Logo
Chương 1: Thái Bình Đạo (1)

“Mới vào xuân bảy ngày, xa nhà đã hai năm. Người về sau nhạn lạc, nỗi nhớ nảy trước hoa.”

Đạo tràng Thái Bình giáo ở Ung Khâu, Chu Dịch nửa nằm trên giường tre, mặt úp một cuốn cổ tịch, trên bìa sách viết năm chữ lớn: “Lão Tử Tưởng Nhĩ Chú”.

Kinh sách che mặt, người khác đương nhiên không nhìn thấy hắn đang buồn bực.

Bên cạnh giường tre đặt một chiếc bàn sưởi, dài khoảng năm thước, ở giữa đặt một chiếc Hỗn Nguyên Cân, hai xấp phù giấy, hai đầu trái phải đều có một tiểu đạo đồng, một nam một nữ, khoảng mười hai mười ba tuổi.

âm nb ôgnhK cuhnyê àml còn ônthg gnơ,ưd suốt làm có mtâ p,t hp bài nĩlh đó?” ìg
tgrn rãi cbư mc t mch a.r góc ođ xám môn ygtun Lão àmu đo àbo
lunô óc ikh nmhì yuxên ,nơh đầu, ghưnn lắc toh đu uCh khôgn mc mâ cDh đau. iácg sau hnil
óin lời ưS ý iđ h,p huynh uinh phải vật xanh. cm éqtu mun trả sầu b của Ta mạng tr âuc nàrt,g một hỏi ngốc, trong tư, đo rêu ưs kết đó óc ph lg.nò nnh uư nd at usy
“Không h.ip
“Mạch đã òh,a không ntưg ncò đáng ìnbh n.ig
i,l uTi ưgNnh tiền t Hơn nTiêh đng tb .Đnúg uqá àb ,Páhi ca đệ bi đương hynuh dgùn Thông Mỗ là coa rgnút pH c để là nhiên b .ir nhân n kính. gi igi àl yhhun t đc rt an Nth hty pùh c,đ hnT
kghôn hnut, nđơ hká nYế ý. uhT ihu
định mngi ni.v tm u m h,i Đang truyền óin nniêh tđ ngig đến iut già nua u
nhìn v chú được sa ùab er,t Họ mc họa iat tgarn tr uch mt cămh gbn thẻ đó. êrtn
giác âuđ hnư ,óđ õr, cảm đã ôkhgn này nghe huc. hók nhưng hn Hình tth il
hnBì l. rnytu t Thu u,X D,ch ếYn Chu oági Hạ ac nucg nhàh ba áTih đều ncâh khín đ
v cỏ u.m vy cl dấu ca âc,nh “Gì cnhg bn phòng hnn tngư hnxa ndág Chu àhn. bám ếnY vậy,” nga, giăng núgđ mâgn đầu êRu Đnúg hnxa ,Dhc àm bt vắng, nsâ hônkg uTh ưchc
h ôđi .ar hékp u,sa mở tm âul Không
lại men đ ih, Hai it ,ý mon sư ciã ngiư huynh ghnôk mt htarn gn. thấy
áoig đ ciáG thiện gN phù dùng cah ođ tiáh ha,ó đnế ,hnb .ìbhn nơdgư đạt Tử ynutê
vi uy àlnh cc T Ng t minêhg. k đối Giác iá h inh
ũcgn m ngưi hóp đi danh huycn s giang h đn,ế hoc óc tm oxn.g ctúh Tyu mt uaq
nghe trán, là od ta xoa xoa Đông làm, hHàn tiTế oĐ ênihn gun Hắn được.” Đó
nặng, nàtr yâđ .htơ ũmm gn hng htt ưs mặt ĩmm, gtơnhư nukôh hi,un hki ôm kih bệnh uth, tyha H :mò nxâu hya đầy mc òt có luôn “Sau onrgt nhyhu mt đi Xu àlm
kih itr, túng v,ui àib hut ncgũ ikhến c Vnă ànHgo nhìn y ơngDư Tụng》 hpc ph, T nnăg khnôg ánrth thích Hnàh 《Cao hắn ham .ếtch àti ôcng tiếc, “Tiết Đế lmà khó áic Qngu đáng hkông t có Đo ùd l,n
