Logo
Chương 960: Tần Hoài tình ấm, Long Tràng ngộ đạo! (6)

Với một người để lại ấn tượng sâu sắc như Chu Dịch, lão nhân sao có thể quên được?

"Người quen sao?"

"Phải."

Chu Dịch khẽ đáp một tiếng, hai người tung mình nhảy vọt lên boong thuyền trên sông.

.qau cưrT ưhac nôg gtn genh đâ,y óin
rtà tniê uCh ãol hThc ưhnng ăngL từng uaq ugQn được Dịch pha od gun ,ếhc truyền l.i Long
Nói ếint đno, ngt nhơ. ylun ut suâ àvo hắn nNygêu hTn
óGi lay tiếng. kôghn
thời ng.ia trôi đi Đó àl s hncíh ac
để dùng n.ăV nH bắt y ar ctưr cmh íhk lão iĐn hoc nil aty Tgưnơr chân ưs,
"Phải ".đó
vì a?so ,
đo nd Tuyền Thanh Dhc chhT ca hnt chm đnế nơi uhC iđ tràng. một suâ
ir ưS hBc v àl h,nuhy s?ao nêTih av
:inó ,đó là, hki ìnbh hpc na." không cvi cgũn đã mọi h,pi .gp như oãL Thu"ếi chào, hTế lâu ôgn yat đu h áiv
thành cũng ngộ: được nhniê iuthế yv, iuh aT th sao nữ đt có yTh nbg uic htn ngươi n.yà tu cùng
ìnth đ ô,Đ h iđ ht đh.n định Đc ìhhn mtì ành gnaGi của hCu ni,Đ ahyt rời ý htc tìm ihu Thịnh đổi nv hcD c khi
một nũcg ngươi h khiến áci: liên Thanh nh đnế loại nyà yuTn Thch cảm ?aos úxc có hgCn lếci l ođ thể õv
đáp li tpế:i óin Ôgn ir
tNh thời, thế tếib ôh ưgxn nôhgk nào.
t tcrư mắt lại lcú tm ,ôcgn càng thy nhĩt mđ àcng uCh ongtr úlc cảm hngkô cìhm vn nsgá. ếbit o,nà nhắm, nh chD
T uHny Chân phn ,Kếhui nêh.Ti .t..m mt Trường kinh nn qáu tảng ab uH Thiên, chân iCh màl Sinh nl diễn voà nogtr rêTn hck Ma hikn k chhní k,íh uhếiK Tiên ar từ Tiên âmT Khí, it oĐ hp trình luồng nTêhi hí,K hâCn ,híK t rntà Tổ khoảnh
chTh ý, tn.gu iB duyên n:ádg ,hn knhe ươign chợt hTnha định tíhhc vì unyT ngĩh mm uys vn iđ ugln ưci
hC huC không hcD. ưgnt bng tận àl
nco một à.gnr óc đnưg nv Hn đã rõ
đưc Đô ac Ggnai và gnLo hữu nhờ .gôn im t Bạch pg n,ăV Long trắc hc chTh gbn hpu tmì trước nuih hcTh ac lão niĐ ,tr huT mìt
v ế.mn Thanh unyT Chu rõ hhTc trong uyê nhìn, hDc l óc mắt Không àngc
nhohak .nuxg bồ Tìm nhgư mt sẽ, giếng sạch tir, ngồi icếch đoàn mt chnâ
iĐn Đin ng nqeu coh tm vt nghôk vậy! lại tibế càng iếtb năV nói nưh h nàh Người nhân phải, kngôh
là trai cho ùnl khí mLâ Vnă oCn nv iNên niĐ bảng oa?!s công niGag àl phụ ihkn nĐi il iác lớn, cao av nâth thúc, na ngià này nói, vn ihã inưg Cẩn nhíhC ca rnu hêTin ry của vị àl ăvn ión: ta, trong c đu, ,iôht clú hBc đi hôkgn g..nià. l,i C!gnu hắn trynu rt
thành ,cth óc xúc âhcn Thần. htt nNuyêg ơnh nc trên mc nBiế
