Logo
Chương 52: Kim Tử Phi Tướng! (4)

Đan Hùng Tín chắp tay: “Chu huynh đệ, huynh bây giờ hãy rời đi đi.”

“Tại sao?”

“Người của Trương Tu Đà tuy bị ta cắt đuôi, nhưng nhất định sẽ đuổi kịp. Tai mắt của họ linh mẫn hơn nhiều so với đám chó săn của Ưng Dương phủ quân, ở cùng ta quá nguy hiểm.”

Nói xong, Đan Hùng Tín sờ sờ cái trán sưng đau, không nhớ rõ bị thương từ khi nào.

níT nĐa óin uCh chD: nói xong, lại vi gHnù
agny ‘Người đu thèm cgũn đ .ti Đan hyt mắt Tín không T đi dahno hn, gnHù thm của at Kim h:ĩng cả ca
phòng hty ahcù ihnên itu il tđ thẳng rưct Đagn đ ngđ về tăng bnê trái tm mắt ngôi phía chối, nát! ưn,ig t ìnnh huynh ánh đ hđn
Hùng otnrg hegn ra’ lo ôv il óđ, đgn Tín huC lắng. glòn aĐn ognx ngây nhNgư chD cùng
khẽ lc ínT uđ. nùHg aĐn
ngờ trong giật, cuộn. nògl nh nghi giật cnu mắt
uhni “Ngươi rt s cếht nhnh.a nhưng gơniư ,áuq ión
mm Dịch :gnưt uhC kh trên ,cưi nói người iv
tđ sau nêhin có th gì mc ếcil ònc hắn tnrê gđnú, hnìn inưg àĐ gtrnư .na ưnh s iưd ác,i ưdng khi nh Hgùn tyh anĐ ý Tu tđ không kgônh chú một óđ ơnTgrư Tín cao
voà hDc: H tàno “Ta ttá đó ahodn. amgn v Hắn b uCh ch mt của v, áBo iđ yàn đu voà im
thần: yl Tín nào?” niht gnùH lại Cá Đan ếth
anĐ giật Hùng “Cái ì.nhm ìg? Tín
ôith, uNế uhC nơ tìh hắn. bình người ngưnh Dhc li là vi ưgnht
hcm trong .nh đgn lời hết thủ cho ,uanh àyn niệm, nên hc yga ý đối nnhì Hai tm không il oàv uđ ingư tg, đpá chằm hík
nĐa nhiên ếđn hnn ,nđế hgiếnn Tní hanh!n cua mày quả dậy: Tt, đng nưig htt chặt, gHùn rt ar răng
gnưi Đà!” đầu m, nc uaqn nyà hco Đan “Chuyện kgnhô iđ nh, làm của ưngiơ uT chỉ ,áchk nêli kóh ly c nưrơTg không iơưgn ếđn
aphí ưgin mt nĐa nói với us,â đi nhp, mm óin thật êrnt: àid giọng ht Tín hơi vài gùHn
ch thính iha một, hắn úLc cl so àny bình iv b mười n.gưth nòc pnh ngt,ưhơ
êinnh Tuy
nếđ ưntg lgoan độ av ct l hnpgò ngiư gnđ trên g!ătn của ưgNi ni lên, gếtin bức đứng nhanh, cc đã
H diư Coa mxe òcn tay ngươi, .ir ca hodna nc Boá bi thủ any nht ra hôm đi at phải
rntog Trương Đà uan,h osa áqu đi “Cao uT ơưign cngù ến?đ m hnìm Kmi honad thủ ưhtng hc nĐa aưx T r!i đu iđ coi yan
bn í.kh âmu nhau ơiưm ônh tm hưn nằm at diư khoảng đầy myà từ g,t vi,a áhn iưgN ioag ngang, Hai gnàh hàn cyâ ra glôn đon uit, bnê .ol ahi àny sát lạnh quang ra ađo hia mt
vn tn,hu ta nh thầm cch ĩhng imh ly này, iTu tư đ uhC biết thì ìtnh mi ilên ggani lúc đừng hhuyn hìnn ca không Hắn đnơ àov nygu .hơn cảnh này h, Dhc, tâm
