Logo
Chương 947: Đêm khuya, người lặng (2)

Trong không khí đột ngột hiện ra một hư ảnh bán trong suốt, chính là dáng vẻ của Vân Thanh Tử.

Lão nhân gia vẻ mặt kinh ngạc: “...Ngươi làm sao thấy được ta? Lão phu hẳn là ẩn mình rất kỹ rồi chứ.”

“Nói nhảm, ngươi đã phun cả mặt ta đầy máu, còn có thể qua mắt được cảm tri của ta sao?” Vu Sinh nhướng mày, thản nhiên nói, “Ngươi không phải nói không ra được sao?”

Vân Thanh Tử cười gượng gạo: “Vốn dĩ là nghĩ như vậy, nhưng vẫn không nhịn được, liền phân ra một sợi thần niệm, xem Thái Hư Linh Khu sau một ngàn năm là dáng vẻ gì – nguyên thần bản thể của lão phu vẫn còn ở trong sơn cốc.”

này uirT bẩm. ihTn thứ ìhT ra Nàng lm ca hnm cÁ v Kỳ.” àl
nôgkh yL âmL hcm lâu, hnm Ngải l mhc đâu.” nình im hnTi Triệu công, Lệ hồi không Ân Ái búp inó pih vào êb m Ti K chỉ kh H il: ì,g Ác vỡ
cch .ri nd do khác ưh nd uaS T đi, nơi hnt đó hn Thhna ãđ nâV nhng àl đi ca
pnhg ngc Ly !chíhk chủ “Nàng động óĐ má, là ìv ta còn uhkêi nhiều!” gntôh ta H ơnh ngàn mnih nói àgnn
àny, vỡ Vu nhiS vuốt trầm vào mhn ăcn cìhm gln pnhgò ve trống .ưt nrtgo l
c li uđ nêb nrtog iln tay h,n h ếtiuh ggnn ni.Sh ngxu tò áhcn ìhnn nch, Vu hmn dùng êuY t,m vi ayt ign n xm c òm
đống ưnigơ ymà: đó vi Nig ôhnkg nói uyhcn tâhn cùng uc ta ncg nhướng ihak anđg Lcú Vu sao?” Sinh Lâm ihp đã Ho, ynNguê nghiên h quang
đang h,lná một rung. hìnn tm i,m Sihn quay thấy ,it ait ln bgnó trngo ôiđ ánsg còn pl hắn màu unrg mm vàng đ lại, hmc ôiđ đgna kh chm Vu đu mt
nraht pnhòg ihếcc ib tng treo at hut, ôc igN b gónb gương mêđ ,àygn độc đen tnưg bc uếchi bao như gưtn, ntogr ám Trong êrtn ca k ntgư trngo cũ dầu hgtưn “bình u iyg ơns nph gnhn căn cảnh ndgá m,âL iơn vẻ thgưn bn ph it n.pghò etor ádn nv rgnt
nth rõ lại nguyên tós ôcng không émp ônkhg cmh, khắc cm pém nòc ch.ú.t. lởm mt ng,h ha td ráhc rưới hnl úxc tựa iul, vải bí cph õr lo. Vật oha pt, năv như nvi mảnh
ngươi ra .c nihS qanu tm gin, niogà c uV ĩnth, c ingươ ta cnò àm âmL gti đùa nya khá nhgĩ giật: ùncg âmt vẫn nă gì hKeó “Vậy bình uống iNg tìh ngày chẳng
chưa Vu vươn cũng vuốt ôuđi sa?o yL. htn aty nhiên Shin ve gưiNơ Hồ ó,in gn
ev vành Shin yêu ckh ghkôn ac mm cưi iuhtế vuốt mi ivà đưa uV n nglô hnn mà ìg, hồ. ati nói đcư bt hc ínn i,cư tay sua ir không lp
ccu và rõ uys s rt ngủ, at iunh lmà âđu Hắc Tnhi ăn, c chuny itr sp nòc là ruiT có các nghĩ nữa, gì, đâu, ngươi xuống đng nKôgh c mà cÁ aik o.l aos
xoa nghếch,” hák đó “...Nàng aus .vy ếđn nàgn ,mc th uV únđg nđhá cđư, ưgnhn ngay sự ncg là ?aso quan nihS l “Thôi ưngơi ngốc, nhau hcgn thật đâu hìt cngũ chút cũng àdi, ihp ươnig ngươi, có li cngũ hya không àl ahi onà àygn nũgc li ra ni óc nhngư cch Táir âtm
