Logo
Chương 969: Giang Trung Tiên! (3)

Tầm Dương Cung của Lâm Sĩ Hoằng cũng ở nơi đây.

Hơn một canh giờ sau, các lộ đại quân lần lượt tiến vào thành, trong ngoài gần như bao vây toàn bộ tàn quân trong thành Cửu Giang.

Lý Tĩnh, Từ Thế Tích và những người khác đều đã đến ngoại vi Tầm Dương Cung.

Nơi đây còn có hơn bốn vạn địch binh cuối cùng.

huKtếy xem angđ chút iĐu hitn cũng hgn này khiến noá ú.ht gTn
at phải buông ,gnuc ưS hgCn aos? đã Cửu inó ngông muốn hnTêi échm lời gnaiG đâu? it
mt bàn thành, là thniê này. công tay.” àny cáo Cu các ta ngươi, Cu nếđ Giang, như iangG htnàh c ghcn h ta tâm dễ đại của nb hgnn iĐ nió cgũn pnhi aGngi nưh trở nđg “Đây ưgtnh hc onã mà aN,m k h
hgôKn óc.
udy khỏi ch yâv thn mt nòvg unq,â nmu Nếu đi iđ ưnđg có ocn ưgđn ôg.ns thoát
náh Ánh nogH lnê tm :nhn Lâm tàn v
iươgn chết, Đi ngươi xg,un knh này cgũn b hái pg nco ta iv gnx trang chỉ s âvy hcaư hônkg ĩS âmL muộn.” ig uđ túh sắp trọng ,ngHo hptú một nb công là này. chủ rồi
Tin gmin ihc ê.ln m num co rất Tiêu Khóe itg,
lời lựa nói: Hắn
hkgôn Hoằng, đu n!?ghà cnò “Lâm mau ĩS
rT,í đổi, ra L thì tayh nb h troa mht đi ytâ hnn đại ctrư ot của đầu Sĩ nl phaí tb ngH.o âmL s uqân Tng đgn Tống
áhn ngàm nhgn đnế chng mtá hướng. Hắn bốn phương tm từ
là vậy! ra Tìh
Lmâ một Hong ưci ti:ngế lhn
g.n àoN
oàtn ongH gi về Tm na Giang. canh Cu cgùn uil quân nàt nguC icmế,h mâL uci hia bắc ac Lại bộ vn ơgnưD phía b sau,
là, noagh thượng thành ba lgno oà.b có angđ nđưg bc, trên ưgin sân vận Điều
glon gngi ưngt có oàb hưn ta.” mặc ngĐ ht vào
nv ngưNh gió bọn hy nưcg nhóm li hkniế nHog h nhịn, gnoth ln ca htiá độ hnư coi bên hắn Lâm tai, nhen lao. vọng
“Ngươi ugcn ngông qáu giận ir! hmT páPh nói: gnHư d
của póh iV cũng Chu at gna ika iêln ctúh thủ oas? ácc àny iđ umn inơgư, gnùc Dịch d
Tiêu mt đáy in xugn àncg di c,v yr Hngư n. nxe ìhmc phẫn Tiển Thẩm nThâ urn th dữ lẫn lòng àv Pháp ,hơn
ánh mắt ul êln ckh s đều dồn thành. đ ,àny Gi
tm có nch iNó khác, gnđư áchc ca đã igưn hn. ngs
Pháp vang một vt iuTê sagn it,r Hoằng mLâ Tin ,nêb gnếti hđn ngort nHưg hai ir nh ul và n Tmh h.ànht nlê đy ĩS
đến khí, quang, ach thèm lnê khgôn tử một chógn mt ý hTĩn qua tưl hnahn ig, hná đ tlư. mt mđá ýL ôđng tếgin đầy áb nl đang Hn
ngôT nv âmL qunâ hyc cũng h ihp gHno. ab Đại Hnơ miơư chết, huống ĩS trối ,ãm
khách. nghe anhkh phải âmL Hngo ĩS nuhyc nc cười ,ưci ưnh bật
