngùc gnưhN tcúh ión iv nLhi gvn mt câhn, àvo, không?” tuổi ingư ingư ưnơng v ãđ truyền tr ngoài nggi miù từ àX ln động êbn htoe d: ogiàn đã nương ca bước tiếng
v từ tmr ghni thành tb uci thn dần ưt. och, thành chm nba thành tcưr, tnhĩ ngùc sự biến đầu lại ngih irã ckhhí phấn ìhnb biến an, cho s phía óha sắc
òlng àlng sua gcn ngươi kinh nhịn lại được ếbni là phương, li ghưnn “Mọi uđ ngcũ đó ơC mừng, oa?s người… ìnhn thT Sao iđ ivu đối âuđ rotng ngay i,h hgnkô rồi? mất?” nhìn quanh,
vậy mt k asu chớp cũng soa yV l: lẩm hpc “Ồ, tốt.” Xà mới rất vi lâu bẩm àl v ,mt
gncô tán intê ãđ úni nrt aygn gũcn tạo nsih oàn năm c ig đu td ônM nào óc đó, trong iig tBá Byâ các trong “Cải chỉ mlà .nc àlng úin chúng nghèo khoát nũcg làng đến gnưtr thoát c img uh ơin làng ym Tnhi tr.n id axó gnđa nghèo óin đám lân năm cũng hègo,n óiđ rồi, at otthá
không biết. ngàN cnũg
vụn, c uiđô riã lm ámđ àvo trgon gỗ àX nhgn ngiư hìnn di mhc ucn òb gai ơC bẩm, gnn đn,g mảnh bên ngoài.
măn gnT ãđ đi ir cũng nay còn người một nmă san nl cl hai nữa, ,uđ rồi,” không nph ãđ ncũg “Người… hnơ tm Sơn, b ,vy ,gi ngph đu “Làng trước.” loã trăm trmă gn ưing
tìm ntêr s,iu vn nté đây. là góc nàng t nhớ làng, xa. hnìh đá nh uống noc ncư ngđư òcn hcC inú xa dáng ln gnn ng nghỉ đến, này, đây đá ngơi Cch sưn đ gtnro mt nình ncò núi hnc đgnư tìm khắc… hty chắn àgnn tyh Trên k,ia àny ,ar gtn siu