Logo
Chương 97: Mở Cửa Giết (Không Sai) (1)

Gió trong thung lũng bắt đầu xao động.

Vu Sinh không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng hắn có thể rõ ràng cảm nhận được "bầu không khí" tràn ngập khắp dị vực đang biến đổi. Cảm giác này khó lòng dùng lời lẽ diễn tả, nếu phải nói, thì đó là…

Hắn cảm thấy cả thung lũng này đang dần "sống lại".

im iĐó con - hiện .nó ac Khát, cuối hT txu gn cũgn Thực cùgn
Nhng hnna những từng ra m ehkó ngt đó. ngưng th nôgi ucth phế m,t lớp ar ra phát dạng t mắt mặt t sc ùcgn lio tm arì phn tyh d htc li cảm ulgn b tiếng hắn chi lp ghnn b mc không ếmi.u miệng hnng thực bóng gn hnn isô, đói tích iơn hkí khối xé chồng hnanh cđ mt, vt b cưđ ot trên tth áiuq từ gcnhó nco chục n.ug nggn tc t đ iếnb quen mg htế t,v hưn hiện tt.h tối gărn npgh nhi bị c tc xuất hnn ht otc rnTog uV g agi iSnh hnsi ca ar noc Hàng khối khát gsnư hins iuáq
ếutih orgnt nữ nnh :li khi ihn rt,ên v nngg v tay, úthc dch ng, hyt Yêu in ã.ih sau dugn yL nbê lặp mn õr iS,hn píha Vu Hắn cht đmê đó. rõ hSni đui đi trên gnađ hneg run Vu ìg mi s nđe nhìn H thì ànm tm gnng nNgà hồ ípha hk kịt Đến ngt nàng rẩy. li htc mt nưngh li nă cnh lp đầu mht ưcb ôhgkn
rồi ing nhiên ngưht mà!” cố “Ngươi hi icá chiuê là nđơ đã yàn pế,ik nkh àl uq ión thô ihp đng gng vẫn knghô, hưn bo thc sinh hoạch nùgd ếk
Hắn chnu bị đã thủ khác. thương” đon những “sát
Ngải tc pl kêu quá!” yàn xấu Th Nga nê,l !X Lmâ
àny hnư tếh htế này… tiên ânnh là htếc nhnâ ihK àl Khi tiên thcế hưn
ăn ilù lnê nàgn mdá Vu kih nihS, il auS av thể ntrg đ,u hin uáq tại hípa tv khin ygnâ Snhi H nìhT huync ônhgk vãi bầu dại ìg. Ly it,r rtên a,x yl nàng uáqi il sợ nưgnh rt li iãh tux nhưng vừa ổn. tnh pg gt vn nhìn vưngơ Vu nôhgk vn cth tđ ihk ac hnư ,nhi ùli su,a nghe
a.n nqyu Lâm đến nhất chng bất at này với vẫn tay thể htêm đó đui gànn ơgiưn nào, đhn nào?” định vật nađg gônx igươn tìr ácch lượn gì Ngải lúc tếh đánh ncò hné, gdưn nmag cno đhná hc đi nàcg nlê oad với b nêik inkếh nòc qiáu eoht nói áiht ta con ax hnư mt hoãn nhẫn khẽ sự gnĐ nió ch hnkgô ơưing ít iếTp ,l âunq nuhc nhưng đây. không íhk óđ, teho ón
thể hiák ir điều gì inm gian, ý ưlc đi chờ đó cảm sao?” gncũ C àny nó Ngải đnag óc koé óc đã âmL hnư gncù hit ht uưm hngi àid hoc: yth c
răng, uV càng nó gđn Vy “Chủ để ht pl hìt nôg!c tn nc ch đợi,” ct không ihnS
nhiên b th giao ut àny đánh ar tđ nó hì,hn nêl tự vệ trgo,n ntê áLt đư,c Sihn úxc óc chếin thực lại tức tiếng ,nh n.ó đã với cn i,r hnmì na ch ngươi t Vu cạnh, xmâ thể đuôi ac ht nơgưi nói đó H gnkhô với Cn thân bên Ly àv biến ich nàto sau nhc uđ êbn có thể lập l,én suâ này bo cm òcn thn ht
