Logo
Chương 10: Có thứ bẩn thỉu! (2)

Lâm Tử Tô tuổi mười sáu, ăn mặc như một tiểu thư khuê các, nhưng tính tình khá nghịch ngợm, nghe vậy quay đầu lại, nhìn Lâm Uyển Nghi:

“Kẻ xấu bắt một đứa con gái nhỏ như ta làm gì? Theo ta thấy, tiểu di nên lo cho chính mình. Người là đóa hoa của Kinh thành, cái mông trắng nõn này, ngay cả ta nhìn cũng muốn véo vài cái…”

“Tử Tô!”

Lâm Uyển Nghi lập tức tỏ vẻ nghiêm nghị, cố gắng trấn áp nha đầu vô lễ này.

v đy nyU cgán. gơn âmL giNh
rầy. Hnao Tạ ,Cu cn đẩy ôMi nôkhg ôn uqy muốn thân t hn nT
gnnươ ôhngk ìhnn tiểu Hoan nh,c phào: mth T ,uh hkí bgn ngàn hlni tyế Tn bên ht hyt gbn
ưDc n?ngươ
nnhha tra ơni ex nut sông về cd riơ ugnx aunQ ógnhc hai cũng .ncư ípha bờ hyc nhib
hík vgnà t vội tay lễ: T hyt tgn, nhìn utn yauq nôgc đu hành Lâm v chất gncũ coa pch ôT
í~H~
mt ưnig có tus phong ,li luyện tuổi kẻ gn cũng hôgnk il gàNn ưmi ôv mun hơn này ba năm! ht đã rtì ìv khổ trên vtư nêki ,ngr nb hnhì a,đ hi,át đi t
H?
ù~Ph
lp Tếngi cộp… vó ngựa
ô,ngs xuống ngựa lớn, lao khiến ndâ khni gunx thpá mik mất úhgnc tếngi n Chiếc ex ra tsoá aunqh :ãhi
phàm, phi Knhi từ .it hKí ônt công t tch gưvnơ là hẳn hànht
bóng xnug, gnrt trước mặt. trên Mt itr từ eól giáng lên
c ra lâu, không auqy nigư điều i:đ Tn ưth,gn onHa nNh lạnh bt lại Tạ dám ưbc ư,ing
thy êtmh ngxu ngựa đi, vài đi àgnv ,uâc mnu pk tình nhìh óni ơnưpgh âmL ri hếcic đang chưa ư,nc đã iv rơi tás quna xe óin: gNhi Uyn
~m m
cnh ìg óc sạch khgnô l bên đó sẽ?! ht gnhC
cm áo ìnhb da tnưgh tu útch óc dường na th iơh yvá ,ht b n,hl thường không ànl cơ này lp t năc xanh l N thoe óc giác cận lm ôghnk vyá n,luy ưnh ơnh idư
tuấn nhđ ôgnhk ar Uny hoảng âLm đang hâtn v koé nhnì ổn ht hui àgin,o óngch xe cố sn.gô thy hc nhìh, aso bất văng iah cương, ípah noc cếli Nghi ahnhn loạn, phu oal htng gn
o,đ huấn, hcưa pk áiog cxó tiếng íh h:iã tnăg khiến ưghNn ũgnc kinh nbê iha c hét gnav người giếtn ihênn mnh niàgo xe nlê àv ang chao gna t,c đột
cáo ònC iv,c phép t. ixn có
Cno nbgà đại sao?” “Chà~ là đen của qu!á côgn t âyĐ
khỏi kịp gnưi là, kính ưhac ng hiơ úic òvgn t tothá tm nNưgh n đã nngiêh phn đoe nh kh ng hàhn yat, cứu đ lại, ếcit :l ,k
àl gtn hiện đại, kém đu thành, nghệ lão vật trcư hếicC đều thau hyt Khni Tẫn nàvg T ngnh inht ôngc mph ch hưgnn ox, gtonr kính đeo. đây nHoa nôgkh lio àyn
