Logo
Chương 1009: Long Bàn Hổ Cứ, ngàn năm có một! (4)

Võ Tôn không đáp lời.

Thác Bạt Ngọc lại hỏi: “Sư tôn, lần này người đến Trường An là để giao đấu với vị Thiên Sư kia, hay là muốn đoạt lấy xá lợi?”

“Ta không muốn bỏ lỡ bất cứ thứ gì.”

Đôi mắt lạnh lùng mà thần thái ngút ngàn của Tất Huyền lóe lên tia sáng sắc bén: “Vi sư sống đến từng này tuổi, chưa từng gặp qua một người trẻ tuổi nào như vậy, tự nhiên phải xem thử hắn có gì thần kỳ.”

ânQu T à,nH Póh gTrn ikhn ni:ó gNc ncg Đo ưS tB ếlic cngũ mắt Trí gn gđn cưX hgonP yaqu gTn T àv nhìn nil Tgn l,i Kuh nLăg
hắn ô!T?n ,tB nhhcí “Lão
hTcá Vi huní ghne cNg àmy. uV uTnh àv tìh Bt xnog
hkgnô õV gđn thủ. Nhưng lập động ãM ,Kui ct Tnô ũngc trên ưcD
này onC ych thành ni bắc n.A hyT, c với đo cd thy đào V ln nam cũng ,nth cno hênk híhcn bc píha ưngTr
hàn yah ngươi tiu tB aT nigh đày t ng nòc nmìh s kôhng na. íhtch t ađ
ônhgk người u,lâ xtu nh Huyền Tôn. tí Tất av ít nhn ãđ õV là cM hắn hin nhá mắt, cB ãđ thu tr ra úth íhnhc
Huyền bitế ar chuyện h, cM sớm hik nngưh âCu y,L ni ghen ãđ ca tT thiên không hắn nió. Cao uđ li cB
hoàn idn vai c êrnt ctó đi ũgnc ãđ Từ hơn ch dgán dài iđ b iđ .grn ac t Huyền, ti, man ânc nnhhá tT vóc đôi tm mái đen có m hôki hnìn hn thấy nũcg ôubng
cs ếnu phải htế tôn cn vi hắn, Sư uđ gaoi n.th
oteh tử ást, asu phơi gưtrn tiu uâxn hip n ba đeo hắn vị kiếm. đều đi aPhí
àl nói, nghk ngôhk Mnô ưS âLm âsu ma ht ,ưcđ iđ Môn. õV tnh “Thiên náhP hpong Gn .h nQua õV hnđ ihu âLm đ của ãđ Ba êhnTi hTc oĐ của cao náhP đỉnh rất thiên yâđ lường heng hai uanQ ht Sư hchín aoc oĐ
lời tnu ưhngn àvo nói rồi li vià âc,u bn.g nmu cgN thêm cháT Bạt
Bgn ,ênhin
gặp c, lâm về gònl ynà tí đời khái, ôv nìhn ht uDi nhai pt tm hnC gương võ ynHu cảm ,np gn còn thuộc kngôh qnue Tt được hi gtorn ùngc đại vậy. thịnh có nưh khiến thy hn phía không
t đ mình.” tt h thành khổ ôngkh Nưiơg mục đua mục nhất hành hoàn đời iđ, th tiêu nên tiêu đừng ly đổi tm c
ihu áđo hn hắn ưc,c T áđ kín nói tm T .yb ra ănLg gnđ liếc tm
“Thiên oac đệ hạ htn thủ?”
huK paíh ahi T Trọng hn xéo một iếlc trái T t á:ic hip ăngL
đu: Pongh hắn.” gt tB Hàn hChní
iuK nangg nchhí uc bc c Mã Dưc qua onc cây nyà.
hKi iV hn unhT bcư K.ui Dược Thác Vu gNc Bạt nd ãM lên ùngc
mặt Sư lp người bên ntô m c,hn tc iha hPó li ctưr Tihá đang ,âmL khgôn l.i
Tt Hnuy!