yãh s iưgơn éx at hnàh ac Vn ếnđ Ktáh Hồ rách’ lp tm trên óđ, tâm đng chỉ nigư na kế hãy xông nbà Vu ếNu uytr đuổi…” lên vtế bn nghn chy khống sợi vt yat đưa ct nc nhà, .ý sẽ ac n.nhah Đói nói cngũ Ly thủ, tơ yL ùdng hc ưiơgn động cách bị qiáu at nó, cần iưngơ tth nó, ãđ tós hoạch gkôhn may ơni,gư sống iđ, dưới gknôh “Lát hniS hcế gnơưi úhc không H .ta
im, gnhưn qau. dưng Vu hcicế có Mt hc ltư ũncg cch àm cnógh igơ oc,a cúht iv nhọn nghă lngư nhanh cgùn động t ngxu hút công cno hnp iuáq phát ngđ sẽ tn igágn dữ onC onc vẫn s, nsg vt Đi tn vtu c hcík. như y.đ hgun sắc đường s tm hcn iSnh ca uci động
ggn nói hpi ‘cố uhní gì nhưng óc gđan cảm vn nó .gđún thy cno tn li cách Shni iuqá đó ,aso uV aT xa caưh tv tr nhnha không đó là gnch nhanh, đây không sau đó mày, cgôn Sao
lần thếuy đã lti Vu tná, nch gtnor ảnh thú dữ cường ángđ hycnu il heot Hn kia! của uq mãnh alo tấm s ntgor nngg ng nữa nàt tăng ct cự kgnôh haó hkuếch đu cả thân ưil tợn khỏi tm đạo v phía ngut,r tơ nhện” nưh cđư thể tm di ônkgh tránh Tt Sinh. koé
lớn hô.kng ũv đá. ũcgn vào mang kí,h ếnich ac ogLn đương ìhnm quả htt còn hnơ iv có unyl rìu bi quái uc ãđ h h,áti ncg đnế năng uqa, biết đến hoet mnga hưgtn mc gũcn li một nênhi t đến, đưc Dù ht tự b ión gnđ ehto Vu cđư iSnh người úlc àl uđ từng mm chém khí, tm đối vật khí” vậy, đầu cả này có cnò hcmé thân đã aygn nêtr ,nó nhp sự cm hnp mại hiệu oac binh hđn kh hắn ms knhgô tth dù đoa Bi chỉ ưcrt. ưcha huấn bgn hắn s hnmì trúc Đồ dao gnhôk nào nuhc nơh da cầm
kịt, hknho hny ar enđ nhil cũng ãđ đã nàng, iga!n và đôi về vật liền gnr hn,hán ra tm ngay lúc gNi liệt, ahpí d tán v hn nđg oht hàhtn ,nm cgùn cno tànr ln yta ahpí áiqu v.t haó eđn khp một ihp chk tay iht mâL iL màu mâ hn quái nla aol ãlnh nug nmhã ta hắn nnâh s iva hônkg hưn snih hík chạm ac hc khuếch đagn nơưv va iqáu Gần óđ, trên nìmh hưn d,t điên tc u,xgn t nđg ntrgư ngi gnm gncu is nhn ,tđ
ch àov yL hnkôg iáth tír uâc ri. hinê,n vừa Tuy trng c hưn li ht li ngnà, iơr lại hnt H đpá hn,đ pl nggn nói biết tb li nhgkô
dao àl Lâm lg,nò nhân hânt ngẫu vội h?ônkg có “Bây àgnv tr ngăc cũng ihát này ig tàon găcn hnìh htc ưgiơN lúc mô ?ìg gì trong ,thgn ih, giN cứng. tnìh ênn bếti hn
ht ihp àny có hi ta h,p gsn .thếc “Đợi lại lần lúc an, cũng lại rồi rồi thử
tỉnh, sơn đang trnê đầu ax chí theo, ol hln gnR at tuyrn chm tóc rn nđh àv bu bị g.áy trời thc thn, đói thậm hkiến xa thức đi đang gnp cũng tràn đến tỉnh, áicg địa c dõi tch cảm khát, đang giưn cây cd ngv đang
Ly cùng Lâm Sinh àV aus đu ưtghn bt nb anhhn Ngải nkgôh mât ó,đ ntgr ac ìtnh Vu rất nòc ếnđ H a.n
gưni âLm vậy ú:cth ?na ir tm âyng sao Nig ,A