ni ãđ iv cách uig họ nb ac còn il n.ig noHg, hếc Đi âmL ghnkô
cười phi óc óig lớn ongH Sĩ chăng?” Lâm ugi quá .ct vị, Hai
nhạy đến tgnôh cm không duy ust kghnô oành của ta hành Sĩ qunâ hnnah iđ ng nh àtno tư trong hĩgn gđn av t.i Lâm kiếhn ongH vi túh ngưi no,à pl tức chuyện, hứng ànt,hh mọi
óc t.ếh mấy giờ đnáh hC,u rgn chục ,nv đến bại h phơngư tình óc unâq này iđ ayxo iđ ynuhc chk Đế, k ùd gũcn ókh e “Sở
thịt. đây ơiN ng óig lớn, sân tih ct àov tựa hik iđ ngôđ qua rt k da ùma ưtgh,n ngsô doa lưỡi giang, ưnh
n:l oHng đc?ư ngăn iđ, ĩS hả nếu iưc num Ta ah ai Lâm
ưign đã ngGai danh Mọi Song ms mNa .Bá heng uih aqu
mng? hìt unxg ãđ ơgnưi ĩS uq hắn c:t Lâm s Btếi umn gitnế, hand các gamn uc hãi osa đnế tha Hoằng ghn, sao?” uếN không úhtc cao xin uig tha sẽ ,vy mạng il coh âuđ một vẻ ếmik
đã tc.ưr lên đang h hpaí Khi Hư luận, bn Chi bàn àhHn cưb
nơigư, đến ôih.t àny Cu giết htếc hnnì yv, àl giữ y at. b đến ra g,i ckhíh hội yth Hia ch các mặc iưgnơ nkiế hpc khác các ngươi các Giang, lch khiêu àm nào thT dễ ưhn at ocn óbp sự och hai iưnơg chênh chẳng mt umn đ
phía v iđ ir lồ .il tr đại ch Pphá Hoằng, Thẩm khỏi khổng ,ika Ánh Lâm Hnưg mt nhìn qunâ câu
đã hìT ?sao
tnh T ngcô pnh hin thể lúc kỳ quả od cường pháp nênh,i Thiếu uqá yHtếu nahD êngri hết này, mnô ar àvi đi goà,ni hn thật gi. ca pháp uy tuyệt ơnh đỉnh mạnh chỉ inh,u hmN yuT
iha Hn vai náhc niư,g h: gnàhoc tay hai auq bọn agi nđg
đã sân kia bắc ln mt lu còn phía coa ĩv, rộng được gùhn .ưhtng gnt mở Tàhnh
lắc nb nMgi nhàth .áts ưmi nkôgh li run l,ògn Phpá dưi, tm nỗi nhá trgno mhT Tiêu tha nhnưg cứng nmu đu, rn àv ãhi lồ .bt nù hkgn đu s nơi il Hưng quân tth âhnt áp iđ lên nhnì nhn đnga ìht ht ênb ùn nTi guxn trượng
àl csh “Kẻ nào hnp ,hnákg .cđư giết
người, phắt mặt Hn nhìn aíhp yaxo v .ôsng
htng chc mn iêuT ggin htt nph trầm nTi ih: “Sở sao?” s Đế, iơnưg
v.y cảnh hnn iđ cơ tâm gnhôk ccá óc gơưin à,l c hi “Chỉ tiếc đưc ưhn mc này
bay ungc tóc .aúm lầu, nêtr cgn, ócn bc tya mái đp hai nhakho via hắn, nđêi hit dià trước igó Chân gunt
gcnũ giết muốn ácC ơiưng t?a
Hư hpi hôkgn lác. óni Chi khoác hHàn il
tmh gđan ưhgnn Giọng ita lại ưhn ênb hắn nl, tìh mi gknhô .igưn
Hơn rt ưtcr u.ihn aco ra y,nà hni lúc vào lc đyâ cũng nh thực th ,na hơn
t int họ: cười, vai bn v vỗ Hắn
“Ngươi!!”
vang Tiển đến nói, xa kịp pPhá nuytr ưnHg uiêT nói từ tm ging dội: Tmh bgn ưhca
óel nihên hn Nói đâ,y có đến hiểu ra! n,lê đột chợt uđ