ynà, dừng Dch ygaN Chu lúc ưb.c
phi hgnôk mà hbn n.ng May
ưNgiơ tâm ?s có
nvêi aH àl grotn tú, thành haó ht,in ohnPg Ảnh một uưl iếKm orntg hthàn tinh vạn hpp.á có uđ một yL núcgh thì như nTh đạo ht ógi gCưnơ ôV
Giang hôi y qua nVă không y nhb cm cio tràng, y hnà nrTơgư Thạch ông vị ma n.hb y "Lần nĐi uyhênt thấy iph imnh ktế này." gntôr mồ yM nil ipúg khí uih v mt đo uđ ,cph y Đô tnr ra ưs lão ngô pihn này, cưtr loi ùam ,mgi mlà quả cởi iln huni noLg bị xem đ,ôgn
à,yn gngi cáCh vừa ca tth hccá hnnì phong o.gLn thấy rít rt trà bài ãđ hTch
àl người.” “Chính
Trí về c.th iig khni unl Đi của ođ hMni Tôn giáo
hn t đi nàh Văn. hBc aSu với trong của liền chuyn cuâ àvi ir cm oãl trò ếtngi khi người hpu Đni t,
lâu, c độ. kinh ih uâc h mt hnà Chu ngạc y tt sư, lão của av htoe mò hcD đã nôgkh niĐ đầy đi
ra Tìh y.v
Bạch itg lão phu t mì.hn
nogth sư li y huC c,b aki râu licế nhìn D.hc Trương hcòm vuốt ãol thỉnh
syu òt gnl nàng hhaTn hgôkn uCh k Dịch, mà bất để nghĩ cắt tiếp. vì người không, có gngan hya ihu nói tt, Tuyền rất ũcgn ca Lúc gndò nh không cThh òm mt sẽ hgen gngn ,àny
còn ikh có tm iđ yth uCh hòm đoe phu t êbn oãl Dhc c,uht phu h:i v cạnh hBc không
t “Phải.” ãol u:đ chB tg phu
iĐn chăm hgona nàcg xuyên iunh, cỏ một Văn nnê ôkh giống ngiư gtrnô ghntư Vì hkcá gnnh không lá csó phế. ơni đnế yâđ ,di nhkôg nkôhg
hcuny Dhc tm chuyến, ũgcn nói: osa. huC Giang liền ynà, ngài hct Đô nđh đến đi aT exm gcùn ngeh
?A
lượng Dịch il .ra cùng út àm od Cuh tinh đó òaH chnuy Th ăngn hThc Bích”, hn v trong tr hnis nùgc haThn Tuyền ôngc, vận iv nhng ảo tòr không
.htn ntih Đây h tnh o ơs ln l tngor nh
cThh gùcn ca Hai đo Dơgnư Châu. tcrư av ,ac yđâ rtnàg áon tgràn người nv đnóg luyện ngoL đến ơni một vô nhiệt, uht trước õv ođ số đã
trong k,nhi ýl ba của Trí l ưnhgn .cth từng Chu mex tm ngộ grant cuối lại ar hcD cùng chưa
ơngDư gnGia T Hàoi nđế Trường ếđn uxôi đngô H Giang, Tn àm àvo ô.Đ ióg iôxu tunh ògnd paíh v chính Tân, bum đi
trên nói l ocn dài ulâ, bcư ôhngk hp .il gln tm rt Hắn đi phồn ah,o
tđ oTrgn icá sâu. nâs tm có nếgig một lớn, viện rộng
nigmh yàn ca êyungN cực ngùd nghĩ, Nguyên vi chất íhnhc gưn,i thực hnpg Sở óđ để k ra nith uĐi ũgnc tu việc ohk xưng nCă mọi suy là là nv hóa từ hnt pháp, đưc huyn ut biến Pháp Vn thực. vào hnad Thần. hhnàt hn một óc hư tír
hhítc là nhạc nt t anmg ãđ amN lại yà,n hĩnL v. nàgN do h nh lio huống khí côgn vn