bnê Chu đ hnc uTi uyhnh ngcũ .vy
anĐ ác Lão vi iv í:nT hTù .Tin Nũg inơưg ta mt gùHn nói gnđ Dhc nhhu,y hCu
hthnà anuh là “Nếu ihk ôhgnk ra ta th nàhhT il, cL ùPh cùng húncg cđư.
tr an còn gnkhô Dường ưhn giá
aco “Trời amy s tr chếui htt Dụ mỗ m.n ,c
Li cl Chu hắn. ìnnh vi đầu hcD, uđ yqau
nhiP hpc .ir đến
,v Đan ùncg tới, gyna ôv nmàg lúc hty cả Hùgn cs ínT t ếđn shin oh mc nkôgh này :as ơc nguy ưic cũng thú
hnư nv hiểm uht nhìn sao?’ ghkôn nguy hết ‘Tình yv
vật ncă .yâđ nuygên ânhN aus ,àny nchyu li đgn
iđ phn khi T hai od ch mất thủ bt Đà il này hng uT như Kim doanh ánrt cá,i oca ig, mt ch êtnr định Là nrTươg .úht nghưn nhìn ct sua lao”, chk ôngc hắn
một tv nhân gtn uhynh vị gp uCh như c túh cá đ, phen !đ vi M chưa ưcĐ! huynh nĐa
li hn gcưn Như vậy, thành rt li ngoài .ccu iưgn
nói a.đo ,v cnâ ín:T naĐ uâqn icư c,l at ùgnH ngươi urư cđ ta tưng amng gntưh àlm kia Nigư khen uđ iêuht hco iv vci na s aT
...
ôghnK gn
đại tặc, hyhun hnp cnò àl c.t Xem hnp lại àl ra đệ hCu cũng
huC gTonr óđ àlhn dường khác. gnHù thnhà đệ trước tui người Tín, đã hưn mt ynhhu một hiền bếin Đan
n.gm ưnhpơ,g iđ nkhgô nH liên yáhn ca li D,hc unm nh lai uổng iv lịch tục Chu óni tm ra
:nào hãi ngng oac đại s miK úhct của ao,dnh T nhìn ghknô h ht uđ có Hn
nH này có lhc lai .vy nho rngôt li v nhã ếđn Dịch, nhìn thể đ ng iut iđ không huC phía ytut yuhhn nl
ếnchi tếh Dưngơ iđ ta nuâq nơgưV n, uếtyn với gnưt nucyh dụ cả ukh lực cv ,àhTnh gans phi cũng ngay v il qâun .nma oàv ntiế hàn hki oNig phủ nhiều thất Bạc, úrt n,Hgoà Koh hapí p, “Ưng dn tn gnươT ntiế nặng cub
nrt tm ob khiến aox tm ngiư đạo hưt lon, Ugn nôm h Khâu vô nhc gnlò ggian gđn. n,đg m iđ
đến đi yhnhu ênli quan không amu àny đi.” “Tiểu unchy đ, ,hhuyn
kỳ n,hnâ mt ưS, mỗ kia đặc Thiên h ngig gưniơ Kuhâ náđh D iá,g nheo Người vật cc Ung tngor tb.i óni: gònl nnâh tm
vậy, người hành uti mdá !h iangg gếnhhc ncg ‘Hầy, tu soa rt ưnh
nh o,ch gì. lnòg tđ nhiên Hgnù ighn tonrg hnge aĐn hmc óin kia nìhn Cao mnu cDh Chu íTn chằm ưci n,h xme lh,n nnìh àov ht
rút ncô,g ngb hn s có nt nói “Chỉ Cuh dià ta thời hcD thể hn thi va cn hn gian đno ncu.yh angi không muâ ói:n ác thở
nhyuc này oas? Cnyhu là
gn.đ Dch ơih thấy Tní tếing a,su h,n ca nói ignG ivà nĐa genh hCu chỉ thở uyrnt àov tia nùHg
aCo ht T d,onah động đi ca th ếđn mKi đây, iđ!
uđ d, htc nnhì n:hg pl nh ciá của hơi Dch tức đề huC