ac yuHn đ vẫn cnò ,nHà tânh t ếgti Pohng hek Bt nhnì đi gnm ca năm tá,s này ũgcn rất Lịch xưa về gnrt tiểu mạnh. t ưhơt,ng hknôg ìv truy nh íhpa Tt b àm ngờ sng anhN chu nh ncg,
àl Kiều ưDc Mã iL mật. còn đã không về íb đn
êtiu ôhkgn cùgn Thiên Sư icu ãđ n:ió nàH goPnh Hn ta, uđ àl ònc cl mc là.” ac mới tB
hiện khổng ihk rưu !àtnhh đo đầu nêl lồ hKi gtnro khí ó,in ahó ibnế nôkgh do imkế tm hắn
urntg vào s gưni ếht ti óc ti lúc ,an th đây. hu nhận đu pt nđag Hơn ui,K ar ít hn này Dược
cếil h.n mt đã ra một thân tT yuHn phận ac áic nhn
ià,gon nlê ar vẹo. ,iàd mc mt cong ìhnn àid, uxng truĩ Nhưng ph coa kôunh sống ôiđ ao,c ph hn, ếhch mũi nl tm mắt rnát ím tr mắt àyd
người ãđ oas mi nhất, đánh ìh rTgn ac hnlĩ ngiơư ếimk hco Khấu tử, muốn ơgniư áiog không tB hì đ!i bi hắn đcư gp tiu nió: icư páhp tnh
Món nhp.e hnôgk. li ngruT hđn nth tth n,l Võ ưs có v tm ahó óc thể ếbni lòng lmâ phá đoạt à,ny il quá vi s cngũ rồi, iph Th ưh nrath đng kẻ
y,v nhở: Thcá giác hnc tB genh Ncg bất
hia óc iVhn mươi oaC nói ng?kôh An, ca civ htt chủ ươVng đang ,hhnyu ưuL Phó th âCu gTưrn Ly enhg nih by này âunq
lm mt Tôn õV tch ri câu, n iưc. mb n
hỏi Tt ngược yuHn lại:
ba óPh Xước, ưngi unQâ Chính ,uD Quân Quân Tường. Phó hóP
đầu nói âunQ quay ưXc ,il ar óhP bn hui họ gđn .na
ưs Kiếm Dhc Lâm! Cao yL, áiTh ca Phó đi
“Ngoài ra.”
hi miã đám olã nhắc b,i ý nt itn Dương nếđ s ngôC híc Kỳ iđ gia ac sao? há utyt chẳng ođ ếđn êVim ac mhn.ì õv oàv làm uh nH t hay nhân Cứ iph
cngũ thủ Ma, vt ab Công nht gncũ trên th K oca thấy nơi, có uhtk tuyT ưlu Phật, th trong .óđ ghN ghtn khắp oca ânhn ln uinh ,k bảng Đo đo ac Nnhg s
nhkôg óni đ sua ahíp ra h Tngiế óPh usa Lâm, bọn t táph Thiá phía nyà còn ít óc người.
Mã v ct phía cưD iếpt cừ Thanh h cừ. đi nĩVh hiMn Bn nA u,iK đến t
àny Tất hếT htc inh kih cạnh. tếh hkí kém mà pg nhưng thể không qu h gniư yuHn
l Tô igết đ Sư gChn cm hắn Lưu nêiTh tạ ãđ os?a nươgV Vihn gp Văn áiC đnế
đyâ ngươi uếN Tnô, ly in sẽ danh àhn tử gln tui ib cưđ đánh óđ.
Hn inó iết:p
trên h càng ignư gn iu,K Dược đô.gn đến giagn il gCnà Mã
tT Phó “Võ ngotr Hnuy, nnìh tĩnh Lâm hti hck này, m ôhnkg háiT soa đnế quan ý ô,nT nguyên?” ychnu trọng để il: lại oth hbnì
nlg ăm.n ndha oba Sư Đi tôn Tông đã Sư, gtnor amT tiếng tm lẫy
ca htc nh Nnhưg đó, kíh li xem onà thường. th ônkgh
àny h om úhct ungD nào. chẳng haò tgnôr àih