Logo
Chương 984: Mặt Nước Tĩnh Lặng (1)

Ngải Lâm vui vẻ vung vẫy quả cầu đá của mình, khoe với hai người trên nóc lâu đài — dù nàng cũng chẳng rõ có gì đáng khoe, nhưng nàng cứ vô cớ cảm thấy vui sướng.

Có ánh dương thật vui, cỏ xanh mướt thật vui, xung quanh rộn rã âm thanh thật vui, có người ở nơi xa chờ đợi mình, hành động của mình sẽ nhận được hồi đáp… Tất cả những điều đó đều đáng để vui mừng.

Vu Sinh và Hồ Ly từ trên lâu đài nhảy xuống, Ngải Lâm quen đường quen lối trèo lên vai Vu Sinh, rồi buông tay khỏi Ác Triệu Du Tinh, để nó tiếp tục xoay vòng quanh đầu nàng.

đến con gyàn, năng cả đi mt yhta liên ôkngh thông ,Turi khả á,chk nìbh nêb số il gnia tui ĩhgn xúc âmL hti đgan nauq vi có pbú gia yth sớm rgnot có Mặt ãđ uhni ãM ,àny gưtnh N cm b igN cđư ti Vu im dià nhn usa người ha nuhi ít ,mâL tin nòlg ra. Lệ búp gynà này vẫn gì gũnc iT đnế ptếi th Ác nSih ihk ngoài êb với hnư ngn êb os thần Ái nhìn nhưng ngày nh tuy thường
ml mt gĐán ml hgcn ctó ònrt cgũn như !đó V Lâm vậy,” lại nha! kéo Mt ta ta cóT nhơ mt đâu úcth mh,ìn Ngi ingg yêu
hpc h,n õr úcl t,m hpc không háp nnihê ngnà cgnũ li đã , chk ,ìg tìm xme im luâ chừng khoảnh ca pl hỏng t đu aus hmnì im qua ht triệt sự chừng “Vậy vỡ tđ phải để at g,ln chgn gun,x ra này về còn hgnĩ nyà pgh?é hák tm cúi
anqug ơnm vô cúh gi êb .nthĩ l gi sông một bnê chăm ãM nCo ến.đ cầm đá iđn tn,h bờ vào mxe nn,gà ógi hcnâ bpú hìt Vu hhkano ntgôr tng gcnù nathh iùđ nkhg nl iv hicếc âmy b, ngồi man, iNg h.n iul àny Lâm nh những phần ign rTi tohi có trên mLâ hn iđ trên Snhi
uV m Lâm.” chằm il: lát, tm úlc Du rồi mới Ác k mt Triệu ngcà ĩhgn syu nShi nhìn mới náh ih uas htu tm, Tihn igN hcm
h,n lượt, mấy lại vàng đi ri ótc dừng kia. ìnhh tạm mxe óbng mex ovà àNng chỉ lưng
bpú ca nằm nogrt âCu d uil. hn rt onc li
người Ta unm cư!đ Lâm pl tg ct ghnkô ngẩn la: lia úhtc mà d od Nig tm !mex uđ Đc,ư rồi chút,
àl at oa?s “Đây
rtgno iph gciá nngg vgòn như cm uqa, mt không, o có uq õr cầu yht mình khi hn ưdgn của đá lại khoảnh Chẳng yuaq khắc. ánh cynuh
qyua đá li onc uc nbg Nhưng búp uđ nhỏ. bên ,àym uđ ơl chn qu ìhnn Vu lửng nêhn,i uhní êb Sinh
Ngi uV yv? níu lấy âmL Soa nSi:h tcó
ãđ th hnSi khi bpú khác Vu trừ.” đều duy Sau nói, êb Nnhg oli ,phk Ngi rãi c,l âmL tên đyâ bị thn chm nsgà người là
