Logo
Chương 1014: Thiên Địa Vô Cùng, Tuyết Rơi Trường An! (3)

Trong giọng nói quen thuộc lại mang theo cảm giác xa cách khiến người ta khó chịu.

Điều này khác một trời một vực so với cảm giác khi gặp Võ Lâm Phán Quan, vẫn là Thiên Đao sắc bén, chém ra còn dứt khoát hơn cả Từ Hàng Kiếm Khí.

Phạn Trai Chủ một lòng tin theo Địa Ni, tự nhiên cũng là một cao thủ trà đạo.

Nhưng nghe xong một câu của Tống Khuyết, nàng đã không còn tâm tư rót trà cho hắn nữa.

ghKôn .ais
lão, it t.ghưn cao uđ chỉ ht nnh ácc tt ra àm nhKgô có yđâ tm c bt uiđ
nh Đặc óni chuyện. bit ccáh
inó ahhTn óc chợt Phạn iónh lòng, in Huệ nghkô .ar tyh thể kh
Tán đáp: rất chiêm Khuytế Th hTc .âhNn đcư ca ngnưg ra at áBt cPh Tống nT nmu
ođe nh lướt loã uqa kiếm v hanhT Phn nhÁ mt sau Huệ. híap u ym
nyà, túhp Giờ
iga ikh ý sang tm h, ìnnh ưci. u,ng ẩn nNih ,nbê orgnt hia nT ahc nig bọn liếc lão hnNâ rtà nlê nâng énch
ikếm, gưin áp cảm yth nhìn Cũng thấy c.l va Thịnh dùng iđ ntgor không Kiếm âhKu sư, gòln cDh ăVn khi
“Đáng ađo hai v nhưng nihN tr chưa ngưng mỗ từng vi gnch đu s đcư gtơưn m, tiếc, ca iđ thực .iếnk lại cuc kiếm
gnhôk vị gnagi Bang cimếh xa như rít ra gnđ s aù ôV t ngũL hồ cá, gniư ht ca được cao óc ch sát, nqua rtgun tâ.m âTy ht gonàH phái,
Tống quan mt Tống i.l bên Đo Ngc và nói Tír không cạnh sát, ưS đgn
ht hnkôg iv khi Dù hắn từ đu cao đi là ơgphưn núi iế,mk vời nuly mt bt đã iv so,a .it gnn
bất ếikm hnư hnôgk lại tu T v,y tm à.on iv Hàng hở thut iđ kỳ àgnn khí binh yth u,ynl món tìm àm
,cái mhtê hyếuKt nhP ahTnh “Tống rt nnìh huynh Tống iđ Hu hn.ui óni: tm hh,uyn thay hk
cnhà óiG mhn, như b ngừng liễu vô bên những tay mm hn,êk bay hàng lúc bàn ôhkng lượn. àngc càng hnhì đng mi r yal
gkôhn thoe đang cnyhu cưtr ,y .nh nngg v con di íahp tynhu Đmi
v ,tm ahi Tĩhn Trai àv đang ltư Từ t Vương thnĩ rgton ođe yM tọa ếmki ra. nh của uhny gnb ẩu uâl lão Hu gnàH àT nhhàt iha mở m rtà haó đạo
thực útc.h toàn Đo hứa, honà ngu đã K ôv lão vô tâm dung, tm đây il gôhkn uynhc nhi nNih v cuâ gi bận nyà,
mt mđi nhau mt têrn iáhT khnê và mLâ Póh hnÁ Vĩnh An. ti aoig nh
ac thyếuK h Tgn và K. ămht Đạo đang độ nb Nhni thái
t ms yết xa, ưing. y tnrg nưh mây àov at gángi trầm xuyên n itgnế thẳng c c,đ nàm đcư c,đ gnđ t tM dày trogn đến, chấn glnò lên đne âsu âmy cực uqa nặng igtnế vọng iơn ncu nuc ngt nđhá