úin gnU c,đ lầu một iáhT oĐ Tây m.u mn đàn ogin bảy nBhì ,rntg ngn tính phía ô cả tám h,âuK tràng quá tràng ndg nêrt hknôg Đo
ih lúc cuối yaM nyà tm nm ncha rọi hhácp Ngũ tgôhn Nhc im suốt Kính, chiếu âm htu ra Hhìn ly hn cũng tsu tỉnh .il Chnâ sư ,gi huynh, nùgc gơưnd, phụ
bát hpc đo chỉnh il tc pl mũ v tay thu li oht clú đồng hu, trước. gđn aiH o,á tiu
lnhi hoạt ùhP còn nghiệm, thủy long d tht yuhhn đã ưtrc ưs ac d, ngày hp h. gi sinh chết gns nmă
âgn.V li. lập nYế huT và đáp ct uX Hạ
ruyt mới?” mât hnơ s, rồi Va lahn “Đây óc H ih: mt li il àl hyunh ,úthc hip óc ,cđ phẩm Xu tcá
ưs ũcng phụ tm Chu lch Dch lai ngạc nhiên. biết ngkôh tcúh mình,
tr Chu gõ tay iaH cầm đau, Nhĩ đứa hánđ. gưTn đu hip ãLo uêk ,úhC Tử Dhc trái ôm
bà gôhtn gnđ muội âm inth oan: y Hp kuê n?gkôh gnhôk Ynế ca d h ít “Trên nárt áhPi, ví đúng thN Ba H ưnh Têhin tônhg th inó uhT Xu, có có Thục ôm Thông tsu Thn gdơ.nư gnaig Mỗ vu ,htut
nhận Trgno mt đ việc iáb Thái ciáG hnp cnò tuh thức, ab s còn pt bước hsni một nâhc giúp nhít ínt cl ãđ il họ Tử và óc ùPh tường, T đều môn icGá na ìBhn chỉ t ht ngoài ,cL gnhn ch uytnr, người Ng chính Ngộ được còn v. chưa được đ, ntury iágo
iTáh ch Bình Ng Lão đạo T. áGic ođ hncíh oĐ, trưởng áoig àyn iuh
.cưi gniã buồn mặt huC mỉm v hk iơh ca r,a hcD ơht k iHa ngây ày,n bc
âKhu nyà nổi rgnto útch giang gain nd truyền usa oca gonrT ta hdna ión nàhht óc ,gnim Ung trở i,tgến hteo, danh ht người dân gmni .h dn
hn Hai yus ,ynà nghĩ. bẩm mày ntê cái uníh đa lẩm
it. dạng b đã ,htế hhtnà nhi Cứ
uiT uđ nhnì uhC n đệ liếc ngingêh kinh óin: Dịch, gcn t
oac đn,gú nma đo imnh pphá là lộ ưs gngn Pih tử mi htn ra v của êln tm ph tui mt bí. đ
oàd! i i à!do
đi ơưngs Chu tay hntĩ Đi ãlo g,nl hai h nắm àov c Dch ly phòng bắt cmh. gưin nd nc nh ir, thn đo
nâhn được mnế Có danh coi v dmá cđư k uy ếnđ ngt. ,s yâg tiểu nhgôk à,ny như
ànhh Đi đ.i ođ tgrnô n,àđ h gơưnh uh coi khách
lão igng nh nòc già v giữ phào ct, b mạo, n,õmh phogn đạo ođ thái cởi T không gh.tưn hnbì thở tiên hpnog tm lão như cGiá Ngộ
Sư phụ.”
gnób ngưu hai nến uđ sắt rgont gnếit s htc, nđế tnêr yht b hđná là âm Đmê mã chíx ngiư. gnai lay neđ, động, sư hgnòp igy hnhyu ta lên óđ tb chắc ánh cửa ihn ind
gò đuôi vuốt bcư mày xugn uâr dài myà cao tm g.ia átih ra, nôh mt ,nđế nhân gò, r,gtn mày r bạc ekóh ođ đã gy xngơư hơi mắt, lông phong Lão