đcư từ gn,iơư cùgn Lâm liệu mnu iT ngt n,ơh gnm c, L liên ưt nió kih tm ếđn lnê ức iv cui ngươi c liư ti lc ưgnơi xem rtynu nê,vi s là đến ‘Hoa tiu rưct êBn ìmt ht ?kôngh ca âus tm aqnu liên Ái
aT íhcx ignmêh ghép.” rất túc il nhìn Ly từ êbn gùcn lắp g,n ngươi s Hồ hcn gNi mâ:L
không nhhà th Tháp Hc gvà,n tar ótc ,íb oaC giN uV thông eoht s này. gui tòa gNi điu Tuir tiếp Tinh”, mhn ynà pbú cch cho htn chắn Lâm, huci hung vi vào V iug không gncũ ncgù vic ácc hnSi đng hồ âmL thần ếđn hđn nv con nhỏ ac Ác tin N
ó,c ynà êny vẫn uđ, Lâm gnhKô Vt .àm Ngi lắc luôn tĩnh
gp,éh mâL đ t,a hip hc inó hip ngiơư lập nào htn tc mút lúc ngu đến th nói gàny li đôiu gáyn ar n,utg gxno ,thế ayt khi uâ,c ir yđ ngôl khí s nhđ chải nhkgô gnnó ncũg thì gnsu nhtâ ơgưni óđ giN ăn trước, ngứa ư,cđ ctưr b oàv dính đừng mt “Vậy gnũc lm. nghĩ yat lugn
đã àrng búp inó nát ónhgc iak mt úthc oda chc này, tưrc mt ir hgnC hnniê Lâm nđg, ul hia qua gtnro pih nggươ l hun:cy bỏ ir hếcic tiết nươig mb, ótc “A, liền àgnv ưigơn yht vy bỗng trong annhh vỡ ált nàng ra lm chi àv li i,Ph Ngải hn
?Hm
chuyện, bo qua có sẽ ũgnc có xử mt v riêng. ndgư óđ khó tt,h ngày hnư ikh ,oal cm mọi nhưng càng thu mtâ cũng sự noà suy nthí hniu ànhh s gĩnh áuq bn,é ngàn bn và gnhc điều b l g,ì đến mt thường điu đợi gyàn rt xếp. ar âmL Nuế atr tth Bởi nhạy hắn iNg mặt v õr, nàng vci
l,ai Lâm mgêihn đin búp đến Ngi ũncg nchuy in,Sh ca péhg bê bàn hio.t c ơưngt hcng k tonrg ý túc lại nph mt l v vào uV Hai nưgi hết mt để bạc ct tiếp ádn
hưnng ó,ah vật c ,huna vừa do nv búp đuâ ôngc rntg ếinb biết.” óc ht êb at ,nôcg uyê àngn ml can gơniư noc ángđ gúđn rt gia uas âcn oign agi ca iph uhin nhắc năm nc và hiện ơc ntg thay má g,nnă vừa cgn hnli “Huống ìhnh Sinh at Vu iđ l.i uiđ ít nđú,g ohén đ thiệp thể Đgnú thêm ti túch niơưg là trăm by ab khả ln s ấn, h không nhỏ gnhpo
đầu: tth ưiơg.n này óc Vu Ngải chính ch “Ừm, phn inh giờ àl tĩnh óđ gật th ếtib hít hắn bản nhc xác ơhi, n,hđ ar phút lại, hk ứng Snih cch nnê tại sẽ hìbn âLm tm
sao?” cầu ynà gon vừa nghe uQ ri Vu ơgiNư ong,” hnuí àm,y ar Sinh không thy ápht như dường tiếng
pl hit hưn ngươi ngg nhìn vi trong htm. sức ngás Đôi lớn, âmL điện hôkng nàng ánh othi Ngải igưn Vu mth đầu bu lánh bên rồi phản thăm gndư Sinh. igtnế, đ nngg ngn giây, àv tm vi m chiếu htt trời âsu lên hc oca li vià grtnô con nhất ,o mth ìhnn
Đồng ,Tnr bên Thoại oigàN b h.n iuT ôsng
ừm.” a:l yL tg H t,m lia noeh đu “Ừm