hT hin Hòa gđn đã S ìhrtn nhanh l yđ ika nh cnh hcBí, quá txu ảo nùgc nkhg này. ac
yhucn óhk hôm mà đi sua bhìn mà rt mà nquê niĐ không nyà rthc cưđ ,thĩn .nay âlu gia hc ókh gcũn gnyà lúc v
puh n,gơ il tay. lão hiơ hpc ngẩn hcB t ri
?ôkghn uc cđư ânht còn “Vậy ph at
l Đó chỉ grnto như s đi uđ vậy, hưn hnư h là cưn l.n ngươi ưgin nđơgư mt at ,hnêin gáo đa gniư
bệnh đến "uPh y đây iưng och ahc t là so?"a ìmt
hmăc mái tóc tyh il bên. h,n aim âty ir nhnì gmn đứng rất hànđ hắn il b tm gnươg tm hi cúh pékh inl l,âu ith vuốt quy Dhc naThh ch muốn gió Tuyền Thạch rầy, ,tm Chu ac sợ gnhưn
.đu gt hCu hcD
hẳn. Hn Trương ht sau ưs iàv l,tư Trường y nv nâhc mt ãol có óđ gyàn chynu ct ,rt khỏi để tiếp ch ihSn chữa hík là gdùn
nió Dịch long. Chu uhCâ đường hcuny v ươgnD t đi, ùngc mta cBh rnTê loã puh
chút mt trà Lùi một vào àl ognrt ht.t
nv Đến olã hia hnđ Văn, nhm nho ưhn ika ngón huyên, li inĐ hàn àhn Dch sihn inhgn la. nhưng rtná tm, Chu v
đã ch nhuyc ngu ht av Đni nhnì vài tt. rất gnn, ãol cái, rngưTơ nhsi thuốc kéo là ntgha hbn gôn ònc nói, byâ như .t..hì tếib tm Vn được uc đến, iếlc giờ dài tiếng: êint khan tìhn âul y vy, óc ta ho lin tm hay khó v.nã ĩd kóh ac l sống nbiế nkôhg ghNnư
không Ông có ghNe âm óni sai.” quả nhke dgnươ, nnihê gin: tặc nghịch Tiênh at chuyển lưi thể
Văn gì đáng bằng gôn ió:n ac i.gn biết ,uh có gũcn mìh,n ưhn hpn thân Đni và ioc emx Chu “Ta đi hcD ãđ onáđ
na người "Puh c"h? t, bình nv
nđế cỗ Vào tiến ex một ig Văn. ngựa, gtnh thhn,à Điền hàn
tếv trên ,âhnn aign dấu rgnà Kônhg ìv pg càng chỉ mấy nhận qua chợt trôi người hơn.” thi h, ra c lại óc,
chp ,ayt vn Dch cười .hi thuở trước, khẽ như uhC chào
nT,h của tu rhnìt mếki Trong Cuh êNnyug chD đã .đi lynu hpáp quá thay
thành tựu lp nước nyuh sông, đạt giữa nàoh dui vô y,đ Tu không được cyh thành Khiếu Sngo mât tưởng chừng ncgù! bgn ht tphá hníT ,íhk T àhhnt nhiên mi Mnh
iêtu. mà àngn tm ayM cây óc túrc
nyà t igà hptú này tmêh gặp phu ngcà vài .phn iG yếu v li lão i,l
chuyện cũng đ thích inó Văn. tm hti iv ôgnkh inĐ hưgNn hp
cBh gn nortg nhki cnàg hgôkn phu v áith gn li thuyền, cDh uCh il g,cn ãol đ có vậy. ônhgk lóe lên t nưh hn lên tm
đu h. người từng Đối rt negh hct,u ,àyn ba qua gnũc giang nôg với il qeun êntr nđ
mc yth, ìnmh điều ảo gn Cuh còn hn kia, Dịch đối lồ hiếtu ngrot ac tós ĩhnl kgnh với s đó.