là thấy chuyện os?a ,ri ignươ hgNn ta Hạo...” hp Vu đều Nguyên l.ý ir nói vi Vy hegn .Đ.ư.c hết h:Sni
b Triệu guqn da Du ,iưd Ác đ lên tung. gnàn lại nglu iư,ngg đu nùgd vngò ănl tránh tủ ólt hTni một
gnnh óc khiến ghNn đau sau chân phía đnế m, rm syu och khi rt ogtnr htúc chuyện nghĩ mt ri nđ hn đu bcư từ hk ct nhhtà đu igưn truyền ki.a tđ đến, ta ếtngi
hanhn !ir hgen trèo va vọt thấy od od iNg nrogt iav ,ar H aT nhiS, pl iln ac Ly Vu lên âLm iuôđ gKhôn bun t trn nhôkg ngủ hnn ct ,na nữa,
nhnâ uic gun xác phòng rời đến đã iln Sau hành ngal n,g trng nnh nér mnìh pnòhg ónr khỏi đi ngủ tầng khi hn itu căn tm h.ia yas,
hnM Triệu v Kỳ. Tinh Ác ca
không n.g il Vu Shni
qu gian” kai sâu iruT hinT Hc àl trong lagn ac óđ, M...n t Đạt cm Khgn d tgnro gian mặt T,hin gi cÁ K, ôhgkn dị dáng nihT ưgnơ,g như at s không xưng tấm ngbó cH uq thang yat nêb
Đt aN nh,iT yth L cch Ly .đó m, các ht genh rồi hết cảm rt yht ehgn ếbni sứ H ac đu tg i,g ,nM nhạy.” Khổng đ,u cũng gànn rồi,” “Hắc
hôgkn thể buồn xuêi ah v gràn ihn gần hộp sự àny ng thân ng tht iNg thể mâL tự nc uđ hìmc rtnà rồi lập uV cả hânc àngn ếnđ im ct hình cn hnpgò yđ tm ng nhanh hưn ig,c cm giấc này với yàng chính, hkgnô góc về ngh nbu òb khi chóng ung dù như nhưng ,tth liền ra ln my kách gkhnô lượng ành gnùc ngủ iếhcc nSih thân vào ovà gai thúc nhân mìhn guêynn li gnăn sau ,ov ,õr sâu. gnơi tiu tường
âyđ cui gì th gcnũ ít ùd hn,t ùgcn yâđ .ri iếbt àl nhưng n, hn vn gi nòc nhiu cM
ar vào Vu vi gai ghế, tàn yl aus phòng, đó t iếcch nmh mnag ak.i Sinh ngoài gin bên ayt nti ưd một
Người Vu ar Ác “Ngải ưađ ta ,iđô ũcgn inhg một Thin iác nửa ,mg hyt này,” nng “Ngoài bánh, đầu yan mt hinS, ayt mình an àngn nô?kgh ra úpht tiện cho ri t hip óc tm tb móc xem, làm t rất hunyc t lại óc riuT nàng b cnò để ngờ uD óin, gásn H tâm đồng mình âmL thời n..gư.i óni rtgon ym ôm điôu yL
Sinh ưic .tt tg uV gCũn uđ.
tni.gế lên Vu hniS gônkh
H iav b Vu hânn uaqy đng ơt ngđ gnkôh oán là uđ căn gđna ghnô?k đối không nug đùa ht gnnà ưcđ ht od cánh chân hnnì H: ca Lmâ cs uến ch Nig mêđ Còn hn tth nal ri tay yuế ign nng ac hc nac ưcĐ ir, áp n,mh yd, nữa. na hnm cs yL từ Cu vnươ hìt nb Vĩ vn của ođ, nnh Sinh ùgdn đang
gđn h,nthí cicếh ,kíh nehg írt nheo ln na th ait aih v toh đc iaT thi yL v i,l hnng ta gnhư mềm ayxo ý mắt un,ha mại “Hơn rất chuyển H trong !ưhgn nôkgh nòc hai linh hákc
ht ngpòh nv lần ng nyuq kinê li ưhn ca trogn nàng ôv ơưĐng yàn hn,iên cáhc ht àyn at trên ãnlh tuyên đ niggư hmìn để gn. ùncg tyqếu dùng hâtn tm bố