Hgnà trong bóng ùgdn gưin ưgin Đao, Thiên hĩtn gp tm, ếkmi lặng phtú anđg mt chém im s t,hhna hình hnì.m iga uđ oàv người tt,hu ùgdn một này T Gi ògln
“Phải.”
Nhớ gặp hn.tĩ hnìb cuhg,n ngnà hnôgk ,gnđ đi như vô vn sau gần Đao hcui gcàn ngơtư cđư ln mt gôknh ămn khi hnp Phán bc,á s pnh Quan iv cùng thể iêhTn v àv giữ nàng mâL aư,x
Tng ôc hnnì nagno đnế anđg mht ngkôh để bnê là nhiên Khuyết, yat uH trong dùng ìhnn ánh uQ nmgo đ ngnoã tm ý cạnh aTnhh ch nhP đồ tàr cnéh v,y nigo.à ra gĩ,nh
K p bỗng Kuyếth, cm tuv ih,c glnô vi đu ig ãol t tm num cưi, oĐ yàm Tgn khiêm uâr tn lung gn,đ ihNn nhêni phút này igoa nhl gió hk nđ.ế kgônh thy nđh đang
oàv nTêhi tb còn íđch b vn ađ ãđ đo mắt: Mệnh, ,dài Mc gnđ đây, ub.c dĩ igu v là àgNn ig thầm iCá knôgh nàgr là iggna như kchá, thở a.i pih iđ trong ếđn cũng h đắc kgnhô s nhắm
:ébn hPn địa nmh cuâ cu ếyhtKu Thiên ôv đại vì hai mt Lợi, aTnhh đã hgne bình vào Tgn mtì Thiên ig ?ưS ri hnM cs ìnhn đây đây Đến ĩhtn a?so óin s được là mnu yqu thánh hay hỏi ,Hu Mệnh, hTêni Ta cùng truy
gcnũ yagN Viện đã t b. c iuL ca Thn Không Niệm Thin
Hu ng óc cúl tú, nPh ếkihn ht thời mắt. và đcư at cộng nyà, agtn ct vẻ nngg điu ca ri gkônh ahnTh ngoài nh ihơ nph râu gtơưnh b ignG với v tnh c,m utn gàng, dáng
Phn ccúh ,sc bt gnđ mgn hip gật Huệ Tống đu “Vậy kh ón:i Thanh huynh.” thanh
n ĩ. m lên giếTn ào angv htc
ơđn vi ngT tôgnh icu ccu giản,” ohài ùcgn v “bởi tiuếh gTn niệm, ngũc ht ythuKế ar nói ìg. mìhn cũng ĩhng m tr ưđc nòc Tht rất
cnưg oCn thấy òdgn ngưi cèoh bóng ,iđ tnyuh gkôhn htynu. ágnd hn
rtoe uưr vi nêb tph quán ámi hk tiếng gnàk.h gũcn động, biển b ghnN hai oék thp bờ ar idư hiên các táph
om nhàg .nhgưt ngưi uTnrg ,nh kíh ìhhn Phái dung ngay hânt ca lnê hTnh mái một ht hny nihb chká h,nà Văn ếimK ca hoàn m, gần cnò ưngCh t uhKâ Quan h nmô
ud hạ Mã ưDc về lưng, chắp usa nêkh An. Vĩnh ìnhn Tôn tay Kiu, Trên aphí
Những gknhô áp vngã, uđ như cười của òcn hcy ánh .ícht biến iưd hóik bcư tan Thiên tà myâ mtă a,Đo dương, m n
c tình yàn v thú píha cặp nânh sua nìth aưx xưa hnnâ ncò pC .oãl hơn
àđm tm úhCng .v óc ta rt Lnhĩ ođ ếichn mNa, trận ivu tng
ihnêT ra?” ôhngk áđp hip gcưn Tống od rtnê gNhn àm ưS il: oLã hi nyhhu, ytha chăng iđ ginư mà
My ra. người Tần Lĩnh uđ t bước ày,n
Xem hơn bậc. là Thiên vn ,ar oaĐ bén mt sc
íkh ómn Gi ch ihbn mt nh hln đây, o.l