ognh hn tb tr táph điều ,gócnh tục hiện nưgh,t iôM Nnưgh ion.gà nh t,h mt ra v kéo Cầu hnhna liên
, Cầu…” àl Miô tên
“Trời iơ
cướp… đã’, òCn đi àos êinnh buổi ámđ Cu ưtar lao c thấy ac vào ndg utyh ôMi ri nlôg, ôv tđ genh ếgitn
ayt tử Quná nđế thể gúi,p mLâ nhr chưa t kp thiếp ếđn t, cảm ra Gia cnôg ôgnC ,ri nếu cứu Y
m m
t,nrò chặt, ôm b iếts c Sau ngàn glòn. xyoa cht b đó, vào eo gưni
đột chú ch đnế này. lại, nhiên imđ agn khá mchă hắn kmi ưtng l, tsoá lúc đ kỳ Hồi mt ghôkn nãy chiếc người, xe ý cứu
mt trên T con cảm mt vai ar T va c áo nT mLâ t ngu,x oànt uđ tnuy iđ bay bàng ,t ly cắn htân n,Hao cliế náh oà.ign ncó đhn thấy hàn đen oké nlê
hân g.p ,Hano T nhh được nT
Dược hiệu Đc ôcgn uiT T àl? Tô, n Nương’, ibt t hT dmá Lâm ih
oháTgn nư,c ud k ca ưhn nàng ihn nhìn, ăgtr.n v p,á ăgrnt tựa mắt lên hnl óc tuy ca m ánh gần úcht đôi toát không vn ,ogtnr y hgưnn sui ndàg áhtp sáng
T xe, định lni cổ g,an va xa nêl: ly hty mkì nắm ưcđ T aty Uyển aby nưhgn mô agvn hneg Nghi Tô ht thấy aíph ar khi Lâm tức lập ,Tô ghkôn
torng lg,nò nđh bất vốn xuống nưhng nhhan n,áuq hanx T miá hna tửu tử váy nHoa vài hỏi điu diư đáp hiện nhìn n câu, Tẫn hnêi thường. cgnóh phát
nm bn vó hia đang khỏi con nev gunt ,àhnoh ln,g yl như ra iv dây vgàn àngh alo hơi đâm ex, rntog ngựa mt cph nhưng yuq .ưđgn ma vào các ơnưgc hãi, hkin ám, đã gnàN b
?yv ra yx Cuhyn
nlh công t i,d ai “Vị y này qáu, v?y uit ùlng ưign
ugnx gonrt mắt, vàng chớp ápđ người oaxy tròn diư ba trên vững ihê.n Ch ámi không,
âm. đu ih mất ,dt không ncò một ,gõn chưa iL mt chmi người ếbin đã
mâL y.v đnế sao trẻ th khí t giNh thoát có cht có ìv tc không nUy hiểu mt uti amn lại
mắt i,àgu thc íhcnh iđô hcp hưn om li gấm t,ú dung ib.t àhn maN gnig khí rct, tử mặc nrgta tun tr con áo g,nrt đc nhưng
tnhâ il Nữ ungd tm yvá gian, ếhcic hnưgn cả .hník tuyệt tử mo xgn hnxa uđ gánđ ìhhn àl nânh này, ln sắc đoe
?!
gsn khi nìhn nhiên đã như một ếh,t vy, thấy k htn ànng tđ người. nma kch
Rầm rầm…
“Tránh ar nhanh…”
Tpá~
tuổi. tròn rt ngtor khuôn mn ac mặt t yoax hNgi nam đến, mt ,gn không kịp đnè âLm tya av áhnc phản hiện lấy Uyển người vi tm ánh mt lên cùng
tử công mạng.” Đa uc tạ
aHon ng dgn il gôknh gnưh uti Tô ih: v óc T nT mình, T nhân âmL ,mt iv nếbi di của nam dnưg ìhnn cgũn